[Review sách ] Nếu Gặp Lại Người Ấy Cho Tôi Gửi Lại Lời Chào

Nếu bạn là một người yêu thích các tác phẩm đến từ xứ sở hoa anh đào thì Nếu Gặp Lại Người Ấy Cho Tôi Gửi Lại Lời Chào chính là cuốn sách dành cho bạn. Những tác phẩm đến từ đất nước Nhật Bản đều hết sức nhẹ nhàng, êm đềm, luôn cho người đọc một cảm giác yên bình, hoài niệm về quá khứ. Tưởng chừng tác phẩm này cũng sẽ như vậy, nhưng không, nó không chỉ cho bạn cảm giác hoài niệm mà nó còn cho bạn một cái nhìn tích cực về tương lai phía trước.

Nếu Gặp Người Ấy Cho Tôi Gửi Lời Chào

Thông tin của sách

Công ty phát hành: Nhã Nam

Tác giả: Ichikawa Takuji

Ngày xuất bản: 01-2014

Nhà xuất bản: Nhà Xuất Bản Hội Nhà Văn

Số trang: 384

Đôi lời về tác giả

Takuji Ichikawa sinh ngày mùng 7 tháng Mười năm 1962 tại Tokyo. Ông tốt nghiệp tại trường đại học Dokkyo. Cuốn tiểu thuyết đầu tay của ông, Separation, xuất bản năm 2002. Cuốn Em sẽ đến cùng cơn mưa (xuất bản tại Nhật với tên Ima Ainiyukimasu) thì được in lần đầu vào năm 2003, đây được xem là một trong những tiểu thuyết thành công nhất Nhật Bản, được chuyển thể thành truyện tranh, kịch, phim truyền hình ở Nhật Bản và điện ảnh tại Mỹ.

Nội dung tác phẩm

Câu chuyện bắt đầu về một ông chủ 29 tuổi của một cửa hàng thủy sinh nhỏ sau khi ông tốt nghiệp đại học, tính cách của ông chủ rất rụt rè, sợ giao tiếp với người lạ, ngại giao tiếp với xã hội, là một người hoàn toàn hướng nội. Xen lẫn các câu chuyện sẽ là một sự hồi tưởng về quá khứ của 2 người bạn thân thiết, câu chuyện tưởng chừng sẽ rất hấp dẫn, kịch tính như những tác phẩm khác. Nhưng không, ngay đọc chương 1, người đọc sẽ có cảm giác chán nản và buồn ngủ, nhiều người sẽ thấy tác phẩm này lại giống như những bài văn học được học trong trường. Một cách lý giải rất đơn giản thì bởi vì nội dung của cuốn sách này chỉ phù hợp với những người trưởng thành, có cái nhìn lớn hơn về cuộc sống. Vì thế nếu bạn có cái nhìn đầy mộng mơ về cuộc sống thì có lẽ không phù hợp với nó như bạn tưởng.

Nhưng nói dù thì nói, tình yêu của nhân vật chính cũng vô cùng lãng mạng, thậm chí có thể nói không hề thua kém bất kì một cuốn sách ngôn tình nào khác. Dù chỉ vì một tình yêu lý tưởng, trải qua nhiều lần hẹn hò khác nhau, với những cô gái xinh đẹp khác, lời của nhân vật vẫn vô cùng in sâu vào chúng ta “họ cũng chỉ là tình yêu thứ nhì, tình yêu thứ ba”. Lãng mạn hóa theo kiểu “Chờ đợi là quyền của tớ, cho tớ được thích cậu”. Biết là rất khó, nhưng vẫn phải tin, có khi những chuyện như thế vẫn còn tồn tại trên đời. Biết đâu đấy”

câu chuyện về cuộc sống đáng kinh dị của những con thú nuôi.

câu chuyện về cuộc sống đáng kinh dị của những con thú nuôi.

Nếu bạn nghĩ câu chuyện chỉ có như vậy thì bạn đã nhầm, Nếu Gặp Lại Người Ấy Cho Tôi Gửi Lời Chào không chỉ là cuốn sách viết về tình yêu cho những người đang yêu và muốn yêu. Mà đó còn là câu chuyện về cuộc sống đáng kinh dị của những con thú nuôi. Điển hình ở đây là sự kiên cường, bất khuất của nhân vật hết sức đặc biệt là chú chó Trash và sau này có tên gọi là chú chó Trash Đệ Nhị, câu chuyện này sẽ khiến những người có trái tim mềm yếu phải ám ảnh đến phát khóc. Trên thế giới, ở nhiều quốc gia lớn nhỏ khác nhau vẫn còn nạn ăn thịt chó rất nhiều, có lẽ tác giả viết câu chuyện này một phần muốn cho mọi người thấy động vật cũng có nhiều mặt của nó và hãy dừng ngay hành động này lại. Đây là một thông điệp rất đáng quý của tác giả và hưởng ứng được bao nhiêu từ thông điệp này còn tùy thuộc vào bạn cả thôi.

Tất nhiên sẽ không dừng ở đó, cuốn sách còn kể về một ông bố già ở 70 tuổi nhưng bên trong luôn mang trên mình sự trẻ trung, năng động, nhiệt huyết của tuổi 17. chạy 400m thi đua còn nhanh hơn cả con trai của mình, trò chuyện như những người bạn cùng tuổi với nhau, chết trên đường đua theo cách hài lòng và mãn nguyện của mình, khiến đứa con duy nhất tự hào về người cha mà nó có. Nhưng bên cạnh những câu chuyện đầy tình người đó thì vẫn có những câu chuyện hết sức bi ai, đáng buồn. Một người mẹ sẵn sàng làm mọi cách để từ bỏ gia đình, từ bỏ đi đứa con yêu quý của mình để đi theo tiếng gọi của hạnh phúc. Lần người mẹ trở về cuối cùng, nhẫn tâm lừa gạt đi cậu con trai để lấy đi một số tiền rất lớn và biến mất không dấu vết, bỏ đi không hề có hồi âm. Có rất nhiều mảnh đời, nhiều duyên phận và tất nhiên mỗi nhà mỗi cảnh, người hạnh phúc, người đau khổ suốt cả cuộc đời.

Hình tượng 3 người bạn thân là một hình mẫu rất nổi tiếng trong hầu hết các tác phẩm văn học của Nhật, một số tác phẩm tiêu biểu cho đề tài này có thể kể đến như Naruto, Rừng Nauy và ngay cả trong cuốn sách này, cũng có bộ 3 bạn thân như vậy.  Ba kẻ lập dị khác nhau, đã gặp nhau và bền chặt, chưa kể cùng với chú chó Trash, tất cả thành lập thành một đội hết sức buồn cười. Một họa sĩ nửa mùa, vẽ tranh đến khi kiệt sức thì thôi, một kiểu thiên tài lập dị. Một cậu nhóc chuyển trường liên tục đến nỗi không có nổi một người bạn để chơi với mình, nhút nhát, rụt rè đến đáng thương, học hành thì hết sức bình thường, sống một cuộc sống bình thường (sau này vẫn vậy). Một cô bé với cuộc sống kì dị đến kinh ngạc, ở cái tuổi 13 – cái tuổi của sự ngây thơ và hồn nhiên đến lạ lùng, và bí ẩn, bí ẩn đến phút cuối cùng của câu chuyện. Nhìn lại, ai trong chúng ta cũng có những người bạn như thế, những người bạn tuyệt vời, những người bạn đã từng nghĩ rằng sẽ không bao giờ có thể rời xa. Nhưng khi xa rồi mới thấy rằng, sau này muốn gặp lại nhau, ngồi cùng với nhau trò truyện vui đùa như ngày trước là điều vô cùng khó khăn và có thể nói gần như là không làm được.

Nếu gặp lại người ấy cho tôi gửi lời chào, như là một thông điệp của tác giả, đôi khi tình cờ bắt gặp nhau trên đường đời, chỉ một cái nhìn thôi cũng đã đủ rồi. Cũng thay như lời nói của tác giả: “Chờ đợi, vẫn là quyền của tớ. Cứ để tớ được thích cậu!”

Cảm nhận của độc giả khi đọc tác phẩm

danh gia

Cảm nhận của độc giả trên Tiki

Đánh giá của độc giả Cát Tiên: “Nếu Gặp Người Ấy Cho Tôi Gửi Lời Chào” là truyện Nhật đầu tiên đầu tiên mình đọc và cũng là truyện đầu tiên mình đọc của tác giả Ichikawa Takuji. Cá nhân mình rất thích quyển này và cũng từ đây mình cảm thấy như trong các tác phẩm Nhật thường có một yếu tố kỳ lạ gì đó với nhân vật: như trong “Em Sẽ Đến Cùng Cơn Mưa” – Ichikawa Takuji hay “Cô Gái Trong Nắng” của Koshigaya Osamu, nữ chính đều mắc phải các căn bệnh lạ. Đối với mình thì chính điều này đã làm cho cốt truyện có phần mới lạ và thu hút hơn.

Đánh giá của độc giả Trần Nhã Phương: Nghe tựa quyển này rất ngôn tình, cả những trích đoạn giới thiệu cũng làm mình nghĩ vậy. chắc các bạn cũng vậy chứ? Nhưng đọc xong thì mình thấy lời nhắn nhủ “nếu gặp người ấy cho tôi gửi lời chào” này không hẳn là chỉ chào người yêu lâu ngày không gặp, mà còn nói đến tình bạn, tình thân (cha – con, chị – em). Vì một chi tiết thần bí là “giấc ngủ” đó. Nói chung diễn biến khoảng 2/3 đầu sách khá dài dòng, mình không thích. gần cuối khá ổn. Những cảm nhận của nhân vật tôi là Satoshi hiền lành, chân thật làm mình thấy cảm động.

đánh giá của độc giả

đánh giá của độc giả

Đánh giá của độc giả Hải Yến: Mình thích tác giả ichikawa takuji từ quyển em sẽ đến cùng cơn mưa và bây giờ đến quyển này và … lại càng thích và hâm mộ tác giả hơn. đọc truyện kiểu này , có thể lúc đầu các bạn sẽ không thấy nhập tâm vì là truyện của nhật và lối viết dịch hơi khó hiểu , nhưng càng đọc càng bạn lại càng bị cuốn. nó không chỉ chứa đựng tình yêu mà cả tình bạn , tình người , sự kì diệu , và phép màu , và cả giá trị của chúng ta. có đoạn sẽ khiến bạn phải khóc nấc .nếu gặp người ấy cho tôi gửi lời chào thật sự là truyện đáng để đọc cho chúng ta.

Đánh giá của độc giả Jade Nguyen: Cực kì thích lối hành văn của chú Ichikawa. Trong những cuốn đã đọc thì cuốn này hay chỉ sau Em sẽ đến cùng cơn mưa. Cốt truyện chặt chẽ, liên kết logic. Từng nhân vật đều có cá tính riêng biệt, được miêu tả bằng lời văn tuy bình dị nhưng rất trau chuốt. Tình cảm yêu thương, gia đình, thiên nhiên được khắc họa rõ nét. Yếu tố kì ảo là cú twist tuyệt đỉnh.Gấp lại trang sách cuối cùng bằng một nụ cười thỏa mãn.

Đánh giá của độc giả Tài Long: Tôi thật sự ấn tượng về cái lập dị trong những câu chuyện của Ichikawa Takuji. Hầu hết nhân vật nào cũng được tác giả xây dựng tính cách và phẩm chất rất riêng, những thứ đang tồn tại trong xã hội “hệt như chú chim đô đô cuối cùng đang trên bờ vực tuyệt chủng”. Ngay từ tên tác phẩm, “Nếu gặp người ấy cho tôi gửi lời chào”, đã gợi cho tôi một cảm giác xa lạ mà quen thuộc, rất gần mà rất xa, thật khó để định hình cái cảm giác ấy. Phải tới khi ngòi bút của tác giả đưa tôi đi qua những chia ly và hội ngộ, những duyên số hay sự kết nối, những lực hút vô hình mạnh đến nỗi cả vũ trụ cũng không thể tách rời, tôi mới nhận ra “người ấy” có thể là bất cứ ai trong số những người tôi đã đánh mất. “Tại sao chúng ta cứ hướng về quá khứ?” Vì ở nơi đó tồn tại những kỉ niệm thân thiết, cho dù là tình bạn hay tình yêu, là nơi xuất phát của những nỗi buồn “có ý nghĩa”. Bên cạnh đó, tình cha con xuất hiện trong tác phẩm cũng làm tôi rung động rất nhiều. Không quá bình dị cũng không quá nổi bật, không chậm mà cũng chẳng nhanh, dòng thời gian xuất hiện từng lớp với những sự kiện được đan cài mang theo hơi thở nhẹ nhàng chạm đến từng cung bậc cảm xúc, tác phẩm thực sự đã khiến tôi tin rằng có một nơi gọi là thế giới của những giấc mơ.

Đánh giá của độc giả Trần Thị Thùy Trang: Trước đây mình đã đọc quyển Em sẽ đến cùng cơn mưa của Ichikawa Takuji thấy rất hay và hấp dẫn nên đã tìm đến quyển sách này vì cùng tác giả.
Hai quyển sách này mình đều mua ở tiki giảm giá khá rẻ so với giá thị trường. Và lần này mình chọn mua nó thật sự không cảm thấy hối tiếc gì. Vẫn văn phong đó, những từ ngữ nhẹ nhàng, uyển chuyện và cốt truyện hấp dẫn làm lôi cuốn người đọc.
Điều mà mình thích nhất cũng là cách trang trí bìa sách, rất ấn tượng.

Đánh giá của độc giả Trần Lê Bảo Linh: Một tác phẩm hay và tràn đầy cảm xúc. Tôi mua cuốn sách này đơn giản vì bìa sách khá đẹp, tông màu nhẹ nhàng cùng với chiếc xe bus trông vô cùng cô độc.Nội dung truyện cũng như bìa sách vậy, đẹp, cô đơn và cũng khá tinh tế.Cách thể hiện nội dung vừa thật vừa ảo, những thứ tưởng chừng không thể xảy ra lại xuất hiện lần lượt một cách lôi cuốn và không hề gây cảm giác thiếu logic cho người đọc. Kết truyện thật sự không làm người đọc thất vọng, rất chân thật và để lại khá nhiều cảm xúc.

Đánh giá của độc giả Chi Nguyễn: Một lời thú nhận đơn giản và chân thật đã khiến mình chặng lòng và nghĩ về nó thật nhiều ngay cả khi đã đã đọc xong cuốn sách.
Mỗi nhân vật lại mang một tuổi thơ, có cha mẹ khác nhau, tình cờ thay, cả Yuji, Satoshi, Karin lại tìm đến nhau như những kẻ lập dị. Họ đã bên nhau vun đắp những kỉ niệm mà ai cũng khao khát. Một tình bạn thật đặc biệt.
Có lẽ vì truyện Nhật nên hình ảnh những bông hoa, sinh vật trong truyện thiệt tình là mình chả hiểu gì, chỉ biết rằng nó rất đẹp qua những ngôn từ hoa mĩ. Nếu là người Nhật có lẽ cảm nhận về truyện sẽ còn sâu sắc hơn. Cốt truyện khá dễ đoán, hơi bất ngờ về trí tưởng tượng của tác giả. Điểm thu hút nhất và thành công nhất của tác giả theo mình là về ngôi kể, quá phù hợp và xuất sắc. Trong bộ ba lập dị kia thì mình thích Karin nhất và chắc cũng nhiều người đồng cảm với mình. Ngoài bộ ba đó, nhân vật gây ấn tượng nhất với mình là bố của Satoshi. Khúc ông ấy chạy theo Natsume và cô bồ cũ Yuji làm mình cười lộn ruột ấy haha!!!!!

Đánh giá của độc giả Huyền Trang: Sau những tháng ngày lang thang giữa dòng người vội vã, chỉ để kiếm tìm một thứ hạnh phúc thuộc về chính bản thân mình – mang tên ” tình yêu “. Rồi một ngày bạn chợt nhận ra, thứ hạnh phúc ấy không ở đâu xa mà nó ở ngay bên cạnh bạn. Đâu đó trong những trang sách của ” Nếu gặp người ấy cho tôi gửi lời chào ” bạn sẽ nhận ra chính mình trong đó. Ichikawa Takuji thu hút độc giả với lời văn nhẹ nhàng, cách xây dựng hội thoại và miêu tả đầy chân thật. Một câu chuyện của cậu bạn Satoshi không chỉ là về tình yêu của cậu và Karin mà còn về tình bạn giữa Satoshi, Karin và Yuji, bên cạnh đó là một tình cảm gia đình chân thành. Có một sợi dây vô hình nào đó đã kết nối họ từ những ngày còn là những đứa nhóc cho tới khi nhắm mắt.
” Nếu gặp người ấy cho tôi gửi lời chào ” sẽ làm bạn phải rơi nước mắt, nhưng đó lại là những giọt nước mắt của sự hạnh phúc.

Đánh giá của độc giả Tử Khánh Huyền: Có phải chăng khi dừng chân ở bến xe buýt, anh vẫn sẽ đứng đợi em ở chuyến sau? Có phải chăng sau bao năm tháng tách rời, anh vẫn sẽ sẵn sàng yêu em thêm lần nữa? Lần nữa? Hay chỉ một lần từ lúc mới đơm hoa?
“Nếu gặp người ấy cho tôi gửi lời chào”…phải chăng cũng là một tác phẩm mang hơi hướng như vậy. Cũng là một mối tình đầy cheo leo, hiểm trở, sau cả tuổi thơ ấu trải dài mới được gặp lại nhau, rồi sau bao nhiêu khó khăn, ngăn cản…cuối cùng mới hạnh phúc nắm được tay nhau đến cuối con đường. Phải chăng…Ichikawa đã để độc giả đón đọc thắc mắc nhiều đến thế. Có lẽ vì…chính ông từng như vậy. Một kiểu mối tính đầy nhạt nhòa, đã được các thế hệ ngôn tình áp dụng từ hàng thế kỉ trước, vậy mà, nó trở nên đặc biệt hơn vì chính ngòi bút của tác giả.
Em sẽ đi…rồi lại trở về. Yêu thương anh lần nữa. Lần nữa? Không. Em vẫn yêu anh từ rất lâu, chỉ mình anh. Em sẽ về và cùng anh nắm chặt tay đến chân trời, biển rộng, sẽ cùng anh mỗi tuần ăn ở quán anh Nguyễn món phở bò, sẽ cùng anh ăn ở quán có cậu du học sinh từng thử việc,…sẽ cùng anh…
Một chuyện tình…nên nói buồn hay có hậu? Nếu là người đắm mình trong sầu mộng, chắc sẽ là buồn. Nếu là người chưa yêu hay đang yêu nồng hậu, chắc sẽ là cái kết mĩ mãn cho đôi bên.
Biết nói sao đây, khi cái buồn trải dài man mác, phảng phất trong những nụ cười bình yên, mãn nguyện. Biết nói sao đây khi vô tình buồn lắng lại trở nên có hồn hơn. Nhẹ nhàng, thơ mộng chảy nhè nhẹ trong cái chất mãnh liệt của tình yêu mười năm. cái chất ấy xuyên suốt hai trái tim cô đơn và bỗng bùng lên khi gần lại. Lại một lần nữa, nhiệt huyết tuổi trẻ dâng trào trong hai con người hai thế giới.
Một chuyện tình đặc biệt mà những bạn trẻ nào đang yêu nên đọc, nên thử, nên ngẫm…và hãy xem trọng chính giây phút được ở bên người mình yêu.

Có thể tìm mua sách ở đâu?

460 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá