[Review Coco] -Bộ phim mang tính toàn cầu, đáng xem nhất trong mùa lễ hội

  • Thể loại: Hoạt hình
  • Năm phát hành: 2017
  • Nhà sản xuất: Pixar
  • Đạo diễn: Lee Unkrich
  • Diễn viên lồng tiếng: Anthony Gonzalez, Gael García Bernal, Benjamin Bratt, Renée Victor

Nhắc đến Pixar kháng giả chắc chẳn còn xa lạ với những series phim hoạt hình như Câu chuyện đồ chơi; Gia đình siêu nhân; Công ty quái vật… Hay những bộ phim hoạt hình nổi tiếng toàn cầu như: Đi tìm Nemo (2003), Chú chuột đầu bếp (2007), Robốt biết yêu (2008), Vút bay (2009), Công chúa tóc xù (2012) và Vương quốc xe hơi (2006),… Pixar nổi tiếng với chất lượng làm phim hoạt hình 3D khi xử dụng công nghệ tạo hình máy tính và phần mềm sản xuất đồ họa riêng của hãng. Mang đến chất lượng hình ảnh thuộc hàng đỉnh cao trong giới làm phim hoạt hình thời bấy giờ.

Là một hãng sản xuất phim lớn tuy nhiên Pixar lại bị cho là đi theo những lối mòn cũ của chính mình, những ý tưởng mới nhưng không mới, những series phim nối tiếp nhau không khiến kháng giả có nhiều mong đợi. Cho đến khi Coco được phát hành, không những tôi mà hàng triệu kháng giả toàn cầu đều khẳng định rằng, Pixar sẽ luôn biết cách chiều lòng kháng giả và vẫn luôn xứng đáng với vị trí của mình.

Một bộ phim được thai nghén kỳ công

Nếu không tim hiểu những thông tin ngoài lề thì chắc không ai ngờ rằng bộ phim này đã được Pixar thai nghén từ năm 2011. Để rồi trải qua 6 năm kỳ công thực hiện, bộ phim đã được ra mắt kháng giả năm 2017. Những điều mà chúng ta đã được chứng kiến tại các cum rạp đã trả lời cho câu hỏi, tại sao sản xuất bộ phim lại lâu đến vậy. Điều đó thật sự xứng đáng.

Ngay khi lên ý tưởng muốn làm một bộ phim về nền văn hóa Mexico, ekip đã xác định bối cảnh được chọn là Lễ hội người chết (Día de los Muertos). Ekip đoàn phim đã phải mất tận 3 năm với hàng chục chuyến ghé thăm đất nước Mexico, tìm hiểu về các thành thị, khu chợ, bảo tàng, nhà thờ, nghĩa địa, đời sống người dân, tín ngưỡng và đặc biệt là việc thờ cúng người chết trong mùa Lễ hội đó.

Để rồi thêm 3 năm nữa để ekip hoàn thành bộ phim, hàng trăm ý tưởng được đưa ra, hàng trăm lần sửa đổi sau mỗi lần hiểu hơn về đất nước Mexico. Chúng ta có thể thấy được sự dày công đầu tư của ekip cho sản phẩm này, từng hình ảnh, đến cách chuyển động của nhân vật dù là nhỏ nhất đều sáng bừng lên. Từ những khung hình đầu tiên, đất nước Mexico hiện lên đầy màu sắc, đậm nét văn hóa qua lối sinh hoạt của người dân, các khu chợ,… Giống như tiềm thức của chúng ta về đất nước, con người Mexico nhưng lại sâu sắc và ngỡ ngàng hơn nhiều. 

Phim lấy ý tưởng từ thị trấn sắc màu của Mexico – thị trấn Santa Fe de la Laguna để đưa vào màng ảnh tạo nên thị trấn Cecilia rực rỡ với những tông màu ấm nóng chủ đạo. Tạo nên khung cảnh rực rỡ nhưng các gam màu không hề chọi nhau ngược lại nói cho chúng ta biết đây là vùng đất của những con người Nam Mỹ nhiệt thành, nồng nàn tình yêu và đam mê âm nhạc mãnh liệt.

Nói đến hình ảnh của bộ phim, Pixar chưa bao giờ khiến khán giả thất vọng về khoảng này. Chúng ta bị thu hút ngay từ đầu vào những gam màu ấm nóng ở thế giới người sống, cảm thấy ấm áp khi hòa mình vào Lễ hội người chết cùng những ngọn nến lung linh trong nghĩa địa, khung cảnh tuyệt vời và ấm cúng vô cùng. Đến lúc Miguel bước chân qua cây cầu đi vào vùng đất linh hồn, không gian như bừng tỉnh vì vùng đất của người chết lung linh đến lạ kỳ với những tầng nhà chồng xếp lên nhau, tạo nên liên tưởng cả nền văn hóa Mexico vẫn tồn tại ở nơi này.

Kỷ sảo hình ảnh tuyệt vời tạo nên chuyển động mềm mại của nhân vật, các ngón tay lướt trên phím đàn, chuyển động cuộc rượt đuổi mượt mà, những cánh hoa bay và ánh sáng huyền ảo. Cách nhìn nhận và phối màu đạt đến đỉnh cao, sẽ chẳng có một lời phàn nàn nào về mảng này của Pixar từ kháng giả, vì họ đã làm quá tốt khi ở đẳng cấp này.

Âm nhạc của phim là nỗi nhớ. Đơn giản và dây dứt, cá là đã có rất nhiều bạn ngân nga mãi khúc nhạc ” Remember me”  khi ra khỏi rạp, và ngay lập tức tìm kiếm nghe đi nghe lại bản nhạc này. Quả thật đây là nhân tố không thể thiếu để làm nên thành công của bộ phim.

Kịch bản phim hoàn hảo chạm đến trái tim kháng giả

Kịch bản dễ hiểu, không có quá nhiều hình ảnh ẩn dụ hay ẩn số khó đoán định. Bộ phim đơn giản dần dần mở những nút thắt về đam mê, nguồn gốc và ngỡ ngàng về các mối quan hệ, kháng giả chỉ việc theo dõi, mãng nhãn với hình ảnh âm thanh, cảm nhận ý nghĩa bộ phim mang lại. 

Bộ phim nói về chú bé Miguel, với niềm đam mê âm nhạc dường như bất chấp nhưng luôn phải che giấu vì bị gia đình ngăn cấm. Cậu bé tìm mọi cách để học theo cách đánh đàn của thần tượng – Ernesto de la Cruz, người mà sau này cậu nghĩ là cụ cố của mình. Vì tin điều đó nên Miguel quyết tâm theo đuổi đam mê của mình, Miguel quyết định bắt lấy cơ hội của đời mình khi đăng ký tham gia lễ hội âm nhạc dành cho người chết.

Câu chuyện tiếp tục dẫn dắt khi Miguel ăn trộm cây đàn của Ernesto de la Cruz vào đêm Lễ hội, vô tình dẫn cậu đến với vùng đất linh hồn của người chết. Tại đây cậ bé cũng không tránh khỏi sự ngăn cản của gia đình về việc theo đuổi âm nhạc, một lần nữa Miguel lại vùng vẫy chạy trốn những người thân quá cố của mình và bắt gặp cụ cố thật sự – người đã cho Miguel biết thế nào là âm nhạc, thế nào là khao khát gia đình. 

 sẽ không bị lãng quên vì có gia đình

Gia đình là điều tuyệt vơi nhất

Hành trình ở vùng đất linh hồn sống động đầy sắc màu, ở vùng đất này, người chết hoàn toàn phụ thuộc vào sự thờ phụng tưởng nhớ của người thân dương thế. Như Ernesto de la Cruz – nhạc sĩ vì đại nhất thời đại có cuộc sống lỗng lẫy tại vùng đất người chết vì tất cả mọi người đều nhớ đến ông và tôn thờ ông. Ngược lại cụ cố của Miguel đã sắp hết thời gian, ngày càng mờ dần vì con gái Coco của ông đã sắp hết thời gian và sắp không còn nhớ ra ông là ai nữa. Niềm hy vọng cuối cùng để cụ cố không bị tan biến đi như những linh hồn bất hạnh khác, Miguel nhận ra được đâu là tình thân và đâu là nút thắt của tất cả mọi việc. Suy cho cùng, tình thân vẫn là quan trọng nhất, tình thân vẫn ấm áp nhất.

Điểm cộng cho bộ phim là dùng âm nhạc để dẫn dắt câu chuyện, tuy nhiên âm nhạc lại không lấn át nội dung. Âm nhạc là hơi thở của vùng đất này, là nguồn sống của con người nơi đây, thật khó để sống mà ghét âm nhạc vì dòng máu bên trong đã chảy. Âm nhạc nồng nàng đưa những người lầm được lạc lối tìm về với gia đình của mình, nói lên nỗi lòng chẳng thể giải bày cùng ai. Bên trong mỗi người đều có một nghệ sĩ, chỉ cần cho họ sống đúng với đam mê, họ có thể kể cho bạn nghe câu chuyện từ trái tim họ.

Bản sắc dân tộc đậm nét của người Mexico

Đây là Mexico – sao bộ phim này, hình ảnh Mexico sẽ được vẽ lại tươi mới hơn, rực rỡ hơn, một đất nước tràn ngập âm nhạc trên đường phố, những ngôi nhà dường như xây chồng lên nhau, tạo nên đô thị rực rỡ, nền văn hóa tín ngưỡng và lối sinh hoạt của người dân nơi đây, đúng thật là Mexico.

Coco và ước mơ âm nhạc

Bản sắc dân tộc của người Mexico

Đạo diễn Lee Unkrich từng có mong muốn đưa mọi người đến chuyến du lịch ngắn về đất nước này. Thấy được những tầng văn hóa khác nhau, bộ mặt Mexico mà thế giới chưa từng cảm nhận thấy. Và điều ông mong mỏi đó chính là khi bộ phim được phát hành, người dân Mexico sẽ tự hào về chính đất nước của mình, yêu quý hơn, trân trọng hơn những giá trị thuộc về văn hóa, tâm linh.

Thật sự khó để cảm mến một vùng đất khi ta chưa từng đặt chân đến và cũng chưa từng biết gì hơn một chứ Mexico.Coco thật sự xuất sắc khi khiến chúng ta yêu mến một vùng đất xa lạ chỉ qua 1h45p theo dõi màng ảnh rộng, yêu những con người, sắc màu và cả tín ngưỡng nhớ về cội nguồn đáng trân trọng của họ. 

Cảm hứng tạo nên những hình ảnh mang đậm nét Mexico là từ thành phố Guanajuato với những ngội nhà đầy màu sắc, con đường, ngõ hẻm được tái hiện trong Coco đầy thẩm mỹ. Những chi tiết rất nhỏ như rạp rau củ quả, cánh cửa bờ tường, khu họp chợ hay giấy vuông cắt nghệ thuật được treo trên tường, chi tiết xuyên suốt nhất bộ phim chính là những cánh hoa vạn thọ rải trên đường đi trong những ngày Lễ hội người chết diễn ra.

Bộ phim tái hiện lại nét văn hóa thờ cúng tổ tiên qua những nhà thờ cúng thiên liêng và thờ cả linh thú, người dân cho rằng những linh thú này là sẽ dẫn dắt linh hồn người đã chết về đoàn tụ gia đình trong mùa Lễ hội này. Văn hóa thờ cúng tổ tiên gần gũi với nền văn hóa phương Đông ở một số nước, nên chắc hẳn các bạn sẽ không quá khó hiểu và lạ lẫm với phong tục này.

Coco không được sử dụng để che đậy những tệ nạn của xã hội Mexico, nó chỉ đang khai thác khía cạnh về tình cảm gia đình và giá trị nhân văn như cách Coco muốn mọi người nói về Mexico. Những gam màu ấm nóng phù hợp với không khí yên bình, coi trọng giá trị truyền thống, thờ cúng tổ tiên và tin vào tín ngưỡng. Chúng ta thấy được sự gần gũi thân thương khi các thế hệ ở Mexico cùng nhau chung sống dưới một mái nhà.

Đến cả âm nhạc trong phim cũng mang hơi thở của nền văn hóa dân tộc, bài hát ” Remember Me” ảnh hưởng từ dòng nhạc bolero ranchero đã vô cùng thịnh hành ở Mexico những năm thập niêm 20 – 30 của thế kỷ trước. Dường như nơi đâu cũng giống nhau, nền văn hóa và những thứ gắn liền với nó là vĩnh cữu, cho đến tận ngày nay khi những giai điệu đó cất lên vẫn khiến dân tộc đó da diết nhớ thương và tự hào về cội nguồn của mình.

Thông điệp ý nghĩa về tình cảm gia đình

Một bộ phim thành công không chỉ cần kịch bản hay, kỷ nghệ xuất sắc mà còn phải đúng thời điểm. Coco đã chọn thời điểm ra mắt vào đúng dịp lễ Thanksgiving – Lễ tạ ơn. Mặc dù có rất nhiều phim lấy đề tài gia đình ra mắt trong dịp này nhưng với sự tự tin của mình, Coco quả thật đã chiếm spotlight trên hầu hết các cụm rạp.

Thông điệp phim muốn truyền tải rất rõ ràng: Gia đình là điều quan trọng nhất và chúng ta sẽ không bao giờ bị biến mất nếu vẫn còn ở trong tim những người đang sống. Thế giới của người sống và người chết luôn có một sợi dây kết nối tư tưởng thiêng liêng, chúng ta nhận ra rằng những người chết thật sự không đáng sợ, họ là gốc rễ là cội nguồn của chúng ta.

Tên bộ phim được lấy theo tên người bà lẩm cẩm của Miguel – Coco, phải đến gần cuối bộ phim, chúng ta mới ngỡ ngàng nhận ra mối liên kết đó. Bà là niềm hạnh phúc của người cha khi còn sống và cũng chính là niềm hy vọng cuối cùng của người cha để không bị tan biến đi khỏi thế giới này. Sợi dây liên kết đó càng trở nên mạnh mẽ hơn khi bà được nghe ca khúc ông sáng tác tặng riêng cho bà – Remember Me, như lời nhắc nhở rằng hãy luôn nhớ về cha và đừng để nước mắt con rơi.

Điều gì khiến chúng ta trở thành một gia đình, ngoài sự quan hệ huyết thống từ đặt điểm ngoại hình rành rành ra thì đó là truyền thống gia đình, là niềm đam mê chảy trong dòng máu của mỗi thành viên. Miguel và ông cố của mình gặp nhau ở vùng đất linh hồn hay cùng nhau chơi nhạc và cảm nhận tình thân đó như tri kỷ. Đó là một dạng tình thân được gắn kết bởi tư tưởng tâm linh. 

Coco cho chúng ta thấy được cả hai thế giới, thế giới của người sống và người chết. Nếu thế giới bên kia lung linh như trong Coco miêu tả thì tốt biết mấy, cái chết đầu tiên chỉ là bước chuyển tiếp để ta đi đến thế giới bên này mà thôi. Còn một cái chết đáng sợ hơn nữa, mà bất kỳ ai cũng không muốn nghĩ đến. Khi những người chết ở vùng đất linh hồn không được một ai ở dương thế nhớ đến họ, nhớ đến câu chuyện của họ thì tất thải họ bị tan biến đi. Đến nơi nào? Không ai biết được và cũng không ai muốn biết. Đó gọi là cái chết sau cùng.

Một tư tưởng khác biệt, cách kể chuyện về tình cảm gia đình cũng khác biệt, lôi cuốn người đọc vào những điều mới lạ, đề cập đến gia đình ở một góc độ khác, tôn trọng những người đã chết và đề cao tình cội nguồn. Đó là điều mà Coco đã làm được, vượt xa những bộ phim gia đình có motips cũ kỷ trước đây.

Sức hấp dẫn của Coco mang tính toàn cầu và những thành tích đáng ngưỡng mộ

Tình toàn cầu của Coco rất lạ. Lấy bối cảnh ở Mexico, thể hiện rõ nền văn hóa của Mexico nhưng khi nhìn vào, Coco có thể là bất kỳ đâu, bất kỳ ai.

Chính đạo diễn Lee Unkrich từng chia sẻ: “Tôi hy vọng rằng mọi người sẽ yêu các nhân vật và câu chuyện mà chúng tôi đang kể, và điều này mở ra cho họ chấp nhận rằng hành tinh của chúng ta đầy những người rất khác nhau, những nền văn hoá khác nhau nhưng tất cả chúng ta đều sống ở đây cùng nhau và chúng ta cần phải tôn trọng và yêu thương nhau. “

Thế giới này có quá nhiều thứ khác biệt, mỗi sinh vật đều là một cá thể khác biệt, những tư tưởng, tín ngưỡng, chúng ta có hàng trăm hàng triệu những thứ như vậy. Nhưng rồi có một điểm chung – ai cũng có cội nguồn, có cho mình một gia đình để trở về. Bộ phim đã làm cho người Mexico tự hào nhưng rộng hơn đã làm cho cả thế giới phải rơi lệ, ý nghĩa bộ phim mang lại không dành riêng cho ai mà cho tất cả chúng ta.

Coco đã thu về hơn 700 triệu USD, đoạt giải Oscar cho Phim Hoạt hình xuất sắc nhất tại Lễ trao giải Academy Awards (Oscar) lần thứ 90 Oscar 2018, khép lại một mùa bội thu cho Pixar. Xứng đáng đứng vào hàng ngũ phim về đề tài tình cảm gia đình hay nhất mọi thời đại.

224 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 4.8 / 5. Số đánh giá 9