Đã từng nghĩ ” Giá không còn có mùa Đông ” !

Thật lạ, dù có lạnh lẽo và xơ xác đến đâu thì mùa Đông đến vẫn mang trong mình sức quyến rũ, sự nhớ thương theo một cách rất riêng, một cách rất tình mà không ai giải thích được. Phải chăng chính cái rét cắt da, cái lạnh heo hắt với từng đợt gió mùa lại làm cho lòng ta dịu đi yêu thương nhiều hơn, nhớ nhau và cần nhau nhiều hơn. Thế nhưng ta đã có lúc từng nghĩ ” Giá không còn có mùa Đông” !

Đã có lúc từng nghĩ ” Giá không còn có mùa Đông ” 

Có những ngày tưởng như mùa Đông không còn đến, không còn đọng lại nữa, những ngày cảm giác trong mình là những dòng suy tư mãi không dứt. Đã có những lúc ngỡ rằng tuổi trẻ qua đi sao chậm quá, đáng ghét quá ! ấy vậy mà giờ đây trong lòng mình như đang có hàng ngàn ngỡ ngàng vì sợ phải đối diện với những hồi ức mà tuổi trẻ tưởng chừng vô nghĩa kia đọng lại. Ôi ! giá không còn có mùa Đông

gia khong con co mua dong

gia khong con co mua dong

Sáng sớm trở mình bất giác một cơn gió nhẹ lùa vào , tầm rèm cửa khẽ lay động

Vội vã lật tấm rèm cửa nhìn ra ngoài trời, một màn sương mờ giăng lối ! cuối cùng thì mùa Đông cũng đã đến, mùa Đông của tuổi ba mươi với hai nhóc con nằm bên cạnh với một gánh lo trên vai nhưng hơn hết mùa Đông vẫn còn dành cho mình một sớm bình yên !

Đã có lúc từng nghĩ : Giá không còn có mùa Đông

để không cần phải sáng sáng lụi hụi tìm đôi tất, không cần chui trong những chiếc áo ấm to sù sụ, không còn những cơn ho dai dẳng không còn …không còn…nhớ về ai đó với đôi tay ấm trong tiết trời lạnh giá. Thế nhưng, mỗi một năm ta lại cứ như trẻ con mong ngóng cái lạnh tràn về để tha hồ làm nũng mẹ, để được mẹ ôm trong tay ấm áp, để được đeo trên mình những chiếc khăn nhiều màu, để được lựa những đôi tất xanh đỏ…để được Anh nằm kế bên mà nói: Em ơi, lạnh quá !

Đã từng mong không còn có mùa Đông để không bao giờ nghe tiếng nhạc não nề, một người mất đi vì tiết trời quá giá lạnh, hơi thở không còn đều sự sống chấp chới đầy hoang mang. Ai đó giọng thều thào nặng nhọc vì đôi môi và cổ họng lạnh cứng không còn muốn thốt nên lời

Mùa Đông , như tuổi trẻ của chúng ta thoáng hiện diện rồi lại đi qua

Có những ký ức không cách nào xóa được, không cách nào quên đi mỗi khi Đông về, phải chăng vì cái lạnh giá thấm vào từng thớ da mà người ta nhớ về những ký ức đó nhiều hơn, kỹ càng hơn như đòn đau của một đứa trẻ chưa ngoan.

Qua bao nhiêu mùa Đông hối hả của guồng quay cuộc sống, với những hóa đơn và những khoản tiền không biết vì sao cần phải lo? con người bỗng nhiên chai sạn đi, bất chấp, thực tế và phũ phàng với cả bản thân tưởng như không bao giờ có thể trùng lại một giây phút cho sự nhớ nhung cho tâm hồn vốn tốt đẹp kia được tận hưởng lấy một lần bình yên!

Mùa Đông , như tuổi trẻ của chúng ta lúc đang hiện diện thì mong nhanh qua nhưng lúc qua rồi lại chỉ mong được sống lại một lần nữa. Dù ta biết dẫu có quay lại cũng chỉ như người xem lại một cuốn sách mà ở đó nội dung không bao giờ có thể thay đổi với tình tiết dẫu có hấp dẫn đến đâu, hạnh phúc hay khổ đau cũng chỉ gói gọn trong hai chữ : Số phận !

Ai đó ví tuổi trẻ như cơn mưa rào. Còn tôi thì thấy nó như một giấc mơ trưa hay như một cơn gió mùa chưa kịp cảm nhận đã vụt qua nhanh chóng người trong giấc mơ và trong cơn gió ấy chỉ thấy bàng hoàng thảng thốt vì nhớ mong.

Đã từng mong quay lại….

Đã từng mong quay lại, vào một ngày trái tim dũng cảm nói với Người ” Đừng đi” trái tim dũng cảm nói với lòng rằng nắm giữ lấy Người dù không còn tia hi vọng dù Người cương quyết thì hãy một lần dũng cảm với chính mình…một lần thôi !

Ta đã quá quen với sự an toàn bao bọc, đôi lúc nghĩ đó là tình yêu cuối cùng còn mong gì thêm nữa?rồi lại tự vấn bản thân mỗi khi miền ký ức đó tràn về : ” ta có đang hạnh phúc với lựa chọn ?” ta của ta những ngày trẻ kia có thấu hiểu nỗi lòng ta bây giờ ? Người cũng đã có bến bờ mong ngóng, đã có bàn tay xiết chặt mỗi đêm Đông – ta đã có người gọi tên mỗi khi chiều mưa giông, đã có người nắm tay và gọi vợ, đã có tiếng khóc trẻ thơ trong mỗi bữa cơm cuối ngày mong nhớ, thực tại bây giờ có còn chỗ cho những ngày xưa?

Ai chọn đi qua và có ai chọn dùng dằng chẳng bao giờ buông bỏ. Ta chọn mãi mãi không quay đầu để không còn quan tâm hay nghĩ về Người thêm một lần nữa vậy mà trái tim vẫn đập nhịp đập của mười năm đó chưa phút nào được yên !

Đã từng mong quay lại, nhưng tiếng cười nói mỗi sớm mai của cái Người ta chọn lẫn trong đám trẻ đòi ăn, tiếng dục dã của dòng người tấp nập ta dặn lòng hạnh phúc vẫn ở ngay đây, dặn lòng quên đi những đắng cay để tiếp tục vươn về tương lai phía trước dẫu quá khứ ngọt ngào hay thực tại không còn ta của những ngày xưa nữa….chỉ đáng cho mình một dòng nhật ký ! 

Bình yên, một ngày có người nói với ta ” Em !Cơm đã nấu xong chưa?” ” Mẹ ơi , con đói !” vây là đã mãn nguyện cho một kiếp người. 

Đã từng có những ngày cuồng si bởi những dòng trạng thái không bao giờ dành cho ta, để rồi ta nhận ra Người chỉ còn ảo ảnh, còn lại sự mộng tưởng của riêng bản thân ta, Người không còn tồn tại 

Ta tha thứ cho mình bởi vẫn còn có những ngày Đông ….!

Những trang nhật ký, viết đi rồi lại xé chỉ vì sợ một ngày vô tình lật giở, ta lại gặp mình trong thất bại của tuổi xuân, gặp lại những âm thầm đang chảy.

Sớm nay, gió mùa về cuộn tròn trong vòng tay, hơi thở còn vương mùi sữa của bé con làm trong lòng ta lắng lại, đây mới là hạnh phúc mới là hiện tại trong hàng ngàn những vấn vương vô nghĩa hay sao ? sớm nay chắc Người cũng như ta, có một người nằm gọn trong vòng tay, có hơi thở ấm áp có tất cả hạnh phúc mà Người mong mỏi, hối hận hay chấp nhận một cuộc cũng như thế là xong xuôi.

Ta tha thứ cho mình bởi vẫn còn có những ngày  Đông ….nhưng ta sẽ không còn vì Người mà dong duổi, không còn vì Người mà nhớ thêm một ký ức buồn nào nữa. 

Ta tha thứ cho mình bởi vẫn còn có những ngày Đông, vẫn còn rét mướt vẫn còn những hoài bão chưa xong, vẫn còn bữa cơm gia đình với những đứa trẻ sinh ra là để cùng ta nuôi hạnh phúc, có bàn tay người ta chọn ôm lấy ta

Ta chọn thứ tha cho mình và những ngày còn non trẻ, để quên đi những cay đắng mà một nửa yêu thương ban tặng như trời Đông nhất quyết phải có gió mưa lạnh lẽo thét gào

Một ngày nếu không còn có mùa Đông ! thì ta cũng sẽ đặt tay lên một bàn tay ta đã chọn lặng lẽ ngọt ngào hay bỏng rát ta cũng đã chọn vẹn cho một người tấm lòng yêu thương nhất không một chút đắn đo….đó mới là ta của tương lai hạnh phúc , ta của một ngày không còn vì Người mà đau thương chồng chất , không còn gì nhớ mong !

99 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 3