Cô đơn cái giá bạn phải trả khi trưởng thành

Vài dòng ngắn ngủi tôi dành cho bạn, cho tôi , cho chúng ta

Sài thành đã vào tháng 10, những cơn gió se lạnh của mùa đông ở nơi nào đó có lẽ cũng đã kịp đặt chân tới mảnh đất nhộn nhịp này. Sau một ngày làm việc mệt mỏi, tăng ca cũng là điều thường thấy của dân IT  chúng tôi cũng chả xa lạ gì, căn bản không phải lười biếng hay công việc còn xót lại phải làm cho xong mà chỉ là có một số thứ bản thân không cưỡng cầu được. Thân là một người làm công ăn lương thì muốn theo ý của bản thân cũng thật khó khăn.

Cảm giác cô độc giữa cuộc đời

                                          Cảm giác cô độc giữa cuộc đời

Tìm đâu bản thân trên góc phố sài gòn

Dạo bước trên con đường thành phố tôi lại cảm nhận được sâu sắc sự phồn hoa, tráng lệ của đất sài thành. Một vùng đất hứa cho những ai muốn tìm thấy cơ hội cho bản thân mình, tôi đã đặt chân tại đây vào 5 năm trước. Cái khoảng thời gian mà biết bao tân sinh viên cũng mong ước sau này sẽ có một vài thứ trong tay từ nơi sinh đẹp này.

Nhưng có ai thấu được sự cô độc nơi đây, nó hoa lệ , nó nhộn nhịp nhưng bản thân lại không thấy được mình. Không có nhiều thời gian để bạn quan tâm nhiều thứ bởi bản thân bạn cũng chạy đua theo guồng quay của cuộc đời. Ta cứ chạy, chạy không ngừng theo chân của cuộc sống để rồi bạn dễ dàng nhận thấy những gương mặt lờ mờ vì thiếu ngủ, những phút ngẩn người của ai đó trên xe buýt.Hay nhận ra được sự vô tâm của xã hội, sự giả dối và cả sự giả tạo mà mọi người đang sử dụng vài tấm mặt nạ trên gương mặt của mình.

Tôi cũng thế, cũng chạy theo dòng chảy phăng phăng của cuộc sống sợ một vài điều gì đó quay cuồng trong công việc, cơm áo gạo tiền . Để hôm nay tôi nhận ra rằng bản thân tôi chẳng có gì cả, tôi đang làm gì? Tôi là ai? 

Phố đã lên đèn từ rất sớm, nhưng có lẽ khoảng thời gian tôi đang lang thang trên đường lại là lúc Sài thành nhộn nhịp nhất. Nhận ra rằng bản thân mình thật sự cô đơn trong sự náo nhiệt , đông đúc của phố phường. Hai mươi năm tuổi tôi cảm nhận rõ ràng nhất về sự cô đơn, cô độc của mình , một mình sải bước trên con đường vắng lặng giữa cái bóng hưu hắt của bản thân dưới ánh đèn đường lờ mờ. Tôi chưa bao giờ thấy buồn đến vậy, chông chênh trong những ngày dài không biết mệt mỏi.

Tôi ở đây, lạc lõng giữa phố sài thành

Xa Xa có vài tiếng cười đùa, tiếng trêu ghẹo của vài đôi tình nhân, hay một nhóm bạn nào đó mà ngẩn người. Tôi đã từng yêu, từng suy nghĩ đến tương lai của cả hai, từng vì ai đó mà cố gắng nghĩ rằng chúng tôi chắc chắn sẽ trở thành người một nhà. Ấy vậy chỉ là bản thân không ngờ lại đứt gánh giữa đường, lại cảm thấy trời xanh rất biết trêu đùa người . Cảm nhận được thứ gọi là vạn tiễn xuyên tim, cảm nhận được thế nào là bi thương cùng cực, cảm tưởng như mình đã chết vậy.

Để rồi một mình lặng lẽ vực dậy sống qua ngày, để rồi sau bao ngày ưu thương ấy tôi lại lớn lên một chút rồi chính bản thân mình lại sợ yêu . Tôi cũng đã cố thử yêu thêm vài người khác, cố gắng tìm cho mình một chỗ dựa sau cơn bão lòng nhưng toàn những thương đau. Để rồi tôi giờ đây lang thang trên khắp lẻo đường của thành phố cũng không biết nên dừng lại chỗ nào.

Tuổi 25 cái tuổi mà đến giờ bản thân tôi vẫn chưa có gì trọn vẹn, vẫn chông chênh lạc lối không biết đâu là đường về . Có nhiều khi tôi tự hỏi mình là ai ? Tôi không nhận ra bản thân trong cái đô thị chật hẹp cũ nát này, ngột ngạt như hãm sâu linh hồn của cả một con người vào đó.

viet cho nhung nguoi luon cam thay co don trang

                      Viết cho người cảm thấy cô đơn

Bạn có đang cô đơn?

Có lẽ sự cô đơn chẳng để yên một ai cả bất kể ta có thực sự muốn hay không. Chẳng khó khi trong thời buổi công nghệ số như ngày nay ta lại lạc lõng hơn bao giờ hết. Áp lực của công việc của đời sống sẽ chẳng có nơi đâu thể hiện rõ qua ánh mắt được , những tài xế già vẫn mỏi mòn đợi khách hay bà lão với đôi mắt xa xăm chỉ chờ đợi ai mua hết gánh rau này.

Thế giới này đã áp đặt chúng ta như thế để rồi ta cười đùa, tăng động khiến ai cũng ngao ngán nhưng khi trở về cũng mệt mỏi sõng soài sau khung cửa,  sự mệt mỏi cô đơn bao trùm lấy bản thân bạn.Là cái con đường ngắn ngủi nhưng lại cảm thấy dài đến vậy, là không tìm được ai đó trò chuyện chỉ để lắng nghe dù có rất nhiều bạn bè.

Để rồi ở nơi đất khách quê người này tôi chẳng hề tìm thấy một ai đó thật sự tin tưởng. Là những hôm sinh nhật cũng chỉ có vài người nhớ, chỉ là một vài câu sáo rỗng quen thuộc trên mạng xã hội, dần dần cũng chẳng tha thiết gì đến mối quan hệ này nữa. Tôi tự hỏi “phải chăng chính xã hội đã khiến chúng ta trở thành như vậy?”

Cô Đơn là điều tất yếu

                                         Cô Đơn là điều tất yếu

Người cô đơn sợ yêu

Khi một ai đó cô đơn đủ lâu họ sẽ chẳng thiết tha gì về yêu đương nữa. Không phải là không yêu chỉ là không có một chút năng lượng nào nữa rồi cảm thấy ở một mình vẫn ổn vẫn tốt hơn. Để kéo dài thời gian để thương bù đắp cho bản thân sau vết thương bão lòng thay vì yêu, thương và giữ một người . Hay phải chăng cũng đã mệt mỏi không muốn bước chân vào một mối quan hệ hay  có yêu nhưng mà vẫn buông bỏ được cảm thấy lạc lõng chán nản trong mối quan hệ đó.

Đôi lúc cũng muốn có một ai đó bên cạnh nhưng rồi lại ngán ngẩm ngao ngán vì cái họ thực sự cần là vật chất tất yếu hơn là tình yêu hay không nỡ xa dời lối sống tự do hơn là sự gò bó mình lại nên đành ở một mình thì hơn. Hay chỉ là đợi được ai đó đủ tốt cho bản thân mình một chút bình yên nơi thành thị xô bồ không có ai là có được.

Bởi thế họ cô đơn, cô đơn trong chính ngôi nhà của mình chỉ để trưởng thành hơn một chút đủ chín chắn cho một mối quan hệ thật sự. Chứ không phải yêu lầm một kẻ vô tâm, một kẻ hờ hững luôn bắt bạn cho người đó hết mọi thứ , hay vì ai đó mà đau khổ thương đau.

Vài điều tôi muốn nói sau cùng

Tuổi 25 tôi nhận được nhiều điều, nhiều sự thay đổi cũng như vấp ngã của tuổi trẻ. Những tổn thương sâu sắc, bất hòa trong công việc, lòng người giả dối, giả tạo nhưng đó mới chính là cuộc sống là sự rèn rũa mài thành viên ngọc tỏa sáng nhất. 

Cô đơn có lẽ sẽ chẳng chừa một ai, bạn có thể lạc lõng giữa dòng người đông đúc, cô đơn giữa những người thân thiết. Albert Einstein kể rằng” Tôi sống trong cô đơn, đó là nỗi đau thời son trẻ nhưng lại là sự ngọt ngào khi trưởng thành.”Bởi thế cô đơn thật ra không tệ như bạn vẫn thường nghĩ . Nếu vẫn chưa thấy đủ thuyết phục thì bạn nên thử một lần bởi lợi ích của nó không thể diễn tả được hết qua lời nói mà phải tìm thấy trong hành động.

Ai mà chẳng cô đơn

                                                               Ai mà chẳng cô đơn

199 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 2