Tóm tắt câu chuyện “Đi Qua Hoa Cúc” – Một tình yêu khờ dại

Với “Đi Qua Hoa Cúc” của Nguyễn Nhật Ánh, một tác phẩm nữa khiến tuổi mộng mơ lại ùa về với bao tâm trạng đan xen. Vườn cúc vàng này đã gợi lên một thời mộng mơ của bao người. “Đi qua hoa cúc” kể về một tình yêu trong sáng đầu đời chớm nở. Tình yêu đó rực rỡ như màu vàng của bông cúc, nhưng tiếc thay đến cuối cùng lại bị xéo nát, dày vò…

"Đi qua hoa cúc" là một tác phẩm buồn của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Đây là một tác phẩm miêu tả sự đau thương tột cùng của một tình yêu khờ dại.

“Đi qua hoa cúc” là một tác phẩm buồn của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Đây là một tác phẩm miêu tả sự đau thương tột cùng của một tình yêu khờ dại.

“Đi qua hoa cúc” cũng là một truyện ngắn nằm trong loạt truyện về tình yêu thời niên thiếu của tác giả. Câu chuyện kể về tuổi thơ hồn nhiên nghịch ngợm của một cậu bé. Đan xen vào đó là những rung động đầu đời, rất nhẹ nhàng. Cuộc tình dang dở của chàng trai trong truyện sẽ đánh thức trái tim của người đọc. Bên cạnh đó, những cảnh đẹp thôn quê dân dã, những kỷ niệm thời thơ ấu cũng sẽ ùa về dưới ngòi bút miêu tả cực kỳ lôi cuốn của tác giả.

Thông tin cơ bản về cuốn sách “Đi Qua Hoa Cúc

  • Thể loại: Sách Văn Học
  • Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh
  • Năm xuất bản: Tái bản 2014
  • Nhà xuất bản: Nhà xuất bản Trẻ
  • Giá bán: 44.240 VNĐ (Giá tham khảo trên Tiki, thay đổi tuỳ từng thời điểm.)
"Đi qua hoa cúc" là một tác phẩm về tình yêu bán rất chạy của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Sách có bán tại các nhà sách online và hiệu sách trên toàn quốc.

“Đi qua hoa cúc” là một tác phẩm về tình yêu bán rất chạy của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Sách có bán tại các nhà sách online và hiệu sách trên toàn quốc.

“Đi qua hoa cúc” là một câu chuyện về tình yêu khá buồn. Buồn vì mối tình dang dở của cậu học trò hồn nhiên, đáng yêu. Buồn vì số phận truân chuyên của các nhân vật. Các câu chuyện của Nguyễn Nhật Ánh luôn làm cho người đọc không thể nào dứt ra được. Như thể người đọc đang hoà mình vào chung một nhịp đập với nhân vật. Nên có những lúc, người đọc sẽ thầm trách Nguyễn Nhật Ánh có quá đáng không khi đã tạo nên một nàng thơ xinh đẹp như trong tranh vẽ, nhưng rồi lại đẩy nhân vật của mình vào bi ai khó tìm được lối thoát?

Tác giả đã miêu tả một cách hoàn hảo cái khoảnh khắc từ trẻ con trở thành người lớn của nhân vật của mình. Khi trải qua một biến cố lớn trong quãng đời trẻ con, thì con người ta sẽ không còn là trẻ con nữa. Sẽ không còn quãng thời gian đẹp đẽ đơn thuần của con nít, vô tư lự, ngông nghênh và hiếu động nữa.

Cuốn sách “Đi qua hoa cúc” dành cho ai?

Nguyễn Nhật Ánh một nhà văn chuyên viết những tác phẩm về tuổi thơ nhưng lại làm xao xuyến tâm hồn những người đã và đang lớn. Các tác phẩm của ông hoặc là về kỉ niệm thời con nít, hoặc là về tình yêu tuổi học trò, nhưng tất cả đều làm gia tăng nỗi nhớ về kỉ niệm xưa cho mọi người. Làm cho người đọc muốn quay trở về thời thơ ấu và đắm chìm trong đó. Còn với “Đi qua hoa cúc”, tác giả làm gia tăng nỗi buồn và sự cô đơn cho những con người đã và đang lớn.

Cuốn sách “Đi qua hoa cúc”, tác giả đã miêu tả nột tâm nhân vật một cách xuất sắc. “Đi qua hoa cúc” kể về một mối tình đầu đẹp đẽ ở lứa tuổi 16, tuổi trăng tròn. Nhưng lại là một sự đau xót, hối tiếc của người con gái ngây thơ, trót dại khi đem tấm thân mình dựa vào một gã đàn ông tồi tệ. Tác giả làm cho người đọc có một chút nôn nao và buồn thoang thoảng sau khi đọc truyện này.

"Đi qua hoa cúc" là một câu chuyện có cái kết mở, nhẹ nhàng và sâu sắc nhưng vẫn mang một chút gì đó thoảng đau lòng.

“Đi qua hoa cúc” là một câu chuyện có cái kết mở, nhẹ nhàng và sâu sắc nhưng vẫn mang một chút gì đó thoảng đau lòng.

Qua câu chuyện, người đọc sẽ thêm thương cô gái Ngà mong manh, trong sáng và hồn nhiên. Bạn đọc sẽ càng lúc càng mến cậu Trường choai choai mới lớn với cái bản tính thẳng thắn và khảng khái “đại trượng phu” của cậu chàng. Dù là một chuyện tình buồn, nhưng vẫn có những đoạn tác giả làm cho người đọc phải bật cười. Bật cười ở chỗ, khi cố gắng chứng tỏ ta đây người lớn, nhưng Trường vẫn cứ sót lại bao nhiêu nét trẻ con ngộ nghĩnh. Những suy nghĩ giằng xé trong Trường, hay cao hơn là những âm mưu chia rẽ của một đứa con trai ngổ ngáo thật đáng cười hơn đáng trách. Truyện kể của Nguyễn Nhật Ánh rất thật. Thật như đây là cuộc sống của một miền quê xanh ngát xưa kia. Được hồi tưởng lại qua trí nhớ của một chàng trai trưởng thành nhưng vẫn nuối tiếc trong lòng về một mối tình đầu đẹp đẽ đã qua.

Tóm tắt về cuốn sách Đi Qua Hoa Cúc

Trường là nhân vật chính trong chuyện, 16 tuổi. Độ tuổi chưa hẳn đã trưởng thành, nhưng cũng không còn là đứa trẻ nữa. Những trò chơi mà Trường thường chơi trước đây như câu cá hay bắt chim sẻ bỗng nhiên không còn hứng thú với cậu nữa. Mối quan tâm lớn nhất lúc ấy của cậu là chị Ngà – bạn học cùng lớp với cô Miên của Trường cùng về nghỉ hè ở nhà ông Trường. Trường đã biết chị Ngà trước đó, nhưng lần này gặp lại chị, có cái gì đó khang khác. Trường thấy chị Ngà xinh hơn, nụ cười của chị đẹp hơn và Trường bỗng nhiên thấy mình nghe theo mọi lời chị Ngà nói. Rồi khi biết chị Ngà thích hoa cúc, loài hoa trước nay Trường chả thèm đoái hoài đến, Trường bỗng thấy mình yêu hoa cúc đến lạ. Yêu cả cái cảnh mỗi chiều chị ngồi trước nhà ngắm hoa. Yêu đến mức siêng năng tưới nước cho hoa mỗi ngày. Tình yêu của Trường có lẽ đã bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt ấy. Nhưng đối với chị Ngà, Trường chỉ như đứa em trai mà thôi. Chị biết Trường dành tình cảm cho chị. Nhưng chị không thể đáp lại, cũng không nhẫn tâm từ chối thẳng thừng. Chị vẫn quan tâm đến Trường, vẫn rủ Trường đi chơi như bình thường. Còn với Trường, chỉ cần được ở bên cạnh chị, được ngồi cạnh chị ngắm hoa cúc đã là một niềm hạnh phúc không gì so sánh được rồi.

Rồi khi biết chị Ngà thích hoa cúc, loài hoa trước nay Trường chả thèm đoái hoài đến, Trường bỗng thấy mình yêu hoa cúc đến lạ

Rồi khi biết chị Ngà thích hoa cúc, loài hoa trước nay Trường chả thèm đoái hoài đến, Trường bỗng thấy mình yêu hoa cúc đến lạ.

Những tháng ngày êm đềm đó không kéo dài lâu. Anh Điền xuất hiện và anh cũng yêu chị Ngà. Thế rồi anh dần chiếm được tình cảm của chị. Anh nhờ Trường đưa thư dùm, Trường giấu thư đi. Anh nhờ Trường ngỏ lời, Trường kiếm cớ từ chối. Có lẽ Trường lo sợ, đến một lúc nào đó chị Ngà sẽ đáp lại tình yêu của anh Điền.

Tuy nhiên, tác giả cũng không để bạn đọc phải buồn nhiều quá. Đan xen với câu chuyện tình yêu buồn bã của Trường với chị Ngà là câu chuyện về tình bạn giữa Trường với hai em hàng xóm. Ba đứa trẻ cùng nhau bày biết bao trò quậy phá. Chơi với nhau rồi lại hờn dỗi hăm dọa đánh nhau, nghỉ chơi với nhau. Nhưng khi Trường buồn thì hai anh em Chửng lại là người luôn ở bên cạnh. Chửng anh chững chạc, nghiêm túc và hiểu rõ hoàn cảnh của Trường. Chửng em lém lỉnh, hay pha trò. Chửng em là đã ném đất vào người anh Điền để trả thù khi biết anh tán tỉnh chị Ngà. Nếu tình yêu là dấu hiệu chứng tỏ Trường sắp thành người lớn thì chính cái tình bạn ngộ nghĩnh đã giữ Trường ở lại với tuổi thơ để không phải lớn quá nhanh.

Rồi Trường vẫn phải lớn lên, phải rời bỏ tuổi thơ theo một cách đau khổ. Khi chị Ngà đi rồi, Trường bỗng nhớ lại tất cả những kỉ niệm về chị. Hoa cúc vẫn còn, nhưng chị Ngà sẽ không còn ngồi ngắm hoa cúc với Trường nữa. Trường đã khóc, những giọt nước mắt dành cho số phận nghiệt ngã khiến chị Ngà phải tìm đến cái chết để giải thoát cho mình. Sau đó, để trốn tránh những kỉ niệm đau buồn, Trường theo chú vào Nam, tạm biệt quê hương, tạm biệt tuổi thơ cùng hai đứa bạn và tạm biệt những kỉ niệm đau buồn về chị Ngà.

Thông điệp của cuốn sách “Đi Qua Hoa Cúc”

“Đi qua hoa cúc” với kết thúc đượm buồn, đượm màu vàng ly biệt và xót xa day dứt mãi trong lòng người đọc. Những mối tình đơn phương bị bỏ đó, những người trong cuộc thì lầm đường lạc lối. Chúng ta đã bỏ sót những người thương ta. Họ vẫn luôn ở xung quanh chúng ta, yêu thương ta lặng lẽ như những bông hoa chưa nở hẳn, cứ nằm mãi đó chờ ta khám phá.

Hãy một lần nhìn lại xung quanh chúng ta. Nhắm mắt lại và cảm nhận từ sâu thẳm trái tim và hồi tưởng lại những kỉ niệm vui buồn bâng quơ. Sẽ luôn có những ánh mắt âm thầm lén nhìn chúng ta của ai đó. Hãy chờ đợi vì ai đó đã nói “đợi chờ là hạnh phúc”. Mỗi người sẽ luôn có hạnh phúc cho riêng mình, đừng nôn nóng vào một cuộc tình, một cuộc hôn nhân chóng vánh, để rồi một ngày xa xôi, ta sẽ lại lạc mất nhau.  Người ngoài cuộc thì lặng im nhìn sự tan vỡ, người trong cuộc thì chưa chắc đã biết là mình đặt niềm tin vào sai người, để rồi sẽ không có được thứ hạnh phúc đích thực.

Tình yêu trong truyện của Nguyễn Nhật Ánh luôn theo mô típ "Tình ngọt ngào e ấp là tình đơn phương, chút tình trong sáng mãi sau này còn sót lại qua bao tháng năm." 

Tình yêu trong truyện của Nguyễn Nhật Ánh luôn theo mô típ “Tình ngọt ngào e ấp là tình đơn phương, chút tình trong sáng mãi sau này còn sót lại qua bao tháng năm.”

Các cô gái từ Thu Hương đến Ngà, nội tâm đều rất trong sáng, thơ ngây và dễ tin vào những thủ thỉ đong đưa trong độ tuổi mới lớn. Dễ bị các hình ảnh và hành động chinh phục của ai đó làm rung động trái tim trong suốt, khờ dại. Để rồi nhận lấy một thực tế phũ phàng, một bài học đắt giá. Đây cũng là một thực tế của con gái ở các vùng thôn quê. Các cô gái dễ bị người ta lừa gạt, hay đi lấy chồng sớm, không được học hành tử tế, không được giáo dục đàng hoàng. Nên số phận không thoát khỏi cảnh nghèo khổ, bấp bênh. Nếu như Ngà ngày đó dứt khoát trong trái tim mình và bình tĩnh lại trước những cám dỗ thì có lẽ đời cô đã ngọc ngà hơn. Sẽ là một cô giáo ở quê, sau này kết hôn với một thầy giáo làng hay một người xứng với mình hơn.

Trích đoạn hay từ cuốn sách

“Có một người đi qua hoa cúc. Bỏ lại sau lưng cả tuổi thơ mình. Có hai người đi qua hoa cúc. Bỏ lại sau lưng cả một mối tình.”

“Ở đời có những sự kiện, những khuôn mặt thoảng qua đời ta như cơn gió tình cờ, chẳng lưu lại một điều gì trong ký ức, nhưng cũng có những biến cố khắc sâu vào tâm hồn ta như dao chém vào đá, mãi mãi để lại trong trí não ta một vết hằn mà năm tháng chỉ đánh bóng nó lên chứ không thể làm cho nó phai đi.”

“Chiều nay tôi ra đi, tuổi thơ tôi ở lại, mối tình đầu của tôi ở lại và màu hoa kỷ niệm kia cũng ngập ngừng ở lại. Ðừng buồn hoa cúc nhé, tao cũng như mày thôi, từ nay trở đi mỗi khi hoàng hôn buông xuống trái tim lẻ loi trong ngực tao sẽ luôn đớn đau khi nhớ tới một người…”

Một trích đoạn hay trong câu chuyện "Đi qua hoa cúc".

Một trích đoạn hay trong câu chuyện “Đi qua hoa cúc”.

“…Một hôm không biết do lơ đễnh hay nổi máu tham lam, Chửng anh dúi tôi một nhúm lông to sụ, có đến sáu, bảy chục sợi là ít.
Khi tôi chìa ra tính tiền, ông tôi nhìn sững:
– Bao nhiêu sợi vậy cháu ?
– Dạ khoảng … bảy chục sợi .
Điệu bộ ấp úng của tôi càng khiến ông thêm nghi. Ông không tin trong một thời gian ngắn ngủi đứa cháu lười biếng của ông có thể lập đưực một kỳ công như thế. Và tôi lo đến thót ruột khi ông cầm từng sợi đưa lên mắt, săm soi.

Tôi len lén nhìn ông, quan sát từng thay đổi nhỏ trên nét mặt, cố đoán xem ông có phát hiện ra sự gian dối của tôi không. Đang hồi hộp theo dõi, tôi bỗng giật bắn người khi ông đột ngột hỏi:
– Sao không sợi nào có gốc hết vậy cháu ?
– Dạ … dạ, chắc nó bị đứt! – Tôi ấp úng đáp, rồi tôi sợ ông hỏi tới, tôi làm bộ than phiền – Tóc ông ngắn ngủn, khó nhổ quá trời!
Nhưng ông tôi không bị rơi vào bẫy. Ông vẫn tiếp tục thắc mắc:
– Nếu đứt thì đứt một, hai sợi thôi, sao ở đây sợi nào cũng đứt hết vậy ?

Lần này thì tôi câm như thóc. Tôi đứng im đóng vai ông phỗng đá, mồ hôi túa thành dòng tren trán. Tự dưng tôi đâm giận anh em thằng Chửng quá chừng. Chính tụi nó bày ra cái trò này để xúi tôi dẫn đi ăn đi uống, bây giờ vỡ lỡ ra rốt cuộc chỉ mình tôi đứng chúi mũi chịu sào. Giọng ông tôi lại vang lên bên tai, dịu dàng nhưng nghiêm khắc:

– Đây là lông chó phải không cháu ?
Tôi lại giật thót:
– Dạ … không … không ạ!
– Cháu còn chối nữa phải không? – Ông đột nhiên gằn giọng – Đây đâu phải là tóc của ông!
– Dạ nhưng không phải là lông chó! – Tôi nuốt nước bọt – Đó là … lông mèo ạ!
Ông thở dài ngán ngẩm:
– Chó hay mèo gì cũng vậy thôi! Cháu lại đằng góc nhà đứng úp mặt vô đi!”

Trang bìa cuốn sách "Đi qua hoa cúc"

Trang bìa cuốn sách “Đi qua hoa cúc”

“Sự thể đã đến nước này, tôi chẳng còn bụng dạ nào mở miệng xin xỏ nữa. Tôi nặng nề lê bước lại chỗ góc nhà, bụng nguyền rủa anh em thằng Chửng tơi bời. Thật ra tôi buồn vì bị phạt thì ít, mà xấu hổ vì trò gian lận bị khám phá thì nhiều. Ông tôi lại chúa ghét thói gian tham. Trong đời ông, ông đã đuổi không biết bao nhiêu học trò chỉ vì sự không ngay thẳng của họ. Ông có cách kiểm tra tinh quái: mỗi lần đưa quần áo đi giặt, ông thường giả vờ bỏ sót tiền trong túi. Anh học trò nào thật thà, đem tiền trả lại cho ông thì không sao. Anh nào tham lam, âm thầm giấu biến, chỉ có nước lủi thủi xách gói về nhà ngay sáng hôm sau. Cái bẫy của ông rất đơn giản, nhưng không phải ai cũng tránh được.

Nhưng ông tôi chỉ có thể đuổi học trò. Tôi là cháu ông, ông chẳng biết đuổi đi đâu. Ông đành đuổi tôi vào … xó nhà cho tôi đứng một mình ăn năn sám hối. Cũng may là ông không nói lại với mẹ tôi. Nếu biết tôi dám bịp ông lấy tiền, còn cả gan đánh lận tóc ông bằng lông mèo lông chó, hẳn mẹ tôi buồn phiền không kể xiết. Và chắc chắn mẹ tôi sẽ lôi tôi về nhà ngay lập tức nếu biết những trò hư đốn của tôi ngày càng phát triển dưới sự hướng dẫn tận tình của cặp yêu quái đang cư ngụ trong hang động kế sau nhà ông tôi…”

Đánh giá cuốn sách “Đi Qua Hoa Cúc”

Nguyễn Nhật Ánh là một nhà văn có tài năng thật đặc biệt. Những truyện nào vui của ông thì cũng thật vui và nhí nhố, nhưng những truyện nào buồn thì cũng buồn không thể tả xiết. “Đi qua hoa cúc” là câu chuyện của một đứa em trai tương tư bạn của dì gái. Tình cảm đầu đời nào hầu như cũng đẹp đẽ, đơn thuần và thú vị. Qua câu chuyện độc giả cũng có thể nhận ra mình cũng đã từng có những cảm giác giống như vậy. Và đồng thời cũng cảm thấy cái vị tuổi thơ của chính mình trong đó qua những trò nghịch ngợm của anh em Chửng. Câu chuyện với sự tài tình trong lối viết hấp dẫn người đọc đến tận trang cuối của câu chuyện.

Đánh giá cuốn sách "Đi qua hoa cúc" của độc giả trên Tiki.

Đánh giá cuốn sách “Đi qua hoa cúc” của độc giả trên Tiki.

Địa điểm mua sách uy tín, đáng tin cậy

Sau đây là những địa điểm mua sách uy tín và đáng tin cậy bạn nên tham khảo.

Cuốn sách “Đi Qua Hoa Cúc” kể lại tuổi ấu thơ hồn nhiên của các nhân vật trong truyện. Mỗi câu truyện của Nguyễn Nhật Ánh đều phác họa lên một quê hương thật ngọt ngào, một thời thơ ấu đẹp đẽ, một tình yêu ngây dại của tuổi học trò. Cuốn sách “Đi Qua Hoa Cúc” là một trong những câu chuyện tuyệt hay của tác giả, rất hấp dẫn và lôi cuốn người đọc.

2486 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 4.1 / 5. Số đánh giá 8