“Cuộc sống luôn luôn nuôi dưỡng ước mơ của mỗi người”

  • bởi

Tôi đã bật cười khi vô tình đọc được câu văn mẫu:”Cuộc sống luôn luôn nuôi dưỡng ước mơ của mỗi người”. Bật cười vì sự “non nớt”, “ngây thơ” đến ngớ ngẩn của một đôi mắt nhìn cuộc đời đâu cũng toàn màu hồng. 

  • Hoàn cảnh:

Tôi không biết tác giả của câu văn trên đã trải qua một cuộc sống tuyệt vời đến mức nào để có thể viết nên một câu kết luận hết sức buồn cười ấy. Ừ thì có thể ngay từ khi sinh ra người ra đã ở ngay sẵn vạch đích! Ừ thì cuộc sống của người ấy như một nàng công chúa trong tòa lâu đài nắng không đến, mưa không lọt, chỉ cần rung chuông là cả một giấc mơ mà người bình thường luôn tâm tâm niệm niệm xuất hiện mà không cần tốn một giọt mồ hôi.

Nhưng.

Đừng bao giờ đổ lỗi cho hoàn cảnh! Hoàn cảnh bản thân nó không có tội. Cái tội vốn xuất phát từ bản thân mỗi người trong sự nhận thức, hành động và cả sự chịu trách nhiệm.

Đã là một người cầm bút viết nên một bài văn mẫu dù có cứng nhắc, rập khuôn bao nhiêu đi chăng nữa thì yêu cầu tối thiểu là bài văn đó phải xuất phát từ những sự thực. Chỉ có sự thực mới làm nên nghệ thuật chân chính.

Một suy nghĩ phiến diện! Nông cạn! Thậm chí là sai lệch!

Tôi không tài nào hiểu nổi một người sống bốn mươi. năm mươi mùa xuân xanh rồi mà có thể viết một câu “trẻ con” đến như vậy! Mà chưa kể, còn là một người học Văn. 

Ừ thì “cuộc sống luôn luôn nuôi dưỡng ước mơ của mỗi người”?

Cuộc sống không vùi dập ước mơ đã là may mắn lớn cho bạn rồi đấy!

  • Sự thật:

Tôi vẫn còn nhớ một người thầy – người khiến tôi có một cái nhìn mới về một người làm nghề giáo – đã từng tìm riêng tôi và khuyên tôi rằng: “Em đừng theo đuổi ước mơ làm giáo viên của em nữa. Tìm một nghề khác. Học theo tự nhiên đi…” Thầy trầm ngâm một lúc lâu mới nói tiếp: ” Ước mơ? Đẹp chứ! Thầy khuyên em . Chân tình đấy. Đừng em ạ! Cuộc sống này không có chắp cánh cho ước mơ của em đâu! Mà em, còn cha, còn mẹ, sau này, còn chồng, còn con. Em theo đuổi ước mơ để rồi khiến họ phải khổ, phải vất vả vì em. Có đáng không? Thà rằng em là Tôn Ngộ Không! Em sinh ra từ đá. Chọc trời cũng mình em làm mình em chịu! Không chút vướng bận. Nhưng em đâu phải do cục đá sinh ra. Mục tiêu cuối cùng vẫn phải là kiếm tiền nuôi bản thân và gia đình…”

Phũ phàng thật nhưng nó mới là sự thực! 

Nếu “cuộc sống luôn luôn nuôi dưỡng ước mơ của mỗi người” thì đã chẳng có hàng trăm người thất nghiệp vì theo đuổi cái gọi là đam mê. Nếu “cuộc sống luôn luôn nuôi dưỡng ước mơ của mỗi người” thì đã chẳng có những người tuyệt vọng tự vẫn. Nếu “cuộc sống luôn luôn nuôi dưỡng ước mơ của mỗi người” thì …….

Ước mơ của tôi đơn giản lắm! Chỉ là được làm nghề mình muốn! Thế nhưng đâu ra cái gọi là “cuộc sống” thần thánh xuất hiện rồi nâng niu ước mơ đó giúp tôi? Ở đâu có bán? 

  • Đánh đổi:

Ừ thì có lẽ do tôi bi quan hóa nhưng cần phải nhìn cuộc đời bằng nhiều lăng kính khác nhau.

Tôi vẫn nghĩ cuộc đời luôn trải thảm hoa hồng.

Thế nhưng hoa hồng nào mà chẳng có gai? Đi trên cái gai nào mà không chảy máu và nước mắt? 

Để đạt được một cái gì đấy thì tất yếu phải có sự trả giá. Cũng như dịch vụ mạng điện thoại vậy. Có cái trả trước, có cái trả sau nhưng bắt buộc phải trả. Và thường thường những cái giá phải trả sau luôn đắt đến cắt ra miếng. Học để làm gì? Chẳng phải đều để kiếm tiền hết cả sao? Học là cái giá trả trước. Nếu bỏ qua đi cái học thì tất yếu phải đem sức lao động bằng tay chân ra để thay cho sức lao động bằng trí óc. 

Bạn có quyền lựa chọn mình là bóng bay hay ngôi nhà

Bạn có quyền lựa chọn mình là bóng bay hay ngôi nhà

Cùng một mục đích, nhưng có người trả giá đắt, có người rẻ. Phần nào cũng do khả năng bản thân mỗi người. Một người thiên tài, người ta cần bỏ ra rất ít thời gian để hoàn thành một bài luận. Một người không thông minh, vẫn có thể hoàn thành bài luận đó nhưng họ phải bỏ ra gấp trăm lần công sức.

Có nhiều người buồn cười lắm. Nhà mình hoàn cảnh, nhà mình không giàu, không quyền. không thế như nhà người ta lại đâm ra tỵ nạnh, soi mói. Buồn cười! Tất cả những gì người ta đang có đều là do đánh đổi. Cái mà tôi đã từng nghe đại ý là “hi sinh đời bố củng cố đời con”. Khi bố mẹ nhà người ta quần quật nai lưng ra thậm chí là mạo hiểm đầu tư này nọ mong kiếm tiền cho con cái hưởng phước thì bố mẹ các bạn đang làm gì? Cái gì cũng có nguyên nhân cả nên đừng vội trách ông trời. Hãy nhìn lại mình đi đã!

  • Vấp ngã – đứng lên:

Hiện nay vẫn rất nhiều người nhìn cuộc đời toàn màu hồng. Tôi vừa ngưỡng mộ lại vừa thấy tiếc thay. Ngưỡng mộ khoảng thời gian họ đã đi qua quá tuyệt vời. Chưa từng gặp phải trắc trở gì có thể khiến họ thay đổi nhận thức vốn được gieo vào từ thuở ấu thơ. Lại tiếc cho họ được đùm bọc quá kĩ, vẫn chưa nhìn rõ được những mặt trái của cuộc sống. Vấp ngã. Tôi sợ. Nhưng cái mà tôi sợ hơn vẫn là đường đời quá phẳng lặng như cái cách bầu trời trước cơn bão lớn. Vấp ngã bởi những hòn đá nhỏ, vấp ngã bởi những hòn đá to. Dần dần tôi sẽ đứng vững trên con đường đầy sỏi đá. Khi cơn bão ập tới, tôi có thể vẫn ngã nhưng tôi tự tin mình có thể đứng lên. Chỉ cần cho tôi thời gian nhất định. Nhưng liệu rằng những người chưa kinh qua bất kì một biến cố nào liệu có chịu đựng nỗi một biến cố cực lớn hay không?

Từ nhỏ, tôi và bạn đều được nghe những câu chuyện cổ tích giữa những chàng công chúa và hoàng tử với đại đa phần đều là: “Hai người sống hạnh phúc mãi mãi về sau” với những Bụt, những tiên. Lớn thêm một chút, nào là phim tình cảm giữa “cô bé lọ lem” và soái ca, nào là truyện teen với những tình tiết hay cốt truyện đọc trang đầu biết trang cuối viết gì. Ôi thôi! Thật đúng với “cuộc sống luôn luôn nuôi dưỡng ước mơ của mỗi người” còn gì? Tuyệt thế còn gì bằng?

  • Tỉnh mộng:

Thực tế đi! Thật đấy! Sống ở cõi thực này này. Tôi khá thích những câu thơ:

“Bom Mĩ dội, nhà bà tôi bay mất 

đền Sòng bay, bay tuốt cả chùa chiền

thánh với Phật rủ nhau đi đâu hết

bà tôi đi bán trứng ở ga Lèn”

của nhà thơ Nguyễn Duy. Tỉnh đi mà sống. Chẳng có đấng siêu nhiên nào luôn luôn nuôi dưỡng ước mơ của các bạn đâu. Ước mơ nằm trong tay các bạn cả đấy! 

Ước mơ nằm trên đôi tay bạn

Ước mơ nằm trên đôi tay bạn

Thật tội nghiệp cho những ai tin vào “cuộc sống luôn luôn nuôi dưỡng ước mơ của mỗi người”. Lạc quan là tốt nhưng đừng có xuẩn ngốc đến mức chỉ đăm đăm nhìn vào những mặt tích cực, những mảng màu sáng trong bức tranh. Phần tối đôi khi lại ẩn chứa tầng tầng lớp lớp “kho báu” đấy.

Và đừng vội tin những gì người ta nói. Hãy tập nghi vấn. Nghi vấn để lật trở vấn đề, tìm tòi để rồi phát hiện ra những khía cạnh mới, để tìm ra giải đáp cho câu hỏi những thông tin người ta đã trình bày có đúng hay không. Con người không thể nào phát triển được nếu ngừng suy nghĩ.

Ước mơ.... nếu không thể thành sự thật... hãy để gió cuốn đi

Ước mơ…. nếu không thể thành sự thật… hãy để gió cuốn đi

Và kết bài, bản thân tôi cũng không thể khuyên các bạn có nên theo đuổi ước mơ của các bạn hay không. Bởi lẽ có những ước mơ bản thân nó đã không có 1% cơ hội thực hiện nào đối với khả năng của bạn. Cũng bởi lẽ chỉ có bản thân mình hiểu mình muốn cái gì, mình muốn trở thành ai giữa tỉ tỉ cá thể này. Ngay cả bản thân mình cũng không tài nào giải đáp thì chẳng thể nào mong có một câu trả lời chân xác……

80 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 3