[Truyện Ngắn] Nắng là của Hạ, Gió của tự do, Cuộc đời em, tự em chọn nhé!

Có những thứ, đã là quá khứ rồi thì phải buông bỏ. Con người, luôn cần tiến về phía trước.

1. Hạ – có nắng, có gió

Từng cơn gió lạnh buốt đang đập mạnh vào cửa kính. Đài báo chuẩn bị có mưa. Chẳng ai muốn chui ra khỏi chăn ấm để ra đường lúc này. Chỉ có những kẻ điên mới làm thế.

Ngoài đường, Hạ đang bước đi trong vô định, qua từng con phố cô và Phong đã từng đi qua, nơi ghi dấu những kỉ niệm của hai người.

  • Trời hôm nay lạnh quá. Ngày anh ra đi, trời cũng lạnh như thế. – Hạ thầm nghĩ.

Có lẽ anh cố tình chọn một ngày lạnh lẽo như thế để ra đi, chỉ vì đó là ngày đông lạnh nhất, ngày đông không thuộc về Hạ. Chỉ đơn giản vậy thôi.

Mưa và em 1234

Người ta bảo, mưa sẽ khiến ta không phải ngụy trang

Mưa bắt đầu rơi. Hạ nhớ anh, rất nhớ. Cô muốn để cho mưa cuốn trôi đi mọi nhớ nhung cô dành cho anh. Người con trai ấy, tại sao cô vẫn mãi không quên được?

Phong, 5 năm trước đã bỏ cô ở lại đây, một mình, cô đơn, không ai bên cạnh.

5 năm, cô từng bước cố gắng, đã có thể lo cho bản thân, lo cho gia đình nhưng lại không thể tìm được cảm giác an toàn. Cô không quá xinh đẹp, nhưng bù lại có sự tự tin. Cô có một công việc tốt nhưng lại không tìm được ai để dựa vào những lúc yếu lòng. Cô chưa sẵn sàng để bắt đầu một mối quan hệ mới, một cuộc sống mới.

Tuy nhiên, đó không phải vấn đề chính Hạ cần quan tâm lúc này. Có vẻ ông trời muốn trêu ngươi cô thật, trời ngày một mưa lớn hơn. Nếu như không muốn ngày mai nằm bệnh ở nhà thì Hạ phải tìm một chỗ trú. Cô đành chạy lại quán cà phê nhỏ gần đó.

2. Nhật – mặt trời chói chang

Trong một ngày mưa lạnh thế này, quán cà phê của Nhật lại ế ẩm. Thực ra, anh mở quán cà phê này cũng chỉ vì sở thích thôi. Anh muốn có một nơi yên tĩnh của riêng mình, ngửi mùi hương của cà phê và cảm nhận nỗi buồn của những vị khách khi tới đây. Một sở thích kì lạ.

Trời bắt đầu mưa lớn hơn. Đang định đứng dậy đóng vài cánh cửa sổ sắp bung ra vì gió, Nhật thấy một cô gái chạy lại trú mưa. Có vẻ cô gái này đã dầm mưa khá lâu rồi, cả tóc và quần áo đều ẩm ướt. Nhật ra sau cánh cửa nơi cô gái đang đứng, gõ gõ. Cô quay lại.

  • Cô có muốn vào trong này trú mưa không? Trời có vẻ còn lâu mới tạnh đấy, cô lại đang ướt nữa kìa.
  • Cảm ơn anh. – Hạ mỉm cười cảm ơn rồi bước vào quán.

Quán không lớn lắm, có một quầy pha chế và năm, sáu chiếc bàn nhỏ cho khách ngồi. Không gian khá yên tĩnh. Quán được trang trí theo phong cách thập niên 80, đang bật mấy bản nhạc Trịnh, khá hoài cổ. Trong quán chỉ có vài ba vị khách, hoặc đang ngồi nói chuyện phiếm, hoặc đọc sách, hoặc làm việc. Mùi cà phê thơm nức, át đi hoàn toàn mùi mưa ngai ngái ngoài kia.

 Yeu don phuong 1234

Cà phê ngày mưa sẽ dễ khiến người ta hoài niệm

Nhật cầm một chiếc khăn sạch tới cho cô, tiện pha cho cô một tách cà phê nóng, rồi bảo cô cứ ngồi đấy thư giãn và lau khô đầu, tránh để bị cảm. Tách cà phê mà Nhật pha cho Hạ là Cappuccino – loại cà phê mà cả Phong và Hạ đều thích. Trước đây, khi còn yêu nhau, mỗi khi tới quán cà phê, hai người sẽ gọi hai ly Cappuccino. Thế nhưng, kể từ 5 năm trước, cô đã không còn uống Cappuccino nữa. Hạ cứ ngồi ngẩn người ở đấy, không biết có nên uống  tách cà phê của người chủ quán tốt bụng này không.

  • Xin lỗi, cô không uống được cà phê sao? Tôi đổi cho cô cốc nước ấm vậy nhé. Ở đây, tôi chỉ có mỗi cà phê và nước thôi. – Thấy cô không động tới tách cà phê, Nhật liền tới hỏi.
  • À, xin lỗi. Cảm ơn anh, anh không cần đổi đâu. Tôi uống được cà phê. – Hạ mỉm cười xin lỗi.

Thế rồi, Hạ lại ngồi ngẩn người, nghĩ về những kỉ niệm của mình và Phong. Có lẽ, trong một ngày mưa lạnh, ngồi trong quán cà phê ấm áp dễ khiến cho lòng người thấy cô đơn và hoài niệm hơn.

3. Phong – gió mát đêm hè

Nhật trở về quầy làm tiếp công việc đang dang dở của mình. Lâu lâu, anh lại ngẩng lên nhìn cô gái kì lạ kia. Cô vẫn cứ ngồi đấy ngẩn ngơ, kể từ lúc đến. Ly cà phê anh pha, chắc đã sắp nguội rồi. Con người ấy mà, đặc biệt là Nhật, khi thấy người ta có tâm sự, là lại thấy tò mò. Nói đúng hơn thì Nhật muốn cảm nhận và chia sẻ nỗi buồn với người ta, dù anh cũng chẳng rõ liệu những người đó có cảm thấy vơi bớt đi phần nào không.

Nhật lại tiến tới chỗ cô gái ấy, bắt chuyện.

  • Tôi thấy mưa lâu thế rồi, sao cô không tìm chỗ trú mà để ướt tới bây giờ vậy. Trời hôm nay hiếm người ra đường lắm. Cô đang có tâm sự gì sao?
  • Tôi…
  • Tôi biết thế này có vẻ hơi nhiều chuyện. Tôi với cô không quen nhau, chắc cũng chỉ gặp nhau lần này thôi. Nhân ngày mưa thế này, nếu cô không ngại, có thể nói chuyện của mình cho tôi nghe, coi như giải tỏa đi. Có khi không nói được với người nhà nhưng nói với người lạ, người ta cũng chẳng biết mình là ai, sẽ chỉ đưa ra ý kiến khách quan thôi. Biết đâu sẽ gỡ được vướng mắc trong lòng cô.

Hạ ngồi đó suy nghĩ. Cô không biết mình có nên nói chuyện của mình cho chàng trai này biết hay không. Nhưng, cô đã giữ nó trong lòng 5 năm rồi. Cô muốn tìm cho mình một lối thoát. Nhật vẫn ngồi đấy, yên lặng chờ đợi nghe cô kể câu chuyện của mình.

  • Tôi với anh ấy quen nhau từ thời đại học. Chúng tôi cùng yêu thích nghệ thuật, lại có rất nhiều điểm chung nên dần dà, hai đứa yêu nhau. Anh ấy tốt lắm, yêu thích nhiếp ảnh từ nhỏ, yêu tự do, thích đi đây đi đó nhưng mà khi chúng tôi yêu nhau, anh ấy đã dành nhiều thời gian ở bên tôi hơn. Thỉnh thoảng, chúng tôi cũng sẽ đi chơi cùng nhau. 4 năm yêu nhau, tất cả đều là những kỉ niệm đẹp. Kể cả những khi chúng tôi cãi nhau thì cũng không quá 3 ngày là làm hòa. Tôi đã nghĩ, chúng tôi cứ như thế, rất hạnh phúc. Nhưng mà, cách đây 5 năm. Lúc đó tôi mới ra trường, anh ấy đã đi làm được 2 năm rồi, chụp ảnh cho một studio. Tôi thấy anh ấy không vui như trước nữa, anh nói ước mơ của anh là một nhiếp ảnh gia lớn, đi khắp thế giới để chụp ảnh, chụp ở Châu Phi, chụp những người nghèo, người khó khăn. Anh muốn nghệ thuật sẽ đưa những con người khốn khổ ấy đến gần hơn với thế giới, anh muốn người ta biết rằng những người ở nơi đó khó khăn thế nào. Ngày hôm đó, anh ấy hẹn tôi ra ngoài, anh rất vui. Anh ấy nói với tôi rằng, anh được một suất học bổng để ra nước ngoài học thêm về nhiếp ảnh, đi 2 năm, bảo tôi hãy chờ anh về. Chúng tôi đã hứa hẹn với nhau rất nhiều, tôi cũng vui thay anh. Anh cố gắng, vậy tôi cũng cần phải cố gắng vì tương lai của hai đứa. Thế nhưng mà… Lúc anh ấy đưa tôi về nhà, vừa chia tay nhau vài phút, tôi nghe thấy có người hô tai nạn. Lúc đó tôi bỗng thấy lo lắng, liền chạy ra khỏi nhà xem ai bị tai nạn… Anh biết sao không? Người bị tai nạn thế mà lại là anh ấy – người cách đấy vài phút còn cười nói với tôi, khỏe mạnh. Anh ấy nằm đấy, chẳng nói gì với tôi nữa. Tôi gọi thế nào anh ấy cũng không dậy. Người ta bảo, lúc đó có một đứa bé chơi đá bóng, lỡ làm quả bóng lăn ra đường, liền chạy ra nhặt lại, không để ý có xe ô tô đang tới. Anh ấy thấy vậy mới chạy tới đẩy đứa bé ra.

Hạ chợt ngừng lại.

  •  …Tôi…Anh ấy…Anh ấy còn rất nhiều điều muốn làm, còn nhiều thứ chưa thực hiện được. Anh ấy chỉ vừa mới đặt chân trên con đường thực hiện ước mơ của mình, vẫn chưa kịp bước bước nào. Tôi tin anh ấy tương lai sẽ là một nhiếp ảnh gia giỏi. Thế nhưng, giờ không kịp nữa rồi, anh ấy không thể dậy để làm việc ấy được nữa. Còn tôi, đến cả nhìn anh ấy giây phút cuối cùng cũng không nhìn được, anh ấy chết thế nào cũng là do nghe người khác kể. 5 năm, tôi đã cố gắng 5 năm, giờ tôi vẫn đang cố gắng để thực hiện ước mơ của anh ấy, nhưng mà vẫn chưa thực hiện được. Tôi không thể bỏ lại gia đình tôi ở đây. Nhưng tôi cũng muốn làm điều mà anh ấy mong ước. Có lẽ tôi quá tham lam, tôi biết tôi nên buông bỏ quá khứ, anh ấy cũng không bắt tôi phải làm việc này, nhưng mà tôi làm không được.

Nhật không biết phải khuyên cô gái này thế nào. Có lẽ, cô đã quá yêu chàng trai đó, lại tự dằn vặt bản thân vì cái chết của chàng trai kia nên cô cứ mãi sống trong quá khứ, không thể thoát ra.

  • Espresso đắng, nhưng khi người ta chấp nhận được vị đắng ấy, người ta sẽ không còn muốn Cappuccino hay Latte nữa, bởi Espresso là thứ ngon nhất và tinh túy nhất. Cuộc sống cũng thế, cô phải chấp nhận những đau đớn, khổ sở, không thể cứ sống mãi trong những kỉ niệm được. Kỉ niệm đẹp, nhưng nó không phải là thật, nó là quá khứ, không phải hiện tại hay tương lai của cô. Cô đừng để quá khứ níu chân lại, cứ đứng mãi tại chỗ. Cuộc sống vẫn luôn chuyển động, nên cô cũng hãy bước tiếp đi thôi. Nếu tôi là chàng trai ấy, tôi sẽ muốn người mình yêu chạy theo những gì mà cô ấy mong muốn, theo những gì mà con tim cô ấy mách bảo, chứ không phải là cứ sống mãi vì tôi. Tôi sẽ pha cho cô một ly Cappuccino khác. Lần sau, nếu cô còn tới quán tôi, tôi sẽ pha cho cô uống thử một ly Espresso nhé.

Nói rồi Nhật lại vào quầy, pha cho cô gái một ly cà phê khác. Lần này, cô chần chừ một chút rồi uống. Mưa ngớt. Cô đứng dậy ra về.

4. Gió Hạ, liệu sẽ luôn mát?

Trời bắt đầu vào hạ. Hôm nay thời tiết khá nóng, Hạ lại phải chạy đi nhiều chỗ cho kịp yêu cầu của khách hàng từ sáng, đã thấm mệt. Ăn vội ít cơm trưa, cô lại phải chạy đi gặp một khách hàng lớn khác để bàn về hợp đồng thiết kế. Một ngày đầy mệt mỏi và bức bối.

Tan tầm, Hạ không về nhà mà quyết định ra hồ đi dạo một chút, để gió thổi đi hơi nóng ban ngày, cũng để làm dịu đi tâm trạng mệt mỏi ngày hôm nay. Dù sao, mai cũng là cuối tuần.

nang mua dong 1234

Gió hạ có đôi khi khiến con người ta thật dễ chịu

Có vẻ nhiều người cũng muốn ra hồ tản bộ giống Hạ. Hạ tìm được một ghế ngồi đối diện quán cà phê mà đợt trước cô trú mưa nhờ. Đã vài tháng trôi qua rồi, cô cũng hay qua đây nhưng chưa lần nào bước chân vào quán cà phê ấy. Cô biết những lời khuyên của anh chàng chủ quán là đúng, cô cần phải làm thế, bước ra khỏi quá khứ. Nhưng cô đã ở trong đó quá lâu, cô không dám thử bước đi, không dám tìm một tình yêu mới.

Hạ đã suy nghĩ rất nhiều lần. Ở đại học, cô học chuyên ngành thiết kế, Phong học nhiếp ảnh. Hiện tại, Hạ đang làm thiết kế cho một công ty truyền thông, cuộc sống của cô khá ổn định. 3 năm trước, Hạ cũng đã bắt đầu học nhiếp ảnh. Tuy nhiên, có vẻ nhiếp ảnh không phải là thiên phú của cô. Hơn nữa, nó cũng không khiến cô đam mê như thiết kế. Vậy, ước mơ của Phong phải làm thế nào? Cô vẫn đang cố tìm ra cách tốt nhất.

5. Nắng hạ, khi nào hết chói chang?

Lần gặp nhau thứ 2 của Hạ và Nhật là ở trong một triển lãm. Đây là triển lãm tranh của họa sĩ mà Hạ yêu thích. Hóa ra, Nhật cũng khá có hứng thú với vị họa sĩ này. Sau cuộc gặp gỡ tình cờ, hai người tới quán cà phê của Nhật.

  • Cô uống Especsso nhé. Như tôi đã hứa. 
  • Vẫn Cappuccino thôi. Cảm ơn anh. – Hạ mỉm cười
  • Giờ cô đã ổn hơn rồi chứ?
  • Cũng có tốt hơn, nhờ có lời khuyên của anh đấy. Tuy nhiên thì, cảm xúc lại không phải của lí trí. Tôi cần thêm chút thời gian.

Rồi hai người trò chuyện một vài chuyện về cuộc sống, vài thông tin về nhau. Hóa ra, Nhật hơn Hạ 2 tuổi, anh đang chơi cho một ban nhạc. Ban ngày làm ông chủ quán cà phê, ban đêm là anh chàng guitar bass ở đâu đó. Tuy nhiên, anh lại có vẻ khá quan tâm tới nghiên cứu tâm lí và quan sát người khác. Một người khá thú vị.

Nang thu va em 1234

Có nắng, mọi thứ sẽ khô

Hạ và Nhật nói chuyện khá hợp nhau. Sau lần ấy, cô hay tới quán của Nhật vào mỗi chiều thứ sáu. Lúc đó quán không đông khách lắm. Nhưng cô chưa bao giờ gọi Espesso. 

Có đôi lúc hai người sẽ nói chuyện phiếm, có khi ai tự làm việc người nấy. Nhưng 2 người lại rất ăn ý không hề nói tới câu chuyện ngày mưa ấy.

Một chiều tháng mười, Hạ tới quán của Nhật như mọi khi. Nhật đang đứng lau cốc. Nhưng khác với mọi lần, cô không gọi đồ uống.

  • Nhật, anh nhớ lần trước em bảo em đang học khóa nhiếp ảnh chứ?
  • Ừ.
  • Em học xong rồi. Thầy bảo em có tiến bộ hơn nhiều. Ừm…Em định đi 1 năm. Em muốn thử đi chụp ảnh. Biết đâu lại có cảm hứng thì sao. Em muốn thử, thử xem mình có làm được không. Em đặt cho mình thời hạn 1 năm. Sau đó, em sẽ làm mọi thứ mà mình yêu thích.

Nhật dừng tay, ngẩng đầu hỏi cô.

  • Em chắc chắn chứ? Đi 1 năm nghĩa là em không còn công việc đó nữa. Em đang làm ở công ty tốt như vậy, sau này về sợ không tìm được cơ hội tốt hơn đâu. Hơn nữa, em một thân một mình ở mấy chỗ như Châu Phi không an toàn chút nào, sẽ có nhiều vấn đề nảy sinh đấy. Em suy nghĩ kĩ chưa? Đã nói với bố mẹ chưa?
  • Em đã quyết rồi. Chỉ tới đây để nói với anh thôi.
  • Được. Anh tin em. Có chuyện gì thì bảo anh. Anh sẽ giúp.
  • Em biết rồi. Em đi đây.
Nắng gió và em

Gió là của trời, là của tự do

Hạ đi được gần một năm. Thỉnh thoảng cô sẽ gửi về cho Nhật vài tấm ảnh chụp nơi cô đang ở. Đôi lúc sẽ gửi cho anh vài thứ mà cô gọi là đặc sản. Tất nhiên, anh chỉ để chúng ở một góc nhỏ trong nhà, không dám đụng vào.

Một năm này, Hạ đã giống một cô gái trẻ hơn, vui vẻ hơn, hạnh phúc hơn, cô sẽ không đôi lúc ngồi ngẩn ngơ một chỗ, nghĩ về Phong nữa. Mà hình như, giờ cô không còn nghĩ đến Phong nữa. Cô đi mọi nơi, thấy được nhiều thứ, hiểu nhiều hơn cuộc sống này, và nhận ra mình cần quý trọng hơn những gì mình đang có.

Phong là thanh xuân của Hạ, nhưng cũng là quá khứ của cô. Điều cô cần là hiện tại và tương lai. Cô biết, cô phải nắm chắc những thứ mình đang có. Cô phải sống vì ước mơ của bản thân chứ không phải vì bất kì ai khác.

****

Hôm nay, trời lại mưa và lạnh, giống như cái ngày mà Nhật và Hạ gặp nhau lần đầu tiên. Gió thổi mạnh làm cửa sổ suýt bung ra. Nhật lại phải chạy ra đóng lại. Bỗng nhiên, anh thấy một cô gái chạy tới quán cà phê mình trú mưa. Nhật ra cánh cửa phía sau cô gái, gõ gõ. Cô quay đầu lại.

  • Cô có muốn vào trong này trú mưa không? Trời có vẻ còn lâu mới tạnh đấy, cô lại đang ướt nữa kìa.

Cô gái bước vào quán.

  • Cảm ơn anh. Cho em một ly Espesso nhé.
200 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 77