[Đoản] Chỉ cần gặp đúng người. Muộn một chúc bao lâu tôi cũng đợi

#1Cô năm nay 3 tuổi, anh 6 tuổi, cả hai là anh em nhưng chưa từng biết nhau. Trong 6 năm, anh sống sung sướng, là một đại thiếu gia nhà họ Lâm, chưa từng biết đói khổ là gì. Nhưng trái ngược với anh, suốt 3 năm ròng rã cô lúc nào cũng chịu đói chịu rét, không ít lần cả hai mẹ con phải ngủ để qua cơn đói.

Mẹ cô, người mẹ đơn thân, một thân một mình nuôi cô trên đất khách quê người. Năm bà 20 tuổi đã phải lòng một người đàn ông trẻ, họ từng hứa hẹn trăm năm. Rồi một ngày, bà phát hiện bản thân có thai, ôi sự vui suớng của một người con gái sắp làm mẹ thật khó tả vô cùng, bà ôm ấp hy vọng về một gia đình đầm ấm, tròn vẹn. Nhưng rồi, mọi chuyện vỡ lẽ ra, người đàn ông đã lấy vợ được 5 năm, con ông ta cũng đã 3 tuổi, lúc này mọi sự cứ như đang đẩy bà vào vực thẳm không đáy, chả có cách thoát ra. Bà quyết định ôm đứa con còn trong bụng đi thật xa.

Đoản: Chỉ cần gặp đúng người. Muộn một chúc bao lâu tôi cũng đợi

Chúng ta không phải anh em ruột 1
Chúng ta không phải anh em ruột 1

Tác giả: Hồng Trinh

Chúng ta không phải anh em ruột 2
Chúng ta không phải anh em ruột 2

Thể loại: Đoản ngược

Chúng ta không phải anh em ruột 3
Chúng ta không phải anh em ruột 3

Sau 3 năm ròng rã nuôi con, bà mới biết bản thân mắc bệnh ung thư, nhà nghèo, ăn còn không đủ lấy gì chạy chữa. Bà phải đành tìm cố nhân, gửi gấm con nhỏ rồi bà mới yên tâm ra đi mãi mãi. Bà tìm lại người đàn ông, lúc này ông ta ân hận và tỏ ra bất lực trước tình cảnh éo le, oan nghiệt của mối tình đầy nước mắt. Rồi bà mất để lại đứa con nhỏ chưa đầy 3 tuổi. Ba cô đem cô về nhà, nói tất cả những bí mật mà ông tưởng là đã tan biến cho vợ ông. Bà ta vốn là người ích kỉ, tàn ác, khó cách nào chấp nhận cô, liền bảo nngười giết cô, nhưng bị phát hiện. Ba cô định bỏ bà ta nhưng vì song thân ông, vì anh còn nhỏ ông cho qua.

  • Nhờ lôi anh ra, kèm theo căn bệnh tim của mình bà ta lấy cớ đuổi cô đi.

Ba cô phải thuê nhà riêng cho người nuôi cô lén lút và nói rằng cô đã được đem cho người khác. Tuy vậy, bà ta luôn oán trách ông không tròn nghĩa vợ chồng, oán cô là đứa con nghiệt chủng khiến cho tâm trí anh dần ghi khắc những lời lẽ cay độc của bà ta rồi đem lòng thù hận cô.

Năm anh lên 10, chuyện ba cô giấu bà ta nuôi riêng cô bên ngoài lộ ra. Hai người cãi nhau rất lớn trong sinh nhật anh. Rồi bà ta đau tim mà chết, khiến anh ám ảnh cả một thời thơ ấu. Sau khi bà ta chết 1 năm, ba cô mới dám mang cô về Lâm Gia. Lấy tên Lâm Thiên Ly, Thiên là ngàn, Ly trong ly biệt, ly tán, tổng nghĩa Thiên Ly là ngàn điều biệt ly. Cái tên mang màu chết chóc đau lòng…

Cô hoạt bát, khả ái khiến cả gia ai cũng yêu mến cô. Chỉ có anh luôn mắng cô, đánh cô, cấm cô vào phòng anh, vào phòng mẹ anh, đi học cũng ức hiếp cô, chả lúc nào để cô yên. Nhưng trái lại cô rất thương anh, chắc là do anh là người bạn đầu tiên mà cô có.

Hôm đó, nhà chỉ có 2 anh em, vì người làm phải đến vườn hoa dọn dẹp cả rồi. Cô về trước, anh đi học về sau, người đầy bùn đất, còn bị trầy da, bầm tím ở chân do lúc chơi bóng bị đẩy ngã. Cô vừa thấy vội vã vào lấy khăn cho anh lau mặt. Xong đỡ anh vào phòng. Đứa bé mới 8 tuổi nhưng nhanh nhẹn biết bao, lấy thuốc xoa cho anh, luôn miệng hỏi:

  • – Anh hai đau lắm hả? Chỗ này có đau hong? Để em băng cho a~

Anh không nói gì, chỉ im lặng ngắm đứa em gái xinh đẹp, đôi mắt to tròn, má phúng phính, cực kì đáng yêu đang xoa bóp cho mình, mà mỉm cười. Nhưng bỗng chóc, anh nhớ lại lúc mẹ anh còn sống, liền bất giác đá cô một caí xuống đất đau điếng người. Cô bất ngờ đau đến phát khóc. Anh quát:

– Nín! Ai cho mày vào phòng tao? Cút ngay đồ nghiệt chủng, súc sinh! Biến khuất mắt tao!

  • Cô mếu máo:- Đ…au…lắm…em…gh…ét…hức…an..h…ha..i

Rồi chạy ra khỏi phòng, vừa chaỵ vừa khóc. Anh lần đầu tiên có cảm giác ân hận vô cùng.

Tối đó, đợi cô ngủ anh khẽ nhìn trộm cô đang ngủ trong phòng. Có lẽ cảm thấy hối hận mà anh bước vào phòng, thấy cô có chút giật mình và nấc từng tiếng, anh liền ôm cô, rồi khẽ vuốt lưng cô, như cách anh thấy nhũ mẫu từng làm. Một hồi sau, cô ngủ say. Anh cũng ôm cô thiếp dần.

Đoản khác

[ĐOẢN NHẢM]#3

Anh tiếp nhận công việc quản lí của ba mình, công ty dù không lớn nhưng vẫn có khá nhiều việc, có khi anh đi cả ngày. Hằng ngày cả hai gặp nhau rất ít, ăn cơm tối, ăn sáng, đẫu đi chung 1 lối, ăn chung 1 bàn, ở chung 1 nhà nhưng không nói với nhau câu nào. Họ lạnh nhạt nhìn đối phương ở trước mặt, mà vẫn lén lút quan tâm người kia khi ở một mình.

Từng cử chỉ, lời nói chính là nhất nhất để tâm. Dù vậy, vẫn chỉ là quan tâm âm thầm. Âm thầm đến nỗi cô và anh càng ngày càng im lặng đến đáng sợ. Cô lầm lầm lì lì suốt ngày, còn anh thì nói được cao nhất là 5,6 câu gì đó 1 ngày, mỗi câu chưa tới 20 chữ. Nhưng tận sâu thẳm đáy lòng họ rất muốn thân thiết như trước đây, muốn được ngủ cạnh nhau, họ không thể để mọi sự như thế nữa, không thể, phải có cách thoát ra. Nhưng đó chỉ là dằn vặt, tự hỏi, rồi đành cam chịu.

Một đêm nọ, anh đi uống rượu với khách hàng khá khuya, tầm hơn 11h. Anh nghĩ là cô đã ngủ, nên không vào nhà, mà ra vườn, anh ngồi lên chiếc xích đu màu trắng ngà, anh đưa mắt nhìn quanh, khung cảnh thật sự rất quen thuộc. Thời gian qua rất lâu rồi nhưng mọi thứ, mỗi kỉ niệm đều còn đó, anh nhớ cây mai nhỏ cô trồng năm nào, lúc đó chỉ mới là một cây con, cả hai vun vén từng ngày đợi nó lớn.

Lúc nhỏ, cô nói thích mai đỏ nở khi tuyết trắng còn rơi nên anh đã mua cho cô trồng, giờ cây mai đã ra hoa được năm, sáu lần, không biết lần này còn có thể cùng cô ngắm mai nở, mai tàn. Mai đỏ thật lạ, dẫu biết bản thân chịu lạnh, chịu rét, chịu mùa đông tàn khốc của thiên nhiên vẫn đưa mình hứng chịu, chỉ mong có thể đón mùa xuân tới, chỉ mong có thể truyền chút sinh khí cho trời đất vạn vật, chỉ mong dùng sắc đỏ của mình sưởi ấm cho muôn loài qua đi giá lạnh, chờ nắng lên.

Cũng như anh, dẫu bản thân không lành lặn gì vẫn nguyện dùng chút tình cảm của bản thân ôm trọn lấy trái tim nhỏ bé của cô để cô có thể tiếp tục sống trong đầy đủ và vui vẻ, nguyện bảo vệ cô trọn đời. À còn nữa, cây táo sát cạnh tường nhà, anh nói anh thích táo nên cô đã dùng hạt ươm mầm một cây con, lúc đầu tưởng nó sống không nỗi nhưng giờ nó có trái rồi. Trái của nó vỏ ngoài khá sần xùi, xấu xí, nhưng cắn vào 1 cái ngọt lịm, thơm phức, giống như tình cảm cô dành cho anh, dẫu bị thế sự tàn khốc nếu lấy, dẫu bị đạo lí ràng buộc, nó vẫn ấp ủ một tình cảm ngọt ngào, nguyên vẹn. Nhìn nó một lát, anh bước lại gần chỗ cây táo, nhảy lên bắt lấy một quả:

– Vẫn là vỏ ngoài đó – Anh chà vỏ táo lên tay áo, rồi cắn một cái, vị ngọt lịm khiến anh mỉm cười, bất chợt anh nghĩ ra: “Đúng rồi, dù không thể biến Tiểu Ly thành người của mình, vẫn nguyện thay đổi cuộc đời mình chỉ để bên cạnh người mình yêu suốt đời. Chỉ cần mình không lấy vợ, không yêu ai nữa thế thì cả hai sẽ bên nhau mãi mãi, dù mình và Tiểu Ly chỉ là anh em thì sao? Chỉ cần thấy người mình yêu vui vẻ, hạnh phúc, ở cạnh em ấy thì đã là thiên đường, đã là hạnh phúc lắm rồi. Chỉ có thể trách mình và em hữu duyên, vô phận. Có duyên làm anh em, nhưng vô phận làm nghĩa vợ chồng rồi. Hừm… Đúng là mình chịu được. Nhưng liệu Tiểu Lycó chịu không? Có yêu mình không? Hay là… “

Ném trái táo vào sọt rác, anh lên phòng đi ngủ. Mấy hôm sau, anh đều bận, bận tới nổi về nhà thì thấy cô ngủ rồi. Anh mong sớm qua giai đoạn này để có thể ở gần cô, phát triển công ty, và có thể cho cô đầy đủ hơn. Nghĩ thế đấy, anh cố gắn hết sức trong âm thầm, chỉ vì cô, vĩnh viễn là cô.

Hôm đó, chờ mãi không thấy anh đến trường, có lẽ anh quên, nhưng hôm nay là ngày cô thi kịch, là vỡ diễn đầu tiên của cô, cô mặc váy trắng, trang điểm, cho thật lung linh, chỉ chờ anh đến xem cô diễn, vậy mà chỉ có ba cô tới xem, cô thất vọng, cảm thấy thiếu vắng một cái gì đó, vai đó cô không tròn vai rồi…. Lúc ba cô đưa cô về, ông khen cô không hết lời, cô không hề phản ứng gì, nhưng đến hồi sau lại mở miệng nói 1 câu rõ ràng:

– Ba, con muốn đi du học.

#Còn#Kỳ

190 views