Chuyện về anh chàng “Mập tốt bụng” – Sống là để cho đi!

Sẽ có nhiều người hỏi rằng :”Cho đi rồi liệu tôi sẽ nhận lại được gì?“. Để trả lời cho câu hỏi này, thật đơn giản đúng không!

Liệu các bạn có đang suy nghĩ giống tôi?

20 18 51 50918607 20110516054454 hay cho đi khi con co the
Nếu bạn cũng đang nghĩ cho đi thì được gì thì hãy vứt nó ra khỏi đầu ngay  lập tức…

Tôi cũng không biết nên trả lời câu hỏi ấy một cách trọn vẹn như thế nào. Nhưng đối với tôi được cho đi là hạnh phúc! Vậy hãy cùng lắng nghe câu chuyện tôi sắp kể để cho mình đáp án nhé. 

Anh chàng tốt bụng. 

Tôi có rất nhiều bạn xung quanh mình. Tôi chứng kiến cuộc sống hằng ngày của họ. Trong nhóm bạn thân nhất của tôi, có một anh bạn khiến tôi vô cùng nể phục. Chính vì điều này đã khiến tôi quý anh ấy đến tận bây giờ… 

Bạn biết điều đó là gì không? Là tấm lòng lương thiện, là tính cách tốt bụng của anh ấy. Anh ấy có thể giúp đỡ người khác vô điều kiện mà không suy tính.

Đơn giản như việc bà cụ bán hàng rong bị ngã xe, mọi người xung quanh thì thờ ơ đi qua, còn anh thì hớt hãi chạy lại đỡ bà dậy, băng bó vết thương và đưa bà về tận nhà.

Hay là việc anh thường ngày mang thức ăn cho chú chó hoang gần nhà. Mặc dù anh dị ứng với lông chó, nhưng anh không ngại lại gần, anh còn cố gắng tìm chủ sớm cho nó. Anh nói rằng :” Nó cũng giống chúng ta, thật tội nghiệp khi không có ai bên cạnh”.

Rồi cả việc tôi bị hỏng xe vào ban đêm ở Đà Lạt. Tôi gọi cho vài người bạn nhưng ai cũng bận, họ bảo tôi hãy gọi cho chỗ sửa xe. Nhưng lúc đêm muộn như vậy lấy đâu ra chỗ sửa xe. Lúc ấy, tôi gọi cho anh. Anh nghe xong, hớt hãi bảo tôi hãy bình tĩnh, anh phi xe từ Hà Nội lên để đưa tôi về và gọi người tới sửa xe. Tôi bất ngờ vô cùng vì hành động của anh. Nó khiến tôi cảm động!

Anh ấy giúp tất cả mọi người. Chúng tôi thường gọi anh ấy là “Mập Tốt Bụng”. Nó vừa có nghĩa đen lẫn nghĩa bóng đấy. Anh ấy là vua ăn uống. Chỗ nghóch ngách Hà Nội nào có đồ ăn ngon anh ấy cũng biết. Chúng tôi thường được anh đưa đi ăn vô điều kiện. Anh bảo :” Anh thích mời người khác ăn.”.

20 19 42 maxresdefault cho di khong can nhan lai
Anh ấy lúc nào cũng cười, gương mặt thật phúc hậu!

Sẽ có nhiều người bảo anh ấy giàu, có điều kiện. Nhưng không! Anh ấy cũng như chúng tôi. Vất vả mưu sinh từng ngày. Anh ấy chỉ khác chúng tôi là luôn cười và luôn sẵn sàng cho đi. 

Chúng tôi nếu có quần áo không mặc thì sẽ vứt ngay ra thùng rác. Còn anh thì không, anh phân loại nó ra thành quần áo quyên góp cho người nghèo, quần áo cho chó mèo, quần áo không thể dùng được nữa… Anh ấy luôn thích làm những việc tình nguyện. Luôn luôn nghĩ đến những người xung quanh. 

Có cô bé bị ung thư cạnh nhà anh. Cô bé sống chung với bà nội vì bố mẹ mất sớm. Anh ngày nào cũng chạy sang thăm cô bé, mua đồ ăn, quần áo, sách và cả thuốc cho em ấy. Anh đọc chuyện, hát và đàn khi cô bé yêu cầu. Cái giọng trầm ấm và tươi vui của anh khiến người khác nghe cũng ấm lòng. Cô bé còn gọi anh là “Mẹ”, đơn giản là anh thật tốt và tuyệt vời như một người mẹ. 

Anh làm những việc này để làm gì? 

Chúng tôi thỉnh thoảng hỏi anh :” Làm bao việc rồi. Lo cho mình còn chưa xong, sao phải đi lo cho người khác.”. Anh bật cười gật gù nói :” Chúng mày cứ thử cho đi như tao đi. Nó hạnh phúc lắm!”. Chúng tôi cũng không tin lắm về câu nói của anh, nhưng nhìn anh thật sự lúc nào cũng hạnh phúc! 

20 19 21 0b6e627e 250a 11e8 9f1e cac091044fd5
Người ta không biết cho đi có được đền đáp lại không. Nhưng với anh cho đi là được rồi…

Anh ngày làm 12 tiếng trên công ty. Chúng tôi cứ nghĩ 12 tiếng còn lại anh đi giúp đỡ người khác. Cứ như siêu nhân vậy, ở đâu có khó khăn ở đấy có anh. 

Tôi còn nhớ ông bán rau ở gần công ty anh. Ông già rồi, ngày ngày bán mấy mớ rau tự trồng. Nhưng hình như chẳng ai thèm ngó đến chứ nói gì mua. Thế là, có hôm tôi đi cùng anh. Thấy anh dừng lại chụp ảnh ông đăng lên Facebook để kêu gọi mọi người ra mua rau. Anh bảo ngày nào anh cũng làm thế! Anh còn hóm hỉnh bảo tôi :” Cô ra đấy mua rau ngay đi, rau vừa rẻ, vừa ngon lại an toàn, mua nhiều vào mà ăn dần.”. Tôi chợt bật cười, chạy ra mua, thật là lúc ấy tôi cũng thấy hơi hạnh phúc thật. 

Nhà anh còn nuôi mấy con mèo từ đâu đến. Anh bảo hình như chúng nó biết anh tốt bụng nên đến ở. Chúng cứ kéo nhau từ đâu đến, đến mức đông quá anh phải nhờ người nuôi bớt vài con cho anh! 

Anh có thể sẵn sàng giúp cô nhà bên sửa bóng đèn,mang mấy cái bánh cho những đứa trẻ con hay việc chạy khắp nơi để tìm mua món quà sinh nhật ai đó thích. 

Đôi khi thấy anh mệt nhưng vẫn luôn nở nụ cười… 

Anh đối mặt với tử thần… 

Sunflower field landscape. field of blooming sunflowers on a bac
Số trời đã được định đoạt. Kể cả người tốt bụng nhất…

Dạo này thấy anh ít đi chơi cùng chúng tôi, ít đăng những bài thơ lên mạng, cũng ít khi rủ tôi đi ăn như trước đây. 

Sau một thời gian. Chúng tôi mới biết anh có vấn đề về sức khỏe. Anh bị ung thư tuỷ. Căn bệnh quái ác hành hạ anh từng giờ. Đầu anh trọc lóc nhưng nhìn anh vẫn thật đáng yêu. Tôi mua cho anh một chiếc mũ con vịt.  Anh bảo anh thích lắm và rối rít cảm ơn tôi. Buồn cười thật! So với những gì anh làm cho tôi thì chiếc mũ đâu là gì cả. 

Anh vừa điều trị hoá chất và vừa viết sách. Anh muốn viết về những việc mình làm trong những năm tháng qua để truyền cảm hứng đến mọi người. Chúng tôi chơi với anh cũng đã ảnh hưởng một phần tính tốt đấy. Giờ tôi chẳng ngại giúp đỡ ai cả, tôi sẵn sàng cho đi những gì mình có thể mà không cần đền đáp. 

Trong khoảnh khắc anh đối diện với tử thần. Anh cũng không quên lo lắng cho người thân của anh, cho những chú mèo con và cho cả cô bé hàng xóm. Anh lo cho chúng tôi sẽ không có ai đưa đi ăn. Tôi bật khóc khi anh tâm sự những điều đó với tôi. Tôi ôm anh và nói :” Ông trời bất công quá, sao một người tốt như anh phải chịu đựng những điều này!” Anh vỗ về tôi rồi nói thều thào :” Ông trời không bất công với ai cả, tôi đã được sống những tháng ngày hạnh phúc nhất rồi, tôi chẳng có gì để nuối tiếc cả. Mọi người luôn ở trong trái tim của tôi… “. 

Ngày anh ra đi, nắng đẹp và trời xanh vô cùng. Nhưng trong lòng tôi cùng tất cả người thương yêu của anh thì đau vô cùng. Những ngày tháng được làm bạn, được gặp và thân với anh là những ngày tháng tuyệt vời nhất trong cuộc đời của chúng tôi. 

Những gì anh để lại… 

Đó là những nhớ thương không tên. Là những nỗi buồn không tả xiết… 

  • Đó là những chú mèo kêu liên tục gọi anh, chúng không thèm ăn uống gì suốt mấy ngày. 
  • Đó là cô bé hàng xóm ngồi cạnh cửa sổ, mắt đưa nhìn lên trời cao, tay cầm quyển sách anh tặng, còn miệng thì cứ lầm bầm :” Bao giờ Mẹ đến đọc sách cho mình nghe…”. 
  • Đó là ông bán rau luôn miệng hỏi tôi sao mấy ngày rồi không thấy cậu ấy ra mua rau. 
  • Đó là lũ chúng tôi gặp nhau mà mặt cứ buồn thiu. Chẳng còn ai pha trò hay dẫn đi ăn nữa. 
  • Đó là chiếc đàn nằm im lìm một góc, không ai nâng niu nó. 
  • Đó là đám nhóc ở xóm nhớ nhung chiếc bánh của anh. 
  • Đó là vài cái cây anh trồng nhớ bàn tay ấm áp… 

Đó là… Mọi thứ đều nhớ anh! Nhớ lòng tốt của anh! Nhớ nụ cười anh. 

Tiếp nối câu chuyện về cho đi… 

FB IMG 1548344407016 song la cho di
Anh là siêu nhân. Người mang năng lượng đến cho mọi người.

Tôi lại nhớ về trước đây chúng tôi hỏi anh cho đi sẽ nhận lại được gì! 

Hình như những thứ anh nhận lại đơn giản lắm. Chỉ là cái ôm của cô bé hàng xóm, nụ cười của cô bán hàng rong, của ông bán rau. Hay là cái dụi đầu của mấy con mèo, rồi cả những cái bụng no nê của chúng tôi… 

Lúc nào anh cũng bận rộn nhưng lại nhẹ nhàng, thảnh thơi vô cùng. Bởi đó là điều anh muốn làm. 

Đơn giản nhưng đối với anh nó hạnh phúc. Tôi cũng thấy vậy. Đôi khi, thứ chúng ta cần chẳng phải quá xa xỉ. Cho đi không phải để nhận lại thứ gọi là vật chất mà là sự hạnh phúc. Mình cảm thấy lòng mình thoải mái thì mình sẽ làm! 

Đối với chúng tôi, bây giờ anh như một tấm  gương mà chúng tôi phải học theo. Anh để lại cho đời nhiều điều tươi đẹp. Thì chúng tôi, đám bạn thân của anh sẽ là những người giúp anh nối tiếp những câu chuyện dở dang về sự cho đi… 

Bởi vì, sống được bao đâu. Hãy cho đi mà không cần nghĩ ngợi mình sẽ nhận được gì! 

164 views