Cô bé bán diêm – Truyện cổ tích hay và bổ ích

Có những câu chuyên  sau khi đọc làm ta suy nghĩ rất nhiều không phải là sức hấp dẫn trong ngôn từ  hay những tình tiết ly kỳ của câu chuyện mà chính là sự giản dị gần gũi với cuộc sống và câu chuyện “Cô bé bán diêm” đã để lại ấn tượng khó phai trong lòng người đọc bởi cái kết đau buồn của câu chuyện.” Cô bé bán diêm” giáo dục cho con người lòng nhân ái tình yêu thương trẻ em và những ước mơ khát khao của các em rất trong sáng và đẹp đẽ thể hiện sự trong trẻo hồn nhiên của trẻ thơ mà đôi khi người lớn không bao giờ nghĩ tới.

Cô bé bán diêm

Cô bé bán diêm

Thông tin sách:

  • Giá : 12 000đ
  • Thể loại: Truyện cổ tích 
  • Tác giả:  Hans Christian Andersen             
  • Người dịch: 
  • Nhà xuất bản: NXB Văn Học

 Chuyện cổ tích ” Cô bé bán diêm”  kể về số phận của một cô bé nghèo mồ côi mẹ từ nhỏ sống với bà và  người bố thô lỗ hay đánh đập và chửi rủa , khi bà con sống cô bé  nhận được sự yêu thương chăm sóc của bà nhưng không may bà cô bé qua đời gia sản bị tiêu tán đẩy cô bé sống những ngày cơ cực ở nơi xó xỉnh tối tăm. Hàng ngày cô bé phải đi bán diêm trên các ngả đường để mưu sinh.

1. Số phận đáng thương của cô bé bán diêm

Cô bé bán diêm giữa đêm đông

 Đêm giao thừa ,trời rét căm căm tuyết rơi dày đặc thế mà cô bé phải đầu trần chân đất dò dẫm đi trong đêm tối để bán từng bao diêm đựng trong chiếc tạp dề cũ kỹ . Em cũng có một đôi dày mà mẹ em để lại nhưng rộng quá nên khi đi nó bị bật ra, chiếc thứ nhất bị chiếc xe ngựa nghiền nát , chiếc thứ hai văng ra một thằng bé lượm được nó cười sặc sụa và bảo ”  nó sẽ giữ chiếc giày để làm nôi cho con chó sau này.” Tội nghiệp, em phải đi chân đất đôi chân bầm tím đi vì rét “. Giữa đêm giao thừa giá rét mọi người ai cũng quây quần bên gia đình rồi mà cô bé vẫn lần từng bước chân bán diêm để kiếm tiền thật xót xa cho một mãnh đời bất hạnh đáng lẽ ra giờ đây em phải ở trong vòng tay ấm áp của ba mẹ và người thân yêu.

“Suốt ngày em chẳng bán được gì cả và chẳng ai bố thí cho em chút đỉnh. Em bé đáng thương, bụng đói cật rét, vẫn lang thang trên đường. Bông tuyết bám đầy trên mái tóc dài xõa thành từng búp trên lưng em, em cũng không để ý”. Nhìn hình ảnh cô đơn  lạc lõng của em giữa đêm giao thừa giá rét mà chẳng ai đoái hoài quan tâm cảm thấy xót xa cho tấm thân bé nhỏ vì cuộc sống mưu sinh vì số phận cuộc đời mà em phải sống cơ cực.

2.Đêm giao thừa đêm của sum họp gia đình nhưng với em là đêm của sự cô đơn đói rét.

Cô bé bán diêm bên những que diêm

Cô bé bán diêm bên những que diêm

Đêm giao thừa cửa sổ mọi nhà đều rực sáng, mùi ngỗng quay thơm lừng tỏa ra làm em sự nhớ lại đó là đêm giao thừa, mọi người đã quây quần bên nhau để đón năm mới ấm áp còn em co ro tấm thân lạnh giá giữa hai bức tường “Em thu đôi chân vào người, nhưng mỗi lúc em càng thấy rét buốt hơn.”. Em rét vì gió lạnh em rét vì đói bụng ,em rét vì sự cô đơn nhưng mà em không muốn  và không dám trở  về nhà bởi căn nhà ấm áp cùng với người bà hiền hậu năm xưa của  em nay không còn nữa rồi. 

Em nhớ bà nhớ căn nhà ấm áp năm xưa của em nơi đó có người bà hiền hậu , bà như người mẹ của em có bà em cũng được sống trong vòng tay ấm áp của bà nhưng số phận khắc nghiệt thần chết đã lấy đi người bà yêu dấu của em để giờ đây em phải sống chui rúc trong một một xó tối tăm chật hẹp cùng với người cha luôn đánh đập em.

3. Sự diệu kỳ hiện ra trong từng que diêm em đốt lên sưởi ấm.

Em mơ được gặp bà

Em mơ được gặp bà

Em không trở về nhà và em cũng không muốn trở về nhà em ngồi một mình trong bóng tối giữa hai căn nhà hai tay em cứng đờ vì lạnh, em đánh liều quẹt một que diêm để sưởi ấm “Em hơ đôi tay trên que diêm sáng rực như than hồng”. Ánh sáng que diêm làm em tưởng tượng như đang ngồi trước lò sưởi bằng sắt ánh sáng lửa của lò sưởi trong thật vui mắt nhưng ánh sáng của que diêm vụt tắt khi em giơ đôi chân ra để sưởi ấm, khi ánh sáng que diêm vụt tắt đưa em về thực tại em nhớ rắng mình đang đi bán diêm và chưa bán được que nào về nhà kiểu gì cũng bị cha mắng và em không muốn điều đó tí nào em tiếp tục quẹt que diêm thứ hai.

Que diêm thứ hai cháy lên bức tường lãnh lẽo biến thành vải rèm em nhìn thấu qua bức rèm cửa bà đã dọn bàn ăn trên bàn toàn bát đĩa quý giá và có cả một con ngỗng quay nhưng rồi que diêm thứ hai cũng vụt tắt đưa em về với thực tại chẳng hề bàn ăn với bát dĩa quý giá nào cả mà chỉ có bức tường lạnh lẽo.”Thực tế đã thay thế cho mộng mị: chẳng có bàn ăn thịnh soạn nào cả, mà chỉ có phố xá vắng teo, lạnh buốt, tuyết phủ trắng xoá, gió bấc vi vu và mấy ngừơi khách qua đường quần áo ấm áp vội vã đi đến những nơi hẹn hò, hoàn toàn lãnh đạm với cảnh nghèo khổ của em bé bán diêm.”

Que diêm thứ ba bừng sáng một cây thông Noel được trang trí lộng lẫy với hàng ngàn ngọn nến lung linh em với tay đến cây thông nhưng que diêm đã vụt tắt em thấy tất cả các ngọn nến bay lên và thành những ngôi sao trên trời .Lúc này em chợt nghĩ chắc chắn có ai đó vừa chết bởi theo như người bà hiền hậu của em nói rằng “Khi có một vì sao đổi ngôi là có một linh hồn bay lên trời với thượng đế”.

Em quẹt thêm một que diêm nữa và thấy bà em hiện ra cười với em, em sung sướng mừng vui  reo lên ” Bà ơi! Em bé reo lên, cho cháu đi với.Cháu biết rằng diêm tắt thì bà cũng biến đi mất như lò sưởi, ngỗng quay và cây Noel ban nãy, nhưng xin bà đừng bỏ cháu ở nơi này; trước kia, khi bà chưa về với thượng đế chí nhân, bà cháu ta đã từng sung sướng biết bao ! Để níu kéo hình ảnh khuôn mặt bà mình cô bé đã đốt hết những que diêm còn lại trong bao ánh sáng của những que diêm cháy bùng lên nối tiếp nhau và em thấy bà to lớn và đẹp đẽ hơn bao giờ hết.

Trong khoảnh khắc đó bà em đã nắm lấy rồi hai bà cháu bay vụt lên và cao mãi quên đi đói rét và chẳng cồn đe dọa đói rét nào đe dọa họ nữa bởi họ đã về với thượng Đế.

4. Một cái kết đau buồn nhưng để lại trong lòng người đọc bao tiếc thương suy nghĩ

Tác giả rất tài tình trong việc  diễn tả cái chết của cô bé bán diêm, cô bé ra đi trong niềm hạnh phúc tưởng của em , những ước mơ rất đỗi giản dị trong sáng đó là một cuộc sống mà bất cứ trẻ em nào cũng có quyền mơ ước  nhưng hoàn cảnh khắc nghiệt đã cướp đi niềm hạnh phúc của cô bé . Cái chết của cô bé trong đêm giao thừa với đôi má hồng và đôi môi mỉm cười hạnh phúc . Thân thể em nằm giữa những bao diêm trong đó có bao đã hết nhẵn diêm và ai cũng bảo rằng em vì rét quá đốt diêm để sưởi ấm nhưng không ai biết rằng những que diêm đó đưa đến cho em giấc mơ đẹp nhất cuộc đời em.

Cái chết của em đánh thức lương tri trong lòng mỗi người lớn tại sao chúng ta có thể sống thờ ơ và vô tâm đến vậy sao chúng ta không mở rộng lòng mình một chút xíu để quan tâm những mảnh đời bất  hạnh xung quanh ta. Giá như mọi người đừng mải miết hạnh phúc của riêng mình mà mua cho cô bé một que diêm thì cô bé đã có thêm chút tiền và về nhà sớm và không bị chết rét giữa hai bức tường. 

Đánh giá của độc giả:

Đánh giá đọc giả

Nơi mua sách:

133 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 3.2 / 5. Số đánh giá 5