Đi học có áp lực không ? Câu chuyện của riêng tôi

Hôm nay tôi có chút buồn nên muốn viết lên đây để lòng có thể nhẹ nhàng hơn. Như tiều đề thì hôm nay tôi sẽ nói về việc áp lực nơi giảng đường. Nếu có ai đó hỏi tôi đi học có áp lực không? Câu trả lời  của tôi là có! 

(Câu chuyện của riêng tôi )

Liệu áp lực có tồn tại nơi giảng đường?

  • Bắt đầu vào lớp 9 khi tôi tham gia cuộc thi hsg Anh
bạn có áp lực không?

bạn có cảm thấy áp lực không? Tôi có.

1. Áp lực đầu tiên trong đời

Tôi vốn là một đứa học khá tất cả các môn và thích môn Anh hơn các môn còn lại nên tôi quyết định ôn môn đó. Thật ra mà nói tôi không hy vọng quá nhiều vào kết quả, chỉ mong là có được thêm kiến thức để làm bước đệm cho kì thi tuyển sinh 10. Bắt đầu ôn rồi mới thấy có quá nhiều thứ tôi không biết và tôi bị hỏng việc nghe. Thật sự là câu đơn giản tôi cũng không thể nghe được 🙂

Thấy thế nhưng cô tôi vẫn tiếp tục ôn và bảo là cố gắng làm các phần còn lại để đắp vào vì phần nghe thì chỉ chiếm một phần nhỏ. Thấy thế tôi cũng cố nhưng cũng đã cảm thấy có chút khó khăn, Càng ôn lâu thì tôi càng thấy từ vựng của mình quá ít và mọi thứ thật sự đã trở thành khó khăn. Đến trước ngày thi tôi bắt đầu stress, tôi lo là mình sẽ không hiểu nổi câu đó có ý nghĩa gì, Thật tệ! Tôi không thể làm bất cứ việc gì và cứ nghĩ mãi về nó.

Đêm khuya thì tôi nhận được tin nhắn của cô. Cô bảo đừng quá lo lắng, cố gắng làm tốt đừng để công sức tôi và cô cùng nhau cố gắng bị hoài phí…. Lúc đọc xong tôi bật khóc, tôi cảm thấy cõ lỗi vô cùng, lẽ ra tôi phải làm thật tốt! Nhưng thật tệ là tôi chẳng làm gì được cả…. Tôi nhớ mình đã thức đến 3 giờ sáng và rồi thiếp đi. Đến sáng tôi vào trường thi tôi biết mình không thể nào có kết quả tốt với tâm trạng và khả năng thế này. và rồi thời gian cũng hết, tôi nghĩ rằng cái áp lực khủng khiếp đó đã biến mất và tôi sẽ khoog còn phải lo lắng nữa.

Nhưng không biết may rủi làm sao tôi lại đậu ( tôi nằm trog top 3 mặc dù với con điểm chêch lệch khá lớn), nghe có vẻ tôi sẽ vui vì mình thật may mắn. Nhưng không kì thi tỉnh đang chờ tôi. Và cứ thế lại một lần nữa áp lực lại đến với tôi. Tôi cứ cắm đầu vào ôn đến ngày thi, tôi vẫn đi với một tâm trạng tồi tệ. Và rồi tôi đã thật sự rớt kì thi đó…. Tôi cuối cùng đã có thể thở vào nhẹ nhõm rồi, tôi có thể thoải mái rồi…

áp lực đè nặng lên vai tôi.

áp lực đè nặng lên vai tôi.

Liệu áp lực có tiếp tục tiếp diễn?

Sau đó thì tôi tiếp tục bắt đầu ôn thi tuyển sinh… Tôi đã ôn tập khá chăm chỉ, và rất may mắn khi tôi đậu thủ khoa đầu vào của trường cấp 3. Tưởng chừng như đây là một khởi đầu tốt nhưng thật ra đó lại là sự bắt đầu cho tháng ngày đen tối của tôi.

Tôi vốn là một đứa sống hướng nội, tôi rất ghét bị người khác chú ý và bàn tán vì điều đó làm tôi khó chịu vô cùng. Vào trường cấp 3, với cái danh là thủ khoa tôi được mọi người để ý  rất nhiều và tất nhiên sẽ có những người quan sát và xì xầm về tôi. Thật ra tôi chỉ hứng thú với các môn tự nhiên và tương đối dốt các môn xã hội. Tôi là người sợ đám đông, tôi nghĩ rằng nếu thầy cô kêu tôi trả lời tôi cứ trả lời sai và rồi sẽ không ai kêu tôi nữa. Nhưng tôi sai rồi, mỗi khi tôi trả lời sai lại bị xì xầm và bàn tán.

Có đứa còn bảo  ơ con bé đấy có học giỏi đâu? Chắc do ăn may nên đậu thủ khao thôi. Lúc nghe được thì tôi thấy chua chát thật, con người chỉ đánh giá nhau qua vài câu trả lời thôi sao? Tôi giỏi hay không thì cần các người đánh giá? Thầy cô cũng thế, thầy cô sẽ có những thái độ khác nhau với từng đứa…

Thật thất vọng, tôi đã nghĩ mình sẽ có những năm tháng học trò thật vui ở trường.. Điều đó dẫn đến việc tôi đã stress liền mấy tháng. Mỗi ngày đi học với tôi đều là những ngày kinh khủng. Đi học thêm và rồi về nhà với đống bài tập, hôm nào cũng thức tận khuya.

Tôi mệt mỏi, mệt đến mức không muốn thở nữa. Ba mẹ tôi cũng nhận thấy điều đó và rồi ba mẹ bảo không cần tôi học giỏi nũa, học trung bình cũng được miễn là tôi vui vẻ thoải mái. Điều đó như một liều thuốc cho tôi, tôi đã buông bỏ và không đặt nặng học tập nữa. Từ đó cuộc sống tôi trở nên cân bằng hơn… Tôi bây giờ tốt hơn rồi. Tuy nhiên việc buông bỏ đã để lại hậu quả lớn, kế quả học tập của tôi tuột dốc không phanh. Khi nhìn thấy con điểm cuối kì 1, tôi thật sự sốc…

Tôi chợt nhận ra rằng mình đã đánh mất bản thân mình. Nếu là tôi của trước đây tôi sẽ không bao giờ để bản thân mình thành ra như thế này… Và điều đó đã thực sự thức tỉnh tôi . Học kì 2  tôi đã không còn stress và đã lấy lại được nhịp học và kết quả cảu tôi đã tốt hơn rất nhiều. và bây giờ thì tôi cũng đã ổn nhiều rồi. 

chúng ta làm được

cố lên các bạn của tôi.

 

Người ta hay nói rằng càng lớn càng có nhiều áp lực, đúng thật. Qua câu chuyện của tôi thì tôi hy vọng các bạn đừg gặp những chuyện giống như tôi..  và nếu các bạn đang phải chịu áp lực giống như tôi thì tôi hy vọng rằng các bạn có thể tự mình vượt qua. Điều cần thiết nhất là mình phải tỉnh táo, thật sự tỉnh táo và hãy tìm cách để bản thân thư giãn, thoải mái nhất có thể nhé!

184 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 4.6 / 5. Số đánh giá 5

2 bình luận trong “Đi học có áp lực không ? Câu chuyện của riêng tôi”

    1. Cám ơn bạn, hiện tại thì mình đã mạnh mẽ hơn rất nhiều rồi, nghĩ lại những chướng ngại đó giúp mình trưởng thành hơn và mình rất biết ơn về điều đó.