[Review sách] – ĐẰNG SAU BỨC TRANH – Nghịch lý của tình yêu và số phận

“ Ta chết mà không có được người yêu ta;

Nhưng ta mãn nguyện vì đã được người ta yêu”.

Tiểu thuyết của Sri Boorapha được đánh giá là một kiệt tác lãng mạn của Thái, đã từng tái bản 50 lần, 3 lần dựng thành phim và 1 lần được dựng thành nhạc kịch, các bài hát trong phim cũng trở nên nổi tiếng.

tác phẩm là một câu chuyện tình ngang trái
tác phẩm là một câu chuyện tình ngang trái

Đằng sau bức tranh được ra mắt vào năm 1936, tính đến nay tác phẩm này đã ăn sâu vào trái tim của rất nhiều độc giả trên nhiều nước. Tác phẩm được giới phê bình văn học ví như một cuốn tiểu thuyết vĩnh cửu, dù cho ở một thời đại nào nó cũng được đón nhận sự yêu thích từ độc giả vì tác phẩm không ngừng gợi mở cho người đọc đi tìm những ý nghĩa đa chiều ẩn sau mỗi câu chữ mang nét nhẹ nhàng của tác giả. Không những thế, người đọc còn cảm nhận được nét đẹp của đất nước Thái ẩn hiện duới bức tranh thật sống động nhưng cũng không kém phần dịu dàng.

Tác phẩm kể về câu chuyện tình yêu đẹp thuần khiết giữa công nương Kirati và chàng sinh viên Nopporn, một tình yêu đẹp đúng nghĩa nhưng có quá nhiều cản trở giữa hai người họ, chênh lệch tuổi tác, địa vị và cả quan điểm về tình yêu.

Nopporn, cậu chàng trai trẻ hết mực yêu thương công nương, luôn mang hình ảnh của Kirati trong trái tim, luôn thổ lộ những tâm tư của mình đến với công nương nhưng lại là người không đủ kiên định trong tình yêu. Còn Kirati, một vị công nương lấy người chồng già theo sắp đặt của số phận, cô thầm có tình cảm với Nopporn nhưng cô luôn giữ mãi trong tim không thể thổ lộ, càng không nên thổ lộ trong một hoàn cảnh như vậy. Nhưng tình yêu mà cô đã dành cho Nopporn như một dòng nước tưới mát cho tâm hồn cô đơn ấy cho tới lúc cô qua đời.

Câu chữ mà công nương để lại cho Nopporn: “Ta chết mà không có được người yêu ta; Nhưng ta mãn nguyện vì đã tìm được người ta yêu” đã trở thành câu nói bất hủ ở Thái Lan, là câu nói ưa thích dành cho người thất tình, cô đơn một thời ở xứ sở chùa Vàng.

Đằng sau bức tranh - Nghịch lý của tình yêu và số phận
Đằng sau bức tranh – Nghịch lý của tình yêu và số phận

Cái đẹp và số phận

Cái đẹp là một phần ý nghĩa của cuộc sống và bằng một cách nào đó cái đẹp đã làm cho cuộc sống của chúng ta đáng sống hơn. Thật khó có thể định nghĩa được cái đẹp và đưa ra một tiêu chuẩn chắc chắn cho cái đẹp, mỗi người đều có những quan điểm khác nhau. Theo thánh Thomas Aquinas đã từng đưa ra một định nghĩa khá hợp lý: “Cái đẹp là cái hễ nhìn thấy là thích”.

Thật thế, quan năng và lòng muốn của chúng ta thường bị thu hút bởi những gì đẹp đẽ, chúng ta mê mẩn không biết vì sao và chúng ta chỉ muốn chiêm ngưỡng và thưởng thức vẻ đẹp đó. Và Nopporn trong câu chuyện cũng thế, cậu sinh viên đã bắt gặp được vẻ đẹp rạng ngời của công nương Kirati ngay từ những lần đầu gặp mặt khiến cho cậu lầm tưởng về tuổi tác của vị công nương. Cậu bị hớp hồn trong vẻ đẹp đằm thắm, sang trọng; trong từng bức tranh công nương vẽ; trong từng câu chuyện công nương kể; hay trong từng cử chỉ, hành động của công nương. Nopporn đã thật sự chìm đắm trong tình yêu ấy, tình yêu của người tuổi trẻ hừng hực sức sống ấy

Nhưng đằng sau cái đẹp ấy lại luôn hiện hữu một số phận bất hạnh. Kirati cũng thế, nàng bất hạnh, thật sự bất hạnh. Bởi trong một thân xác mỹ miều và một trí tuệ rực rỡ “thần thánh ban cho ta vẻ đẹp này, cớ sao lại không ban cho ta tình yêu”.

Cuộc hôn nhân của công nương chỉ mang đến hạnh phúc cho nàng nhưng lại không có tình yêu: “Ta thích ngài giống như một đứa trẻ thích ông tiên tốt bụng vậy”. Nàng đã từng nghĩ rằng sẽ không có loại tình yêu như vậy, loại tình yêu “thuộc về hai thế hệ khác nhau, tình cảm ấy như bị ngăn cách bởi một ngọn núi lớn khiến tình yêu khó có thể nảy sinh được”. Nhưng nàng lại không biết rằng đến cuối đời nàng đã mang theo tình yêu ấy, loại tình yêu thuộc hai thế hệ khác nhau, loại tình yêu cách nhau tận 13 tuổi, nàng vẫn cảm thấy bản thân may mắn vì đã thổ lộ cảm xúc ấy trước khi rời xa thế gian.

“Trong cuộc đời ta chỉ toàn là chuyện hết sức bình thường và có lẽ nó bình thường đến mức thất vọng. Chính điều đó đã khiến ta trở thành một người đàn bà bất hạnh”.

Người ta thường nói người thông minh thường khó tìm thấy được tình yêu vì khó tính hay kén chọn. Nhưng với công nương Kirati không thế, nàng chưa tìm được tình yêu vì nàng đã quá hiểu nó. Nàng luôn tin vào tình yêu. Đến cuối đời nàng vẫn tin vào tình yêu.

Câu chuyện của công nương Kirati cũng không phải là một câu chuyện của những người phụ nữ bị số phận vùi dập một cách thông thường. Nó nhẹ nhàng hơn thế. Nhưng cũng tàn nhẫn hơn thế. Nàng có tất cả, sự xinh đẹp, trí tuệ và cả gia thế thế nhưng nàng lại bị số phận cướp mất đi tình yêu. Nàng đã chọn một hạnh phúc không có tình yêu với ngài hầu tước Atikanbodi cho dù nàng vẫn muốn một lần có được tình yêu cho dù không hạnh phúc.

Tình yêu hơn cả một tình yêu

Trong tình yêu không thể nói người nào yêu hơn người nào. Cứ ngỡ trong câu chuyện Nopporn là người yêu sâu đậm bởi sự day dứt cùng với nỗi nhớ mà cậu đã dành cho công nương trong suốt 6 năm trời. Biết bao dòng chữ yêu thương đong đầy trong những bức thư cậu gửi cho Kirati. Nhưng đến cuối câu chuyện người đọc mới biết rằng chính công nương lại luôn mang mối tình với cậu sinh viên không thể nói ra. Và người đau đớn hơn là công nương mãi ôm tình yêu ấy chôn sâu trong mình cho tới giây phút thiêng liêng cuối cùng. Biết bao điều cất giấu đằng sau đôi mắt đẹp nhưng buồn ấy.

Tình yêu của hai người đã vượt qua cả tuổi tác, địa vị và ranh giới. Số phận đã cho họ có cơ hội gặp nhau nhưng lại không đến được với nhau. Nhưng suy cho cung âu cũng là may mắn vì có thể gặp được nhau và được yêu nhau như công nương đã viết: “Ta mãn nguyện vì đã tìm được người ta yêu”.

 khái quát một xã hội đổi mới
khái quát một xã hội đổi mới

Một xã hội đổi mới

Đằng sau bức tranh không chỉ xoay quanh chuyện tình yêu của Nopporn và Kirati mà tác phẩm còn thể hiện một xã hội đang dần thay đổi tại Thái Lan qua hình ảnh người phụ nữ với lẽ sống cam chịu số phận trong xã hội cũ phải đối mặt thế giới hoàn toàn mới, để rồi nhận ra mình đã phải chấp nhận sự ngang trái trong hơi thở cuối của cuộc đời.

Những vòng luân lý cũ đã được tác giả thể hiện qua những trang viết sâu sắc, tinh tế, giản dị và giàu tính nhân văn đã làm nên một bước tiến trong sự phát triển văn học hiện đại ở Thái Lan. Nhân vật công nương Kirati đã trở thành một trong những nhân vật văn học được các chuyên gia, nhà phê bình Thái nhắc đến nhiều trong hầu hết các mặt từ xã hội, chính trị và tâm lý học.

Tác phẩm được lấy cảm hứng từ chuyến Nhật Bản để dự một khóa học về báo chí của Sri Boorapha. Khi trở về, ông đã bắt tay vào viết tác phẩm này từ chính những kinh nghiệm thực tế mà ông đã trải qua tại đất nước mặt trời mọc. Từ đó, tác phẩm đã được nhiều lần dựng phim và 2 lần dựng nhạc kịch. Không những thế, tác phẩm còn được dịch ra nhiều thứ tiếng: Anh, Trung Quốc, Nhật Bản và Việt Nam.

Đôi nét về tác giả 

Tác giả Sri Boorapha ( tên thật là Kulap Saipradit ) sinh năm 1905 tại Bangkok, mất năm 1974 tại Trung Quốc. Năm 23 tuổi, ông đã sáng tác ba tiểu thuyết. Năm 1929, ông cùng nhóm bạn thành lập một nhà xuất bản, sau đó nhóm hoạt động báo chí. Sri Boorapha là một Hiệp hội Báo chí Thái Lan năm 1945-1946. Trên phương diện báo chí, Sri Boorapha là một cây bút phân tích sắc sảo. Với phương diện văn chương, ông là một nhà văn nổi tiếng trong nền văn học hiện đại Thái Lan. Những tác phẩm của Sri Boorapha đa dạng từ chính trị, tôn giáo, triết học, xã hội, tiểu thuyết, truyện ngắn, thơ và dịch thuật.

Nơi mua sách:

Các bạn có thể tìm đọc và sở hữu 1 cuốn sách này dễ dàng ở đây:

329 views