Giới thiệu cuốn tự truyện Lỗi – Error 404 của Plaaastic

Đây không phải là một cuốn tiểu thuyết kinh dị phiêu lưu máu lửa, cũng chẳng phải một bộ ngôn tình lãng mạn ướt át thịnh hành trong giới trẻ ngày nay. Lỗi – Error 404 là một cuốn tự truyện thuật lại một cách chân thật đến trần trụi những cảm xúc trống rỗng, lạc lối của một người trẻ đang mắc kẹt với căn bệnh trầm cảm, Plaaastic – một trong những fashionista Việt có sức ảnh hưởng trên toàn châu Á.

job 4

Lỗi – Error 404 của Plaaastic

Cảm hứng của Plaaastic khi đặt tên sách là Lỗi Error 404 xuất phát từ trang web trên internet tên Error 404, theo cô thì nó có nghĩa là “Dead and can not be found” – Đã chết và không thể tìm thấy. Và sự thật đáng buồn, sau khoảng thời gian dài đằng đẵng chống chọi với căn bệnh trầm cảm, Plaaastic đã qua đời vào ngày 15/12/2018.

Thông tin cơ bản về Lỗi – Error 404

  • Thể loại: Tự truyện
  • Tác giả: Plaaastic
  • Năm xuất bản: 04/2017
  • Nhà xuất bản: Thế Giới
  • Giá bán: 89.000 VNĐ

Đôi nét về tác giả

Nếu bạn là một tín đồ thời trang và đam mê những xu hướng đột phá, mới lạ và cổ quái, ít nhiều gì bạn cũng sẽ nghe tới danh tiếng của Plaaastic, tên thật Lê Trần Mai Nhi, là một hiện tượng fashion blogger trên mạng xã hội với những bộ ảnh mang phong cách kì lạ và độc đáo, ẩn giấu trong đó nhiều tầng ý nghĩa về một cuộc sống khốc liệt, đau đớn mà cô đã phải trải qua suốt nhiều năm.

job 5

Plaaastic

Tự nhận mình là một đứa trẻ bị “lỗi lập trình”, trang phục và cách make-up đa số mang tông đen với những kiểu tóc và những bộ váy áo, giày dép không giống ai và rất hoang dại, cô lớn lên như một con thú hoang kì dị không theo bất kì một khuôn khổ nào, rồi dần trở thành một xu hướng cuốn hút nhiều thanh thiếu niên theo dõi mình. Tuy vậy, qua phong cách rõ ràng của Plaaastic, cư dân mạng cũng hoàn toàn có thể nhìn ra cuộc sống nội tâm của cô gái này có vô vàn những góc khuất.

Một cá thể bị lỗi lập trình

Trong cuốn tự truyện này, Plaaastic đã giới thiệu sơ qua về tuổi thơ mình. Sinh ra trong một gia đình có ba mẹ là người nổi tiếng, lớp một đã được học múa ballet, học tiếng Pháp, tiếng Anh, học MC, học đàn và cả làm mẫu ảnh, cuộc sống của Plaaastic khác hẳn với những đứa trẻ hàng xóm và bạn bè trong trường. Cô bé không có thời gian để hỏi mẹ xem tại sao cầu vồng có bảy màu, hay tò mò sờ nắn một con trùng cụ thể nào đó bắt được ở công viên. Lịch của cô kín mít, dày đặc từ ngày này sang ngày khác, và phải luôn là người giỏi nhất theo ý muốn của mẹ.

plaaastic

plaaastic

Và rồi cô bị lạm dụng tình dục, bị ấu dâm, và trầm cảm. Tất cả những chuyện đó, Plaaastic viết lại trong cuốn sách một cách dửng dưng, như kể lại một câu chuyện bình thường thời thơ ấu. Lời văn hài hước, dí dỏm, như đang cười vào chính nỗi đau của mình, một cách mỉa mai và cay đắng. Trầm cảm, căn bệnh đeo bám cô từ khi còn nhỏ, tiếp tục giày vò Plaaastic cho đến khi cô viết xong quyển sách này.

Cuốn sách này dành cho ai

Ai đọc cũng được. Già, trẻ, gái, trai, thanh niên, thiếu niên, nhưng đừng là trẻ con. Một cuốn sách viết về trầm cảm khá khó đọc, nhất là đối với những người thiếu kiến thức về căn bệnh này. Nhưng nếu bạn đang rơi vào tình trạng như Plaaastic, hoặc có người quen mắc bệnh trầm cảm, cuốn sách này sẽ giúp bạn cảm thấy mình được cảm thông, hoặc giúp bạn hiểu thêm nhiều khía cạnh khác nhau của người bệnh.

Nhất là khi bạn thật lòng muốn tìm hiểu, hãy đọc và xin đừng phán xét.

Nội dung và thông điệp của cuốn sách:

Đây là cuốn tự truyện do một bệnh nhân trầm cảm viết. Cả cuốn sách có thể được chia thành ba giai đoạn. Giai đoạn đầu tác giả giới thiệu sơ lược về gia đình và tuổi thơ đầy ám ảnh. Giai đoạn tiếp theo là hành trình trưởng thành  vừa sống chung với trầm cảm vừa trở thành một fashion icon nổi tiếng toàn Đông Nam Á, và đoạn cuối của cuốn sách, kể về sự gặp gỡ tình cờ với chồng cô sau này, người thắp lên ánh sáng trong cô, và không may cũng là người dập tắt mọi hi vọng của Plaaastic sau một năm kết hôn, điều mà cô chưa viết trong cuốn sách.

Cách nhìn cuộc đời dưới lăng kính của một bệnh nhân trầm cảm có thể khiến người đọc tưởng chừng như đây là một thể loại độc hại, nhưng thật sự Plaaastic lúc nào cũng tràn ngập niềm tin vào cuộc đời. Cô không cổ suý cho viêc tự sát, mặc dù lúc nào suy nghĩ đó cũng đeo bám tâm trí cô. Có thể cuốn sác này khá nặng nề và tiêu cự, nhưng tuyệt đối không phải do cách hành văn của Plaaastic.

Vì cuộc đời cô vốn dĩ đen tối như thế, là nạn nhân của ấu dâm từ một người thân đáng tin cậy của ba mẹ, mang trong mình căn bệnh trầm cảm nặng và chứng rối loạn ăn uống, từng vào bệnh viện tâm thần để chữa trị và chưa phải chưa từng thử chết, suốt hành trình hơn 200 trang sách, Plaaastic cứ bình thường thuật lại những tăm tối, những bế tắc lo âu ẩn trong ánh hào quang của một fashionista nổi tiếng trên Internet.

Một vài trích dẫn đáng suy nghĩ trong Lỗi – Error 404

“Trầm cảm không cầm dao, chọc cho bạn một phát để bạn gục ra chết. Thế thì đã quá dễ. Nó bắt bạn phải sống, để bạn chết từ từ, chết già chết khổ, sống để những người xung quanh hoan hô bạn vì bạn đã chọn cách chết chậm thay vì chết nhanh. Vấn đề ở đây mà không ai hiểu, đấy là chúng tôi, những người buồn, không phải là chúng tôi không vui được, hay là chúng tôi không tin chúng tôi sẽ vui.”

“Người bình thường bảo chúng tôi không biết nghĩ đến gia đình, không biết thương bố mẹ. Xin lỗi đi, chúng tôi nghĩ mãi rồi, nghĩ chán rồi, nghĩ đến mức muốn chết luôn.”

“Trái đất và con người Trái đất ơi, các bạn buồn cười lắm. Tôi, xuất phát điểm xấu, đần, đầu gấu, và trầm cảm và tôi đến được nơi tôi đến bây giờ. Thế thì các bạn của đủ mọi loại hình hài, mọi trí thông minh, tính cách và cảm xúc, các bạn cũng hoàn toàn có thể. Tôi là đáy của xã hội, và tôi vẫn còn đường đi lên, thì các bạn chắc chắn sẽ tìm được ít nhất một cách để làm các bạn khá hơn, ngay hôm nay. Cái gì cũng bắt đầu bằng bước một đó. Rồi bạn đến bước hai, bước ba, bước bốn. Đỉnh núi cao đến mấy cũng phải leo từ chân núi mà. Tôi còn leo lên từ hố tôi tự đào, bạn chỉ cần không muốn ói mỗi lần nhìn vào gương buổi sáng là bạn đã có khả năng thành công cao hơn tôi rất nhiều rồi.”

“Thế là tôi lại phải giỏi thôi. Bảng điểm A, tôi ngồi cuối lớp ăn KFC không ai nói gì. Tôi kiếm ra tiền đóng tiền nhà hàng tháng, không ai hỏi tôi cứ biến mất đi đâu. Làm blog đến một tầm mà người ta không mắng tôi được nữa vì fan của tôi sẽ mắng lại là “Mày có làm được như chị ý không mà cứ nói nhiều.” Tôi làm tốt tất cả – chỉ với lý do – tôi đã tìm ra công thức: Mày càng giỏi = Mày càng có thể sống không ra gì mà không ai nói. Quán quân, thủ khoa, nhà vô địch, cái gì tôi cũng làm, miễn là để cho tôi yên, để cho tôi yên, để cho tôi yên.”

“Và, điều kỳ diệu là, hạnh phúc là một thứ bạn có thể không có nhưng bạn vẫn có thể cho đi”.

Nhận định của người viết

Mình đã đọc cuốn sách này khi cần thêm tư liệu về chủ đề trầm cảm, và thời điểm đó mình cũng đang rơi vào trạng thái vô cùng tiêu cực và chán nản. May mắn là mình đã không khóc quá nhiều khi đã đọc được lưng chừng cuốn tự truyện, vì mình biết, mặc cho căn bệnh dày vò cả cuộc đời Plaaastic, cô vẫn có thể dành thời gian để lan toả sự yêu thương của mình đến cho mọi người, và mình đã cảm nhận được điều đó.

Đánh giá của người dùng trên Tiki

Theo đánh giá của bạn đọc, sau thông báo chưa chính thức về cái chết của cô, họ tìm đọc để hiểu thêm về Plaaastic nói chung và người trầm cảm nói riêng, để thấy thấp thoáng mình đâu đó trong từng trang sách, để sau này còn biết cách đối xử với bản thân và những người xung quanh cho tử tế.

Đánh giá trên Tiki

Đánh giá trên Tiki

Nơi mua sách

Sắp xếp theo thứ tự ưu tiên nên mua:

Con người đã được mặc định là phải coi trọng sự sống. Tự sát là bất hiếu, là ích kỉ, là chỉ biết nghĩ cho bản thân. Đọc qua cuốn tự truyện này, mong bạn sẽ có thêm một suy nghĩ khác, một ánh nhìn khác cảm thông hơn, nhẹ nhàng hơn với người mắc bệnh trầm cảm

255 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 1