[Đoản] Đem tôi ra dỡn cợt anh vui lắm đúng không?

Đoản

  • – Tớ thích cậu!_An Nhi 10 tuổi, lần đầu nói thích Trầm Lương.
  • – Nhưng tôi không thích cậu!

Giáng sinh năm đó, Trầm Lương hẹn An Nhi trước cổng nhà thờ, An Nhi vui vẻ chuẩn bị, đến thật sớm chờ đợi. Kết quả, Trầm Lương không đến!

An Nhi cứ thế đứng đợi, đến khi không còn ai nữa, một mình cô bé lẻ loi. Chuông nhà thờ điểm 12 giờ, An Nhi rốt cuộc không chịu nổi cái lạnh của mùa đông, ngất đi!

Cha mẹ đưa An Nhi vào bệnh viện, cô sốt cao liên tiếp ba ngày, hậu quả là cơ thể bị phù lên.Sau đó, dù An Nhi có cố gắng giảm cân thế nào, cô vẫn không thể trở lại như xưa.

An Nhi lúc trước, là một cô bé phấn điêu ngọc mài, xinh xắn khả ái động lòng người. Giờ đây trở thành một bé mập xấu xí, gương mặt trắng nõn bị những nốt mẫn đỏ che kín.

Sau khi bị bệnh, An Nhi bị bạn bè xa lánh, không muốn cùng một kẻ xấu xí như cô chơi đùa. An Nhi ngày càng ít nói, tự ti và thu mình hơn. Duy chỉ có việc thích Trầm Lương là không thay đổi.

Hằng năm, vào ngày sinh nhật của Trầm Lương, An Nhi sẽ gửi một món quà kèm một bức thư, thổ lộ tình cảm với Trầm Lương. Nhưng ròng rã nhiều năm, Trầm Lương chưa bao giờ cho cô hồi đáp.

[Đoản] Đem tôi ra dỡn cợt anh vui lắm đúng không?

Truyện tự sáng tác 1

Truyện tự sáng tác 1

Tác giả: TONAA

Truyện tự sáng tác 2

Truyện tự sáng tác 2

Thể loại: Ngôn tình

Truyện tự sáng tác 3

Truyện tự sáng tác 3

Lên cao trung, thiếu nữ 16 tuổi trăng tròn lẽ ra sẽ rất xinh đẹp, nhưng hậu quả của bệnh tật làm An Nhi vĩnh viễn không thể lấy lại gương mặt khả ái khi xưa. Do đó, cô bị các bạn học ức hiếp và chế nhạo.

An Nhi không thông minh, kết quả học tập luôn rất tệ, không đứng chót thì sẽ áp chót. Do đó cô không được lòng các thầy cô, dù biết cô bị bạn bè ức hiếp, thầy cô cũng không can thiệp.

Sinh nhật Trầm Lương 17 tuổi, An Nhi như cũ chuẩn bị quà quà cho Trầm Lương, kèm theo một bức thư. Cô đợi mọi người trong lớp xuống sân, mới lén lút bỏ vào hộc bàn Trầm Lương.

Ròng rã hơn 7 năm, rốt cuộc nhận được hồi đáp của Trầm Lương. Anh hẹn cô ở sân thượng trường học vào đêm nay.

An Nhi vui mừng vô cùng, đắn đo suy nghĩ thật lâu cuối cùng lựa chọn một bộ váy công chúa màu trắng, vui vẻ đến chỗ hẹn.

Đến nơi, cô nhìn thấy Trầm Lương đứng đó, anh mặc đồng phục của trường, tiêu sái đón gió.

  • – Tớ đến rồi! Tớ biết rồi sẽ có ngày cậu trả lời tớ, tớ biết cậu thích tớ mà!

Trầm Lương quay lại, nhìn thấy là An Nhi, anh hơi ngạc nhiên, sau đó là nghi hoặc. Sao cô ấy lại ở đây?

  • – Tớ nói nó nhất định sẽ đến mà, con heo mập này vậy mà dám thích Lương đại thần! Không biết tự soi gương chắc!
  • – Đúng vậy, nhìn thấy nó là đã thấy phiền! Đồ heo mập xấu xí!
  • – Chắc nhà nó không có gương đấy! Lại còn ảo tưởng đại thần sẽ thích nó! Đúng là bị mỡ che hết não rồi!
  • – Thứ heo mập không có liêm sỉ! Sao nó không chết quách đi nhỉ!
  • – Đúng vậy! Tớ mà xấu như nó, chắc tớ đi chết cho xong!

Nhưng lời lẽ ác ý xô đến như cơn sóng thần giận dữ, nó nhấn chìm tất cả ý chí và sức sống của An Nhi.

Họ biết cả rồi, biết bí mật lớn nhất đời cô, biết cô thích cậu ấy! Rõ ràng cô đã tận lực che dấu, một mực im lặng âm thầm thích cậu ấy!

Bọn họ biết hết rồi! Bọn họ đang cười chê cô, tất cả bọn họ đều đang sỉ nhục cô, khinh bỉ cô. Bọn họ nói đúng, tại sao cô lại xấu xí như vậy? Tại sao lúc đó cô không bệnh chết luôn đi? Ông trời để cô sống, nhưng tại sao lại với bộ dạng thế này?

Là cậu ấy! Là cậu ấy kêu bọn họ đến chế giễu cô! Tại sao chứ? Cô thích cậu là sai sao? Vì sao lại đối xử với cô như vậy? Vì sao chứ?

An Nhi đứng lặng, đôi mắt đỏ ngầu đẫm nước mắt, dần dần, ánh mắt cô mất dần tiêu cự! Cô hận bọn họ, hận tất cả bọn họ! Cô hận cả Trầm Lương! Hận cậu đối với cô tàn nhẫn như vậy!

Ngay khi Trầm Lương kịp phản ứng, An Nhi đã lao người xuống, đôi tay anh vươn ra, nhưng chỉ kịp nắm lấy dư ảnh!

Máu, nhuộm đỏ bộ váy trắng! Sinh mệnh nhỏ bé, cứ như vậy lìa xa trần thế, về với vòng tay của thượng đế!

Trầm Lương không biết vì sao cô ở đây, không biết vì sao mọi chuyện lại thế này. Nhìn cô nằm trên vũng máu, thứ duy nhất Trầm Lương cảm nhận được, chỉ còn là cơn đau dữ dội nơi lồng ngực….

Đoản khác

“Tuấn Thái, tính em trẻ con thế này, sao anh lại yêu em?”

“Ngốc. Anh thích tính trẻ con của em: ngây thơ, trong sáng và đáng yêu.”

Anh trả lời còn không quên cắn cái má bánh bao của cô một cái.

“Mồ, đau đó.”

Cô phụng phịu, xoa cái má của mình.

[….]

“Tuấn Thái, em muốn con gấu đó.”

“Để anh gắp cho.”

Anh nói rồi đi tới gắp con gấu màu trắng sữa cho cô.

[….]

“Tuấn Thái, em muốn ăn kem dâu.”

“Chờ anh tí.”

Anh nói rồi vào quán kem mua.

Cô định đi thì va phải một cô gái.

“Xin lỗi, tôi không cố ý.”

“Trời ơi, bẩn hết đồ tôi rồi. Cô không có mắt à?”

Cô gái đó trợn mắt nhìn cô.

“Tôi xin lỗi rồi với lại tôi không cố ý mà.”

“Cô còn cãi.”

Cô gái đó đẩy cô.

“Bốp.”

Cô tát cô ta một cái, khiến mặt cô ta đỏ lên.

Cô ta ôm mặt chạy đi và “rầm”.

[….]

“Tuấn Thái, em…”

“Nhã Tịnh, anh thấy thất vọng về em.”

[….]

“Bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch, nhưng sẽ bị mất trí nhớ tạm thời.”

“Tuấn Thái, cô ta tỉnh rồi, trả cô ta về cho người nhà cô ta đi.”

“Không liên hệ được với người nhà Quỳnh Oanh… Em làm cô ấy ra nông nỗi này thì phải mang cô ấy về nhà mà chăm sóc.”

[….]

Từ khi Quỳnh Oanh về nhà cô với anh, cô cảm thấy, anh dường như rất khác. Sợi chỉ đỏ giữa cô và anh như giãn ra.

“Tuấn Thái, em muốn ăn kem.”

“Em có tay chân thì tự đi mà mua.”

“Anh Thái, em muốn uống nước cam.”

“Đươc, để anh pha cho em.”

Anh nói rồi vào bếp pha nước cam cho Quỳnh Oanh.

Không biết là thật hay giả, mà giác quan thứ sáu của cô mách bảo rằng, Quỳnh Oanh không hề bị mất trí nhớ.

[….]

“Tuấn Thái, em muốn mặc bộ váy đó.”

“Anh Thái, em muốn mặc bộ váy đó.”

Cô với Quỳnh Oanh cùng lên tiếng, nhìn anh, tay chỉ vào cái váy màu đỏ.

“Được, anh mua cho em.”

Anh nhìn Quỳnh Oanh nói rồi quay sang cô.

“Chẳng phải em suốt ngày mặc quần áo sao, tự nhiên hôm nay đòi mặc váy?”

[….]

“Tuấn Thái, sách vở em đâu?”

Cô nhìn anh hỏi.

Anh chải đầu cho Quỳnh Oanh, nói.

“Đồ em, sao em hỏi anh.”[….]

“Á…”

“Nhã Tịnh.”

Anh vừa về nhà, thấy Quỳnh Oanh ôm cái má đỏ liền đi vào ôm cô ấy, gọi tên cô thật to và không quên trao ánh mắt tức giận tới cho cô.

“Tuấn Thái…”

[….]

“Anh Thái, hôm nay em thấy Nhã Tịnh đi với một người đàn ông.”

Tối đó, cô với anh cãi nhau.

“Chia tay đi, em mệt rồi.”

“Được.”

Cô mệt mỏi thu dọn đồ, kéo vali ra khỏi nhà vào tối đó.

Trời mưa tầm tã….

[….]

“Bíp.. bíp…”

Tiếng còi xe ô tô vang lên và “rầm”.

Một thân ảnh nhỏ ngã xuống, chiếc váy nhuốm màu máu.

88 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá