[Đánh giá sách] “Những gì đã qua đừng nghĩ lại nhiều” – Minh Mẫn, Du Phong

Con người thật lạ. Chúng ta thường dễ buồn vì những điều đã cũ. Một mối tình qua đi, một câu chuyện của quá khứ lại cứ làm cõi lòng vương vấn mãi trong hiện tại. Rõ ràng không thể cứu vãn được nữa, cớ sao phải hoài mong da diết? Là cố chấp nuôi hi vọng hay những hoài niệm đã in sâu vào trái tim, nên chẳng thể nào xóa mờ?

"Những gì đã qua đừng nghĩ lại nhiều". Phải đấy!
“Những gì đã qua đừng nghĩ lại nhiều”. Phải đấy!

Mình từng mất rất nhiều thời gian để quên đi một mối tình khắc cốt ghi tâm. Nhưng sau tất cả, điều mình nhận ra là: Thời gian rồi sẽ chữa lành mọi thứ, dù bạn có muốn hay không. Những cảm xúc tưởng chừng không thể nào phai nhòa, cuối cùng cũng chịu thua trước thời gian. Thời gian tàn nhẫn, nhưng cũng khiến con người nhẹ lòng hơn. Cuốn sách lần này là sự kết hợp tuyệt vời giữa hai người trẻ Minh Mẫn và Du Phong hứa hẹn sẽ khiến bạn thoải mái, vui vẻ và nhẹ nhõm hơn.

Thông tin cơ bản về cuốn sách 

  • Thể loại: Tản văn
  • Tác giả: Minh Mẫn – Du Phong
  • Năm xuất bản: Năm 2016
  • Nhà xuất bản: Nhà xuất bản Văn Học
  • Số trang: 240
  • Hình thức: Bìa mềm
  • Giá bán: 72.000đ (Giá thị trường)

Đối tượng mà sách hướng đến

Những kẻ còn mang nặng nỗi đau quá khứ, những người còn chưa đành lòng quên đi một tình yêu đã tan vỡ hay những người cứ mãi day dứt, băn khoăn về một việc đã qua,… Tất cả đều có thể chiêm nghiệm cuốn sách “Những gì đã qua đừng nghĩ lại nhiều”. Đúng như tên gọi, chuyện đã qua thì nên cho nó qua luôn. Chúng ta cứ mãi luyến tiếc và tự trách bản thân tại sao thời điểm đó không làm thế này, làm thế kia cũng chẳng có ích gì.

Hãy sống thật tốt cho hiện tại để bù đắp lại quá khứ, nếu bạn muốn. Người can đảm sẽ dám làm dám nói ngay tại thời điểm cần làm cần nói, chứ không phải ngồi đó mà suy tư, mà dằn vặt chuyện cũ đã qua. Nghĩ lại quá khứ chỉ khiến bản thân thêm mệt mỏi, chán chường và tâm trạng mãi không an yên mà thôi. Sống thật tốt vào, nhưng là cho hiện tại nhé, người trẻ ơi!

Nội dung, chủ đề và thông điệp 1 của sách

Mình vốn thích những cuốn sách kết hợp giữa nhiều tác giả. Bởi chúng có một phong cách riêng, cực độc đáo mà hài hòa. Nếu trước đây mình mê tít thò lò bộ đôi vàng trong làng văn học là Iris Cao và Hamlet Trương, thì sự bắt cặp của Minh Mẫn và Du Phong cũng khiến mình – Một con mọt sách rung rinh không kém.

Vì sao mình lại khẳng định chắc như đinh đóng cột vậy? Là do giọng văn Minh Mẫn thì chân thành, sâu sắc và dịu dàng. Trong khi giọng văn Du Phong lãng đãng, có chút nên thơ mà cực lãng mạn.Tưởng chừng hai con người này đối lập, nhưng cuốn sách “Những gì đã qua đừng nghĩ lại nhiều” đã chứng minh suy nghĩ của bạn sai rồi.

Cuốn sách có tựa đề đơn giản và những câu chuyện trong đây cũng thật giản đơn. Tuy nhiên, bạn sẽ phải bất ngờ vì những chuyến phiêu lưu cùng cảm xúc qua cuốn sách này đấy nhé! Mình say mê cuốn sách này ngay từ những trang đầu tiên. Văn phong quá gần gũi, quá thật thà, một đòn đánh trúng cảm xúc trong lòng mình và nó giúp khơi dậy những kí ức ở một miền xa xăm nào đó…

Suy nghĩ chi cho mệt em ơi/Cứ sống tiếp phần đời an yên còn lại/Rồi em sẽ thấy ánh nắng mai bủa vây...
Suy nghĩ chi cho mệt em ơi/Cứ sống tiếp phần đời an yên còn lại/Rồi em sẽ thấy ánh nắng mai bủa vây…

Người ấy cũng đã bỏ em đi lâu rồi, mà em vẫn cứ bi lụy không dứt. Những vết thương cũ chưa mờ phai, không phải vì thời gian không đủ tàn nhẫn, mà là em cố chấp ghì chặt lấy chúng. Em nuối tiếc không muốn buông tay kỉ niệm, dù đã buông tay người từng cùng em tạo nên kỉ niệm. Em suy nghĩ thật nhiều về những ngày xưa cũ, khi mà cả hai còn yêu nhau đắm say và nguyện mãi mãi không rời xa. Tưởng là bến bờ bình yên vĩnh viễn, ai ngờ khổ đau vẫn thi nhau bủa vây.

Người đi cũng đã đi rồi, chỉ có người ở lại ôm toàn đắng cay. Em muốn hạnh phúc, nhưng không chịu để cho quá khứ ngủ yên. Quả là mâu thuẫn, em nhỉ? Ai khi yêu mà chẳng sợ chia tay, nhưng duyên nợ đã cạn thì cũng đành chấp nhận chia ly. Biết buông đúng lúc thì mới hạnh phúc và bình yên. Những chuyện cũ đã qua thì nên cất kĩ chúng đi, chứ đừng nên lôi ra ngắm nghía hoài, rồi cũng đau lòng hoài…

Cuộc sống còn đang chờ mình phía trước, không thể để bản thân cứ mãi chìm trong bóng tối quá khứ. Đối với người ấy, chia tay là hết, không còn bi lụy hay dây dưa gì cả. Tốt hơn hết, những ai còn cố nắm khư khư quá khứ thì nên buông bỏ ngay đi cho nhẹ lòng. Bầu trời vẫn trong lành, nhịp sống vẫn cứ tiếp diễn theo cái cách nó phải thế. Không ai dừng lại chỉ để nhìn mình bi quan, tiêu cực và lụy tình như vậy đâu.

Suy nghĩ không dứt về những chuyện cũ là việc làm xuẩn ngốc và bi thương nhất. Không ai bắt mình phải sống mãi trong thế giới xưa, là tự do mình chọn lựa, là tự mình làm mình đau. Sau cùng, bạn sẽ nhận ra rằng cái con người ta cần duy nhất chỉ là bình yên. Hai tác giả trẻ Du Phong, Minh Mẫn cũng từng yêu, từng đau và từng nhớ nhung da diết một ai đó. Nhưng họ cũng đã trải qua được. Còn bạn thì sao?

Chuyện của hôm qua, thì cũng qua rồi. Bớt suy nghĩ lại và sống vui vẻ đi
Chuyện của hôm qua, thì cũng qua rồi. Bớt suy nghĩ lại và sống vui vẻ đi

Chúng ta liên tục bận tâm về quá khứ rồi lại bỏ quên hiện tại cũng như tương lai. Ta tự trói mình vào cột mốc ngày xưa, để vô tình đánh mất cơ hội tìm lại tin yêu. Bao nhiêu người tốt đến bên ta, ta không hề đón nhận. Vậy mà trái tim cứ loạn nhịp vì một kẻ tệ bạc, đã bỏ mình đi. Con người chung quy vẫn là yêu thương cảm xúc hoài niệm. Nó có mặt tích cực, cũng có cả tiêu cực.

Nội dung, chủ đề và thông điệp 2 của sách

Tích cực ở chỗ, nếu những kỉ niệm chỉ là nơi chúng ta thả hồn mình về sau những áp lực cuộc sống đè nặng lên vai, để mà nhớ một chút, rồi cười mỉm thì thật tốt. Nhưng chỉ sơ sảy một chút, cảm xúc sẽ chi phối và biến chúng trở nên tiêu cực. Cứ nhớ nhung khôn nguôi, bỏ mặc bản thân đau khổ, hi vọng rồi lại tuyệt vọng thì vô cùng đáng trách. Cuộc sống là của bạn và nó vẫn tiếp diễn đều đều dù bạn có ra sao đi nữa.

Đừng biến mình trở thành kẻ ngốc vì vốn dĩ người ta từ lâu đã không còn bận tâm. Lụy tình chỉ khiến chúng ta trở nên thật đáng thương, chứ không giúp tình yêu ấy quay trở lại. Mối bận tâm về quá khứ, về chuyện cũ người cũ cứ như tơ vò trong lòng. Ngày qua ngày chúng tích tụ lại rồi trói buộc con người trong mớ nỗi buồn vô hạn. Chúng ta càng nhớ, thì càng cảm thấy bế tắc và không tài nào thoát ra được thế giới ảo đó.

Tác giả trẻ Minh Mẫn đang cố gắng vực dậy tinh thần bạn đọc, những ai đang rơi vào hoàn cảnh như thế bằng những trang văn đầy lạc quan, tích cực và thấm thía. Cuộc đời có bao nhiêu đâu, tại sao không vui vẻ? Là do người làm khổ ta hay do chính ta làm khổ mình? Bình yên chẳng ở đâu xa, nếu ta biết thứ tha cho quá khứ. Dù sao cũng đã đồng hành với nhau một đoạn đường rồi, đủ vui đủ đong đầy.

Quá khứ nhớ lại là để mỉm cười, chứ không phải để đau.
Quá khứ nhớ lại là để mỉm cười, chứ không phải để đau.

Minh Mẫn viết về mối tình chia xa không rõ lí do, viết cả về mái ấm gia đình – Bến bờ bình yên vĩnh viễn cho cuộc đời mỗi người. Đọc văn Mẫn thấy thoải mái mà sao sâu sắc quá, khắc khoải quá. Con người ta sẽ trưởng thành hơn sau mỗi lần đau, nhất là phụ nữ. Chia tay hôm nay là để cả hai được giải thoát khỏi mối quan hệ ngột ngạt. Quá khứ đã qua sẽ là hành trang vững chắc, là bài học nhớ đời cho ta của sau này.

Rồi chúng ta sẽ yêu thương và sống tốt hơn sau này. Quá khứ không thể xóa nhòa hẳn trong tâm trí, bởi chúng từng tồn tại và cũng rất đậm sâu. Nhưng chừng nào chúng ta nghĩ về chúng mà chỉ mỉm cười nhẹ nhõm, là lúc đó nỗi đau đã lành miệng. Mỗi người đến rồi đi khỏi cuộc đời ta đều do định mệnh sắp đặt. Không thể cưỡng cầu, chỉ nên vui vẻ và an yên đón nhận.

Cái gì tới thì nó sẽ tới. Mà những gì muốn đi thì dù có cố cản mấy cũng dư thừa. Những gì đã qua đừng nghĩ lại nhiều. Tự thưởng cho mình một tách trà ấm nóng, cùng vài giai điệu popballad du dương, để mà bình tâm trở lại sau nỗi đau. Ai thì cũng có niềm đau riêng, nhưng người ta hơn nhau ở bản lĩnh để vượt qua. Người nào suy nghĩ càng ít, càng đơn giản thì người đó càng hạnh phúc.

Nội dung, chủ đề và thông điệp 3 của sách

Hạnh phúc thực thụ là khi chúng ta biết dừng lại đúng lúc, không lún sâu vào những chuyện cũ mà hãy an yên tận hưởng hiện tại. Ai buông bỏ được trước, người đó sẽ sớm bình yên và hạnh phúc. Ai ôm nặng nỗi lòng, là tự lấy dao cứa vào tâm hồn mình. Vết thương để càng lâu càng rỉ máu nhiều, đến lúc nào đó không thể lành lại được nữa, thì quả là nguy to.

Nếu Minh Mẫn chia sẻ những câu chuyện nhỏ mà sâu sắc, thấm thía thì Du Phong lại tô điểm thêm cho “Những gì đã qua đừng nghĩ lại nhiều” những làn thơ trong trẻo, trầm bổng và du dương. Hai cây bút như hòa quyện vào nhau rồi tan ra, lắng đọng lại trong hồn mỗi độc giả. Bản thân mình cảm thấy có ý chí và vui vẻ hơn sau khi khép lại cuốn sách này.

Ai cũng từng thương yêu một ai đó. Nhưng chuyện tan hợp là điều không thể tránh khỏi nên đành chấp nhận và yêu lấy mình thôi.
Ai cũng từng thương yêu một ai đó. Nhưng chuyện tan hợp là điều không thể tránh khỏi nên đành chấp nhận và yêu lấy mình thôi.

Những cảm nhận tinh tế của Du Phong khiến cho mọi người bất ngờ và chẳng thể thất vọng. Ai cũng từng coi ai đó là cả thế giới, là cả khoảng trời. Rồi đến lúc phải chia li, bản thân lại không thể chịu đựng nổi nỗi đau quá lớn. Nhưng bạn nên nhớ là, dù sao thì bạn cũng đã yêu trọn vẹn và yêu hết lòng mình, nên chẳng còn gì nuối tiếc cả. Cái đáng trách không phải bạn, không phải người ấy mà nên trách tình yêu đã cạn kiệt..

Cảm xúc là điều khó nói và khó đoán trước được. Hôm nay bạn tưởng như mình sẽ nhớ người ấy đến suốt đời thì rất có thể một thời gian sau, cõi lòng bạn lại không còn vướng bận gì nữa. Tình yêu cũng thế, hôm nay hai bạn yêu nhau thật nhiều, biết đâu ngày sau lại cảm thấy lạnh nhạt, ngột ngạt và đầy phiền muộn.

Cuộc sống thì làm gì biết trước được điều gì. Người trưởng thành là biết buông bỏ khi cảm thấy cần phải buông bỏ. Họ sẽ không cố chấp sống mãi trong nỗi đau và nhớ mãi một người chẳng còn yêu thương gì mình. Trên thực tế, làm gì có ai nhớ mãi và yêu mãi một người? Buông sớm chừng nào, càng hay chừng ấy. Có người bảo chia tay không đáng sợ, đáng sợ là khoảng thời gian sau chia tay.

Nhưng mình cảm thấy là, khoảng thời gian sau chia tay có đáng sợ hay không phụ thuộc hoàn toàn vào chính bạn. Ừ thì ai chia tay mà không đau đớn, không tổn thương? Chắc chỉ có thánh. Mà chúng ta lại là con người, những con người với trái tim yêu đương nồng nhiệt và chân thành. Quan trọng là bạn có sẵn sàng vượt qua nỗi đau ấy để bắt đầu một hành trình mới hay không mà thôi.

Ban đầu bạn có thể cảm thấy hơi cô đơn, lạnh lẽo một chút nhưng nếu vượt qua rồi sẽ cảm giác vô cùng bình yên, nhẹ nhõm. Nhìn lên trời cao, bạn thấy bầu trời vẫn rất trong xanh. Những điều tốt đẹp vẫn còn ở đó, hà cớ cứ phải làm khổ mình bằng những vết thương cũ? Đã đến lúc bạn cần buông tay kỉ niệm để giải thoát cho bản thân rồi, người trẻ ạ! Xin đừng cứ mãi ngốc nghếch như thế.

"Một ngày nữa lại trôi. Nên em đừng buồn nữa. Chuyện hôm qua đã là chuyện hôm kia mất rồi"
“Một ngày nữa lại trôi. Nên em đừng buồn nữa. Chuyện hôm qua đã là chuyện hôm kia mất rồi”

Cuốn sách nhẹ nhàng mà rất thấm thía. Cũng giống như một tựa sách của Khải Vệ “Đủ xa sẽ cũ, đủ lạ sẽ quên” mà mình cũng từng review. Các bạn đừng sợ sẽ không quên được người ấy, chuyện đôi mình xưa ấy vì khoảng cách giữa hai người sẽ ngày càng rộng ra, và những yêu thương rồi cũng bị xóa nhòa. Thời gian luôn mạnh hơn cảm xúc, bạn nên nhớ điều đó. Cũng như đủ hết yêu, đủ nhạt phai thì tự khắc buông tay thì đủ buồn, đủ đau sẽ phải quên đi ngay thôi.. Xin cứ bình tĩnh!

Nhận định đánh giá cũng như cảm nhận của cá nhân mình về cuốn sách

Chà chà, phải nói sự kế hợp giữa hai tác giả này khiến mình rất thích. Họ là những người trẻ, họ đồng điệu về mặt tâm hồn đối với chúng ta. Những câu chuyện của họ khiến mình phải giật mình, à thì ra là thế, mình cũng từng trải qua đây mà. Mỗi cảm xúc yêu thương, giận hờn, buồn đau về chuyện tình yêu mình đều ghi nhớ cả. Chúng vẫn nguyên vẹn ở đó nhưng không còn đủ sức làm mình đau đớn nữa. Bây giờ mình chỉ tập trung cho hiện tại sống và làm việc hết mình, vậy thôi.

Đánh giá, cảm nhận tốt từ bạn đọc về cuốn sách tuyệt vời này
Đánh giá, cảm nhận tốt từ bạn đọc về cuốn sách tuyệt vời này

Chuyện cũ là chuyện đã qua, thì nên cho nó qua luôn đi chứ đừng dây dưa, bi lụy mãi làm gì. Mình vốn là tuýp người không bao giờ để bản thân quá phiền muộn vì chuyện quá khứ mà quên mất việc mình cần làm cho hiện tại và tương lai. Để mà bi lụy một người đã đối xử tệ bạc, đã bỏ mình đi lại càng không. Hành động đó thật trẻ con, ấu trĩ và sau cùng là tự mình làm mình đau và biến mình thành trò cười cho thiên hạ, chứ có làm người ta mảy may động lòng gì đâu?

Sau cùng thì mình vẫn phải yêu lấy chính mình sau những tháng năm thương người tới kiệt quệ. Thay vì giam chân mình trong nỗi đau quá khứ thì hãy sống tốt, tập trung cho hiện tại và cố gắng mở lòng mình ra nhiều hơn, đón nhận nhiều hơn những niềm vui mới. Cuộc sống là do bạn làm chủ, đừng để người khác, hơn nữa là người-đã-từng can thiệp vào rồi khiến nó trở nên thật tồi tệ.

Mình rất yêu mến Minh Mẫn và Du Phong cũng như cuốn sách lần này của hai bạn. Hy vọng nhiều độc giả cũng có chung cảm nhận với mình nha. Một cuốn sách trữ tình, khắc khoải, da diết mà cũng thật lạc quan. Buông bỏ quá khứ cho cõi lòng nhẹ nhõm hơn. Sớm mai tỉnh dậy, mình vẫn là chính mình nhưng không còn đau buồn và ủ rột nữa rồi. Chuyện gì cũng sẽ qua, chỉ cần ta biết buông tay thì tự khắc sẽ hạnh phúc.

Nơi mua sách với giá ưu đãi cho các bạn độc giả, nhấn xem ngay!

Sắp xếp theo thứ tự ưu tiên nên mua:

Mong rằng bài viết trên hữu ích với các bạn và hãy nhanh tay sở hữu “Những gì đã qua đừng nghĩ lại nhiều” của hai tác giả trẻ Du Phong và Minh Mẫn ngay đi thôi, còn chần chờ gì nữa? Đảm bảo các bạn sẽ không phải thất vọng đâu, tin mình đi. Mong rằng các bạn tiếp tục ủng hộ mình thật nhiều để mình có thêm động lực viết review sách hay nhé. Have a nice day!

1085 views