Dạy con gái về giá trị bản thân, dạy con trai về trách nhiệm!

Có kinh nghiệm là bố của một cậu con trai và hai cô con gái, đồng thời là “chuyên gia” thường chia sẻ những quan điểm, suy nghĩ về cách dạy con cái, anh Chánh Văn với góc nhìn của mình đã đưa tới độc giả một bài viết “thẳng mà thật“.

Nuôi dạy con vốn là một thử thách dành cho những bậc phụ huynh. Quá trình mang thai đã khiến người mẹ vất vả phần nào, đến khi sinh đứa trẻ, chăm bẵm hằng ngày tuy có niềm vui nhưng con ốm cũng đủ làm người mẹ đôi khi cảm thấy mệt mỏi. Nuôi con đã chiếm hết thanh xuân của người mẹ, dạy con còn khó khăn hơn.

hãy làm bố làm mẹ một cách thông thai
hãy làm bố làm mẹ một cách thông thái

Mới đây, anh Chánh Văn – tác giả Hoàng Anh Tú đã chia sẻ suy nghĩ về cách giáo dục con cái, đặc biệt là đối với các cậu con trai bướng bỉnh. Trong quan niệm của anh, nuôi dạy con trai và con gái phải có những phương pháp khác nhau bởi tính cách đặc thù của chúng.

Cụ thể nội dung anh chia sẻ:

“Tôi ghét cái câu: Con hư tại mẹ. Nhưng tôi phải thừa nhận rằng con trai hư đúng là lỗi của mẹ nhiều phần.

Có vài bận, tôi vẫn thường gặp những cậu con trai 4-5 tuổi ngồi khoanh chân trên ghế, tay cầm điện thoại xem. Mẹ thì tay năm tay mười bóc tôm, đút con từng thìa cơm. Tôi thấy chướng mắt vô cùng. Hay như cảnh nhiều mẹ phục dịch con trai. Phải dùng đúng từ là phục dịch. Thú thật, hồi bé tôi cũng từng được mẹ tôi phục dịch như vậy. Từng miếng cơm. Từng manh áo. Lũ đàn ông chúng tôi lớn lên từ những phục dịch như thế. 

Và coi đó là điều hiển nhiên. Bởi bố chúng tôi cũng được bà nội phục dịch. Sau thì có mẹ phục dịch bố. Già thì có con gái phục dịch. Nên đàn ông chúng tôi đều giống nhau: Vô tâm. Và cả ích kỷ. Cứ ai phục dịch mình tốt thì nói gì mình cũng nghe. Yêu nhưng là yêu vì được phục dịch chứ không phải yêu vì muốn được bảo vệ. Chúng tôi cứ mặc nhiên tin rằng phụ nữ sinh ra để phục dịch lũ chúng tôi.

Có một câu rất hay tôi đã từng được đọc:

mỗi đứa trẻ cần được yêu thương theo cách khác nhau
mỗi đứa trẻ cần được yêu thương theo cách khác nhau

Nuôi con trai kiểu nhà nghèo – Nuôi con gái kiểu nhà giàu. Ngẫm mà thấy đúng. Con gái được trọng vọng từ bé, được ăn sang mặc chảnh sẽ học được cách trân quý bản thân, lựa chọn thằng đàn ông biết trân trọng giá trị của mình. Còn con trai, nuôi lớn kiểu nhà nghèo sẽ biết tự phục vụ thay vì ỷ lại, biết lao động thay vì há miệng chờ sung. Và biết trân trọng mọi người hơn.

Trở lại chuyện các mẹ phục dịch con trai. Tôi hiểu rằng trái tim người mẹ nào cũng thắt đau nếu thấy con trai vàng con trai bạc của mình vất vưởng, lôi thôi lếch thếch hay vất vả. Nhưng tôi thấy 100 ông có mẹ chiều chuộng phục dịch thì đến 70 ông chả ra gì sau này. 30 ông còn lại ra gì thường là nhờ có… em gái hoặc vợ. Vì khi trở thành một ông anh, nó mới học được trách nhiệm bảo vệ em gái mình. Vì khi lấy một bà vợ, thằng đàn ông ấy mới phải tu sửa lại mình để… không mất vợ.

Dạy con gái về giá trị bản thân. Dạy con trai về trách nhiệm.

Nhất định phải thế nếu không muốn con gái mình sau này như Kiều Thanh nhận làm thê thiếp, phục dịch đàn ông, con trai sau này lại thành một Châu Việt Cường bỏ mặc mẹ mình nghèo túng đến chết.”

“Mọi người vẫn nghĩ con trai phải giáo dục mạnh mẽ và con gái cần phải lắng nghe, vỗ về. Nhưng sự thực thì con gái cũng cần dạy về mạnh mẽ và con trai cũng cần sự lắng nghe vỗ về”.

Dù con cái lúc nào cũng cần phải được dạy về sự tự lập và mạnh mẽ nhưng nhiều cha mẹ VN vẫn chịu ảnh hưởng quan niệm Á Đông khá nặng khi cho rằng con gái nên mềm mỏng một chút mới đúng tính cách con gái. Hay có rất nhiều suy nghĩ áp đặt rằng con trai phải tham gia những trò mạo hiểm, con trai không được khóc hay con trai không cần sự vỗ về, lắng nghe…

Mới đây, trên trang cá nhân của mình, anh “Chánh Văn” Hoàng Anh Tú đã có những lời khuyên chân thành về chủ đề này. Anh chia sẻ việc giáo dục giữa hai giới tính khác nhau rất nhiều và khi làm cha mẹ, chúng ta không nên áp đặt những suy nghĩ hay quan điểm lên con cái mà hãy cần hướng dẫn con, dạy con kĩ năng và kiến thức rồi con sẽ tự nhận biết mình phải làm gì.

hãy để gia đình là tổ ấm nơi con cái muốn quay về
hãy để gia đình là tổ ấm nơi con cái muốn quay về

Nguyên văn bài đăng của anh “Chánh Văn” Hoàng Anh Tú như sau:

“BỐ MẸ YÊN TÂM, CON LÀM ĐƯỢC!

Tôi từng xuất bản 1 bộ sách nối số – tô màu 8 tập với nhan đề cực hút khách: “Bố mẹ yên tâm, con chơi một mình được“. Nó hút khách đến nỗi nối bản ba bốn bận vì nó quá hợp với những ông bố, bà mẹ lười… như tôi. Quẳng cho con tự ngồi nối số – tô màu rồi thì chúng ta thoải mái làm việc của chúng ta.

Nhưng sáng nay, trên Café Sáng với VTV3, tôi nói về việc khác. Đó là sự tự lập và trách nhiệm của một gã đàn ông bé xíu nhà bạn.

Giáo dục một bé trai có khác gì với giáo dục một bé gái? Khác nhiều lắm! Mọi người vẫn nghĩ con trai phải giáo dục sự mạnh mẽ và con gái cần phải lắng nghe, vỗ về. Nhưng sự thực thì con gái cũng cần dạy về sự mạnh mẽ và con trai cũng cần sự lắng nghe và vỗ về.

Hay như nhiều mẹ tôi biết đều cho rằng con trai cần bố dạy, con gái cần mẹ dạy. Thực ra con trai học từ mẹ rất nhiều và con gái học từ bố cũng không ít. Rồi còn cả quan điểm dạy con trai không được khóc nữa chứ! Trong 14 năm làm bố một gã đàn ông nhỏ, tôi cũng có một mớ kha khá kinh nghiệm nhất định.

Về tự lập và trách nhiệm: Dù con gái cũng cần phải được dạy về tự lập và trách nhiệm nhưng theo quan điểm Á Đông, đàn ông cần học về tự lập và trách nhiệm hơn nhiều so với phụ nữ. Tôi luôn nói điều đó với cậu cả nhà mình. Rằng đàn ông mà không tự lập thì sẽ là đàn ông vô dụng. Tự lập mà không có trách nhiệm sẽ càng trở nên vô dụng hơn và là thứ đàn ông ích kỷ, xấu tính.

Việc dạy con tự lập không phải là phó mặc tất cả để con tự làm mới gọi là tự lập.

Mà rất cần sự hướng dẫn. Tôi nhấn mạnh sự hướng dẫn ở đây vì đó chính là cốt lõi của tự lập. Là hướng dẫn con làm và làm cùng con những điều khó. Hướng dẫn không phải cầm tay chỉ việc mà là vẽ một lộ trình cho con, khơi gợi trẻ cách thức làm. Để trẻ có thể tự làm sau khi được hướng dẫn. Với những việc khó cần làm cùng nhau chứ không phải làm hộ con. Làm cùng nhau có nghĩa là mỗi người một việc và cha mẹ vẫn là những người hướng dẫn nhiều hơn là một đồng sự.

Việc rèn trách nhiệm cũng vậy, hãy dạy trẻ chịu trách nhiệm không chỉ với những điều trẻ làm sai hay phạm lỗi mà là trách nhiệm với bản thân, với công việc được cha mẹ giao. Tinh thần trách nhiệm của trẻ là thứ rất rất cần thiết cho sự phát triển của trẻ. Tôi vẫn khuyến khích con mình xung phong nhận trách nhiệm và cùng đánh giá trách nhiệm sau mỗi lần con hoàn thành nhiệm vụ.

Việc con trai có được quyền khóc hay không cũng vậy! Bản thân tôi hồi bé cũng bị giáo dục rằng đàn ông rơi máu chứ không được rơi lệ. Điều đó khiến cho những đứa trẻ bị ức chế cảm xúc ghê gớm. Xem một bộ phim cảm động mà khóc là bị lêu lêu. Thương cảm với những điều nhìn thấy trong cuộc sống mà rơi lệ cũng bị chế giễu là sến, là yếu mềm. Tôi là người ủng hộ con được khóc. Đau quá cứ khóc đi vì người ta chả nói đau đến chảy nước mắt đó sao?

Xem phim cảm động cứ khóc đi vì nó là cảm xúc thực sự mà. Uất ức cứ khóc đi, à mà không, uất ức thì không được khóc mà phải hành động, phải lên tiếng, phải chiến đấu. Nước mắt không khiến ta mất đi giới tính đâu. Có lần, cả nhà tôi xem phim, đến đoạn cha mẹ của nhân vật chính chết, cậu cả nhà tôi rơm rớm nước mắt. Tôi chọn cách ôm cậu vào lòng chia sẻ cảm xúc đó. Tôi vẫn nói với nhiều bà mẹ có con bị coi là yếu đuối rằng: “Hãy phải biết tự hào và hãnh diện vì các mẹ có 1 cậu con trai tình cảm như thế!” Nhưng dường như nhiều mẹ thích con trai phải thô lỗ cộc cằn mới đúng là con trai vậy

Nhân nói đến chuyện này, nhiều cha mẹ cũng hay khắt khe thái quá với con trai. Vì lũ chúng nó hiếu động và hay nghịch ngợm nên luôn trở thành thủ phạm cho những đổ vỡ hay rắc rối cho cha mẹ. Nếu cùng một lỗi lầm, con gái thì luôn được nương nhẹ nhưng con trai hay bị la mắng. Tôi nghĩ điều đó cũng là sai. Thậm chí nhiều cha mẹ có con trai, la mắng con ngay cả trước khi chúng làm điều gì đó vì luôn bị áp đặt tư tưởng lũ con trai nghịch ngợm.

Tại sao không nhẹ nhàng với con trai mà cứ nghĩ: “Ôi giời, con trai mà! Chúng nó phải chịu đựng được chứ đàn ông đàn ang bị mắng thế đã tổn thương này nọ thì yếu đuối quá“. Sai! Sai rồi! 

Đừng bắt con trai mình mang vác vai trò đàn ông nữa! Nó cũng là con mình mà! Hãy chia sẻ với chúng nhiều hơn, hãy phân tích đúng sai, hãy cho con thấy hậu quả nếu con làm điều này, hãy cho chúng biết nhiều hơn chứ không phải nghe quát mắng cả.

  • Vậy còn những trò nghịch mạo hiểm, liều lĩnh của tụi con trai?
  • Có vẻ như lũ con trai luôn bị gán cho việc “như con gái” nếu như không thử những trò mạo hiểm?
  • Làm sao để con an toàn, thưa anh?

Quả thực, lũ con trai luôn bị áp lực phải khác con gái, phải hơn con gái vì chúng là phái mạnh khiến chúng dễ bị đẩy tham gia những trò mạo hiểm, liều lĩnh mà cái giá phải trả có khi là mất đi vài bộ phận hoặc cả mạng sống.

Tôi vốn cũng không phải là người mê những trò mạo hiểm nên tôi không khuyến khích con tôi tham gia. Nhưng ở lớp, ở trường, trước lời khích bác của bạn bè, con tôi thật khó để từ chối được. Vậy ở trách nhiệm người làm cha, làm mẹ tôi cần dạy con điều gì?

Tôi cho rằng ngoài việc dạy trẻ kỹ năng chúng ta cần dạy trẻ cả những hậu quả. Như đua xe hậu quả sẽ thế nào? Như dùng ma tuý đá hậu quả sẽ ra sao? Chứ không phải là cấm – cấm và cấm. Câu doạ của cha mẹ: “Con mà đua xe, hút thuốc bố mẹ sẽ giết chết con” không thể ngăn được lũ trẻ, không thể khiến gã con trai mới lớn của quý vị chiến thắng được những lời khích bác của bạn bè chúng. 

Chỉ có kiến thức trực quan mới khiến chúng dừng lại. Tôi vẫn tin rằng kiến thức là thứ bảo vệ chúng ta. Khi con bạn đầy đủ kiến thức rồi chúng sẽ biết chúng phải làm gì”.

150 views