Cửu Dạ Hoa – Cường nữ – Trọng sinh (Chap 1. Hoa Diệc Sầu)

  • Toàn bộ câu chuyện hoàn toàn là hư cấu, chỉ viết để thỏa mãn mong muốn được viết của tác giả.
  • Có những chỗ sẽ không theo logic thông thường, truyện tuy không hài nhưng mang tính chất giải trí (nữ chính hơi imba xíu)
  • Hoan nghênh các bạn đọc vào đọc để xả stress 

Mở đầu

Biết rằng nàng có thiên phú, chỉ là không ai ngờ rằng thiên phú của nàng là yêu nghiệt bậc ấy, thôn tính thiên hạ, thôn tính lòng người, một tay có thể xoay chuyển càn khôn.

Nàng có thiên mệnh, nhưng phận của nàng tự nàng quyết, mệnh của nàng tự nàng chuyển.

Nàng, là trọng sinh 6 kiếp, 6 kiếp người đủ để nàng trở nên cường đại bậc nhất đại lục.

Chap1

chap 1. Hoa Diệc Sầu

chap 1. Hoa Diệc Sầu

Truyền thuyết kể rằng, trước đây, toàn bộ các đại lục trên trên thế giới thực chất chỉ là một khối, nhân sinh hạnh phúc, thiên địa ôn hòa. Tuy nhiên, một trận đại họa đã xảy ra, một thế lực ngầm đã bành trướng, lại có khả năng mở Hoàn hồn môn làm xáo trộn ba giới, khiến khối nhân sinh rơi vào vòng chết chóc không hồi kết. Nhân sinh gọi bọn chúng là Ma Điện. Đại họa kéo dài năm năm,  lực lượng Ma Điện ngày càng đông, bọn chúng từ đó chia Đại lục thành 5 lục địa lớn, muốn chia để trị, nhưng cũng là khởi đầu cho sự lục đục nội bộ.

Sang năm thứ sáu của Đại họa, một thế lực khác nổi lên đe dọa thế độc tôn của Ma Điện. Nhân sinh gọi đó là Huyết minh, bọn họ lấy máu ra thề quyết diệt sạch thế lực Ma Điện, trả lại sự bình yên vốn có cho 5 tân lục địa. Trận chiến kéo dài 3 năm, khởi đầu bằng những điểm tấn công nhỏ lẻ, sau mở rộng dần ra đến 3 lục địa. Ma Điện chỉ còn trụ lại được tại 2 lục địa, bọn chúng trở nên điên cuồng, dùng triệu hồi cương thi đại sát nhân sinh, nhưng tạ ơn trời, Huyết minh quả thực rất mạnh, bọn họ đã đẩy lùi được Ma Điện, tiêu diệt Ma chủ, trả lại yên bình cho nhân loại. . . .

Đó là truyền thuyết được dạy từ đời này sang đời khác, từ nhà đến trường, ai ai cũng thuộc. Chỉ có điều học mãi, từ năm này qua năm khác, dễ khiến cho con người ta mệt mỏi. . .

Hoa Diệc Sầu là một trong những con người như vậy.

Được dưỡng giáo từ nhỏ cũng tốt, miễn sao cảm thấy thoải mái là được.

Tuy nhiên, đối với một nữ tử nghịch ngợm nào đó, việc này có vẻ hơi bị bất khả thi.

– Hoa Diệc Sầu! Ngươi đang làm cái gì vậy hả?

Lão sư đứng trên bục giảng có vẻ như hết kiên nhẫn nổi với vị đệ tử này, trong giờ học chỉ ngủ với ngủ, hoàn toàn không có để vị lão sư này vào mắt mà.

– . . . Xin lỗi Từ lão sư, ta chỉ là hơi mệt một chút. . . .

– Ngươi mệt thì có thể về nhà, ta có thể mời phụ mẫu của ngươi tới đón về!

– Ấy không không, xin lão sư đừng nóng.  . . – Phải công nhận là chiêu gọi phụ huynh này thực sự hữu ích. Tất nhiên không ai muốn bị phạt ngồi trong thư phòng chép phạt cả.

– Vậy thì đọc lại toàn bộ hồi nhị của quyển một thuyết Huyền học cho ta. Nếu ngươi đọc được, lần này ta sẽ tha cho!

Từ lão sư hừ giọng. Không nghĩ một Hoa Nguyên đại danh đỉnh đỉnh ngày nào lại có thể sinh ra một nữ tử không biết trời cao đất dày là gì!  Sao mà. . . . , con giống cha thế không biết!

– Ta. . . không thuộc. . .

Hoa Diệc Sầu cúi đầu nói nhỏ. Nàng từ bé chỉ thích học võ, mấy thứ thuyết giáo lắm điều này đều không có một chút hứng thú học tập.

– Vậy thì ngươi có thể đi gặp Dư trương lão được rồi!

Từ lão sư đỏ mặt tức giận. Cô nương này cần phải uốn nắn gấp!!!

chap 1. Hoa Diệc Sầu

chap 1. Hoa Diệc Sầu

***

– Dư trưởng lão. . .

Hoa Diệc Sầu vẻ mặt ủy khuất. Dư trưởng lão là trưởng quản của Hình Bộ thượng thư, trông coi điều lệ trật tự của học viện, cũng là người chuyên xử lý những vụ như của cô nương đây. . .

– Đây là lần thứ bao nhiêu ta gặp ngươi rồi nhỉ?

Dư trưởng lão một mặt vẫn ngồi yên tĩnh đọc sách, nhưng hành động day mi tâm của lão đã nói lên hết sự phiền não trong ngày hôm nay. Vẫn luôn là một nữ tử không biết trời cao đất dày. Nếu không nể tình nàng ta là con của Hoa Nguyên, chắc chắn nàng đã bị đuổi học từ rất lâu rồi.

– Nhưng mà Dư trưởng lão, người không thể trách đệ tử được. Đệ tử vốn là học không thể vào mấy môn thuyết giáo như vậy, nếu cứ bắt đệ tử học, có khi nào sẽ tẩu hỏa nhập ma không.. .

– Ngươi không học mới tẩu hỏa nhập ma ấy!

Dư trưởng lão đặt cuốn sách xuống bàn cái bịch, lại nhìn thấy khuôn mặt đáng tội của Hoa Diệc Sầu, lai chỉ có thể bất giác thở dài. Nàng nói đúng, nếu bị nhồi nhét quá nhiều thứ không thể hiểu vào đầu sẽ phát điên, nhưng nếu không học thì cũng sẽ phát điên, sự việc không hề khác. Huống hồ chi, nàng là con gái của Hoa Nguyên và. . .

– Huyền thuyết là căn cơ cơ bản nhất của Huyền Lạc bộ quyền. Nếu muốn khai thông nó thì phải hiểu được gốc rễ – hay nói cách khác là nguyên gốc của Huyền thuyết. Tương tự như Phiêu Diêu thuyết là nguyên lý của Vân bộ cước, Hoàn Lạc thuyết là nguyên tắc của Hồng bộ pháp, vì vậy nên muốn giỏi võ thì phải giỏi thuyết, đây là điều đã định ra hàng bao năm nay, tại sao ngươi không chịu hiểu?

Dư trưởng lão nghiêm túc giảng giải, thật mong có thể giúp tiểu cô nương này ngộ ra. Viên ngọc tốt nếu không mài thì sẽ không sáng, huống hồ, đây còn là ngọc hiếm. Nhưng dường như nó chưa tích đủ tinh chất để phát ra ánh hào quang chói lọi. Hơn nữa, thời buổi loạn lạc, cô nương lại không hiểu sứ mệnh của mình, hay đúng hơn là còn chưa nhận thức được, thật khiến cho kẻ làm thầy như lão đây thật nhọc tâm

– Ta hiểu. Nhưng cách giảng giải của Từ lão sư thật quá buồn ngủ, ta. . .

Hoa Diệc Sầu vẫn cố cứng đầu cãi lý, nhưng nhìn thấy vẻ mặt đen hơn than của Dư trưởng lão, thanh âm của nàng nhỏ dần, nhỏ dần rồi tắt lịm. Nói đi nói lại, nàng vẫn là người sai.

– Vậy . . . ngươi đã từng thử học 2 thứ cùng lúc chưa?

Dư trưởng lão xoa cằm ngẫm nghĩ một hồi, rồi bỗng nhiên đưa ra ý kiến.

– Hành thuyết pháp cùng lúc, có thể khiến ngươi hiểu rõ cả hai hơn, nhưng lại tiêu hao khá nhiều tinh lực. Ngươi có dám thử?

– Vậy tức là sau này ta không phải đi học lớp của Từ lão sư nữa đúng không?

Hoa Diệc Sầu nghe vậy , vui mừng ra mặt, nhưng cuối cùng vẫn là nhận lại cái mặt đen thui của Dư trưởng lão

– Ngươi. . .

– Nếu ta có thể thành công, xin Dư trưởng lão đặt cách cho ta không phải lên lớp của Từ trưởng lão nữa.

Hoa Diệc Sầu đứng dậy, ôm quyền hướng Dư trưởng lão nghiêm túc nói. Lão nhìn đôi mắt nàng phát sáng, chỉ có thể lắc đầu cười khổ. . . Không biết Từ lão đã đắc tội gì cô nương này rồi. . .

– Được. Ta cho ngươi ba ngày. Ba ngày này ngươi không phải lên lớp của Từ lão sư. Sau ba ngày. ngươi phải học được hồi II của Huyền thuyết. Nếu học được, sau này, ngươi tiếp tục theo học phương pháp đó, không cần theo học bất cứ một Thuyết lão sư nào nữa.

Hoa Diệc Sầu tiếp nhận cá cược, hào sảng đáp

– Hảo! Nhất ngôn cửu đỉnh!

– Nhất ngôn cửu đỉnh.

chap 1. Hoa Diệc Sầu

chap 1. Hoa Diệc Sầu

***

Chiêu Hoa học viện không phải là một nơi nhỏ bé tầm thường gì; dù đã bước vào đây được 2 năm, Hoa Diệc Sầu vẫn chưa cảm thấy hết ngợp vì độ vĩ đại của nó. Đứng trong rừng sâu thăm thẳm, nàng không chắc mình đã từng đi qua nơi này, cũng vẫn nghi ngờ liệu mình có thật sự đang ở trong Chiêu Hoa học viện hay không. . .

Lôi ra từ trong tay nải hai cuốn sách trong bộ Huyền Lạc, nàng nhẹ nhàng đặt chúng xuống đất. Đối với sách, nàng vẫn vô cùng nâng niu; không phải là không hiểu được tầm quan trọng của thuyết, nàng chỉ không muốn học thuộc như một con vẹt đọc thuộc làu làu là xong. Nàng muốn thật hiểu, và cho đến bây giờ, đến hồi thứ nhất của quyển một nàng còn chưa thấu hết, lại bắt nàng nhảy sang hồi thứ hai, thật khiến nàng cảm thấy phẫn uất.

” Vạn sự tại chân tâm

Bích Giản tuyền thuỷ thanh,

Hàn sơn nguyệt hoa bạch.

Mặc tri thần tự minh,

Quán không cảnh du tịch  “

Nàng ngồi xếp bằng, nhắm mắt định thần. “Vạn sự tại chân tâm”  mọi thứ xuất phát từ tâm, học võ phải quyết tâm, học từ tâm, chân tâm là chân chính, không học để diễu võ dương oai. Khí xuất từ tâm, đan điền truyền khí vào tâm, tâm xuất ra các kinh mạch, truyền qua huyệt đạo, tuần hoàn bền bỉ. Cơ thể rèn luyện nhờ sông, núi, nước, non, lại được gột rửa bằng non, nước, núi, sông. . . Nước Bích Giản là thanh thuần nhất; hoa núi Hàn đọ sắc trắng với trăng; hòa mình vào thiên nhiên mới là nhập cảnh trong võ đạo.

Bích Giản tuyền thuỷ thanh

Luồng khí xung quanh nàng mỏng đi lạ thường, nhưng những ai đôi mắt tinh tường có thể thấy được ở dưới đất, từng dòng từng dòng chuyển động khiến cỏ xanh rung rinh; xa xa, dòng, nước bỗng trở nên dữ dội, cuộn thành từng đợt sóng, rồi bỗng nhiên bộc phát, nổ tung. Tuy nhiên, nước không hề bắn về phía nàng, hoàn toàn một giọt cũng không.

Hàn sơn nguyệt hoa bạch.

Dòng chuyển động dưới đất vẫn chưa ngừng, nhưng dòng sông đã trở về dáng vẻ yên ả vốn có của nó. Thay vào đó, từng cành gỗ nhỏ bống đong đưa, tạo thành những tiếng xì xào êm tai, chỉ có điều, trong đêm tối tĩnh mịch, lặng tai lại có thể nghe thấy tiếng bóc tách của đài hoa; từng bông hoa mơ rừng nở trắng, mặc dù hiện tại không phải là mùa xuân.

Mặc tri thần tự minh,

Có thể thấu hiểu không phải là chuyện dễ. Nhưng có thể thấu hiểu, không phải là chuyện xấu. Nàng có thể thấu hiểu, có thể nghe thấy, có thể cảm nhận, đó là phúc khí của nàng. Một khi đã hiểu, sẽ không còn vấn vương. Vẫn tốt, trên đôi môi nhỏ xinh nở một nụ cười khuynh quốc. Tuy không phải là sắc đẹp tuyệt trần, nhưng lại khiến vạn vật si tình say mê.

Quán không cảnh du tịch

Nàng từ từ thu lại khí của mình, dòng nước trở nên hoàn toàn yên lặng, những đóa hoa trắng tinh bỗng héo thật nhanh rồi rụng xuống. Thở nhẹ ra một hơi, nàng mở mắt. Quả nhiên rất mệt. Mới học được một đoạn mà phải tốn nhiều khí đến vậy, chỉ sợ nàng chưa học xong đã ngất vì mất sức. Nhưng không thể phủ nhận cách học này rất nhanh hiểu. Cảnh vật xung quanh đều đã trở về trạng thái ban đầu, chỉ có ánh trăng trên cao vẫn lấp ló dưới từng lớp mây đen.. . .

– Ai?

Nàng nghe thấy tiếng loạt xoạt sau lưng, cùng với một dải khí tức lạ.

– Nếu cùng là đệ tử Chiêu Hoa, xin hãy ra mặt!

Nàng vẫn dùng giọng nói kiên định như vậy. Nhưng rất tiếc, dường như tên đó đã cao chạy xa bay. Cảm thấy hoài nghi vì động cơ của ai đó, chứ không hề hoài nghi chính mình nghe nhầm, nàng bật cảnh giác cao độ. Không phải dạo gần đây loạn lạc xảy ra nhiều lắm sao, lại có thể lan cả vào Chiêu Hoa học viện?

” Có lẽ nên cẩn thận chút”

Nàng tự nhắc nhở bản thân, rồi tiếp tục công việc của mình.

.

.

.

Trong lúc đó. . .

– Đây đâu phải những gì Từ lão sư dạy? Nàng ta. . . học từ ai vậy nhỉ?

Một ý niệm thích thú len lỏi, cũng biết mình đã bị phát hiện, kẻ lạ mặt miễn cưỡng rời đi, song đã khắc như in dung mạo của nàng vào trong tâm trí. Con người này có thể trong tương lai sẽ tranh vị trí đầu Nhất Kiếm bảng với hắn, đáng để lưu tâm, đáng để lưu tâm.

Chap2. sẽ để link phần cmt nếu có chap 2. 

36 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 1