Chuyến du hành về lại tuổi thơ trong “Quê ngoại” của tác giả Nguyễn Thị Thanh Bình

Ông bà nội mất sớm, những năm tháng tuổi thơ vô tư vô lo của mình quanh quẩn bên ông bà ngoại. Có lẽ vì thế mà tiếng “ngoại” lúc nào cũng gợi cho mình cảm giác gì đó da diết và thiết tha lắm. Tình cờ tìm được cuốn “Quê ngoại” trong hàng dài dãy sách, chẳng quá nổi bật, cũng chẳng quá cuốn hút từ bìa ngoài, nhưng phải chính cái tên của cuốn sách là thứ đã hút mình lại. Không mang nhiều kì vọng, mình lật giở từng trang của cuốn sách rồi bị cuốn vào đó lúc nào không hay…

Thông tin sách:

  • Giá: 44.000VNĐ
  • Thể loại: Truyện thiếu nhi
  • Tác giả: Nguyễn Thị Thanh Bình
  • Năm xuất bản:2013
  • Nhà xuất bản: NXB Trẻ

Cuốn sách là lời tâm tình, là chiếc chìa khóa tuổi thơ

Khó có thể nói ai là người hợp với cuốn sách. Có thể là những người dịu dàng, đa sầu đa cảm, họ “bắt sóng” được với “Quê Ngoại” vì lời văn và câu chuyện cảm động gợi lại bao điều. Những cuốn sách cũng cuốn hút những bạn nhỏ, những đứa trẻ ở cái tuổi ngây ngô, sống trong những ngày tháng thoải mái nhất cuộc đời. Vậy nên mình nghĩ cuốn sách hợp với tất cả, những ai có tuổi thơ hay cả những người đang tìm kiếm một tuổi thơ hạnh phúc. 

Quê ngoại của Thanh Bình

Quê ngoại của Thanh Bình

Những câu chuyện nhỏ của một tuổi thơ bình yên

Ở thời đại ngày nay, những đứa trẻ tìm được niềm vui bên công nghệ, bỗng chốc những câu chuyện cổ tích, những ngày tắm sông hay hình ảnh chăn trâu trở thành điều gì đó quá xa vời. Nhưng quay lại cái thời trước kia, cái thời của nhà văn Thanh Bình, cái thời mà những đứa trẻ tìm được niềm vui bên những cánh đồng cỏ mênh mang bát ngát, cái thời mà sau này nhìn lại, con người ta sẽ khát khao được quay lại, được chạy nhảy và nô đùa với đám bạn năm ấy.  Những đứa trẻ hồn nhiên với các trò chơi mà cũng vừa cải thiện bữa ăn mỗi ngày. Đó là lúc lũ trẻ đi bắt ốc vừa đọc “thần chú” ngộ nghĩnh: “Một xô một gốc, một chốc đầy giỏ, còn thừa cầm cả tay”; rồi lúc lấy nhựa sung đi bắt ve trong mùa hè… 

Những câu chuyện trong “Quê ngoại” như một thước phim quay chậm, chẳng giật gân, chẳng kịch tính hay hồi hộp, đơn giản là những câu chuyện thường nhật, những cảm xúc bâng quo của cô bé Bình năm ấy, nhưng có lẽ chính điều giản đơn đó mà gấp sách lại, chúng ta, những người đọc, vẫn bồi hồi mãi. 

“Cây đa có đình bên cạnh, nghe nói thiêng lắm. Bọn trẻ con chúng tôi chẳng đứa nào dám chui vào gốc đa, chẳng phải vì sợ thánh thần quở phạt gì cả. Chúng tôi khi ấy còn quá nhỏ để hiểu và vì ham chơi nên chẳng nghĩ gì. Thêm nữa, dù chúng tôi có lỡ mạo phạm thì thánh thần – những bậc tiền hiền, là cụ kỵ của chúng tôi – ai lại đi vặt tay bẻ cổ con cháu mình? Cái chúng tôi sợ là lỡ đâu trong gốc đa âm u, tối mịt mùng ấy có hàng nhà rắn nào có mào, nó mà mổ cho một cái là chết toi, đố mà cứu được…”

Sự yêu thương của ông bà ngoại

Tuổi thơ trong “Quê ngoại” của tác giả trở nên đặc biệt hơn khi trong những ngày tháng đó, có ông bà ngoại bên cạnh, dạy dỗ và yêu thương. Không phải là cuộc sống cao sang, đầy đủ, không phải là sự chiều chuộng, cưng nựng, ông bà ngoại hiện lên với hình ảnh thân thương và bình dị nhất của những người nông dân Việt Năm. Họ là những con người đã một nắng hai sương, đã vất vả cực nhọc suốt cả một đời và khi đến cái tuổi gần đất xa trời, bao nhiêu tình thương, sự quan tâm họ đều giành cho đứa cháu gái yêu quý nhất. 

“Tôi tìm cái chổi rơm, quét sân sạch sẽ, lấy lúa cho đàn gà ăn xong xuôi đâu đấy mới chịu lấy quần áo đi tắm. Ông vẫn hay đùa rằng trong nhà tôi là người giàu nhất vì trong số năm con bò thì có đến ba con là của tôi. Tôi còn có ổ gà mười con nhơ nhỡ. Ông bà bảo cho tôi làm vốn riêng sau này đi lấy chồng. Gớm, tôi mới học lớp sáu, còn những sáu năm nữa tôi mới hết cấp ba, thêm bốn, năm năm đại học nữa vị chi hơn chục năm, lúc ấy có lấy thì mới lấy. Khi ấy chắc tôi giàu nhất nước, tôi sẽ có một đàn bò đông không đếm xuể, một trang trại gà nữa ấy chứ.”

Chúng ta đều sẽ lớn…

Yêu thương càng nhiều thì lại càng khó buông bỏ, nhưng tuổi thơ cũng chỉ là một phần của cả một đời người dài. Đến lúc “tôi” phải chia tay ông bà ngoại, chia tay bạn bè, chia tay vùng đất bình dị ấy mà về lại với bố mẹ, lên tỉnh để theo như lời bố nói: có một tương lai tốt đẹp hơn. 

“Bất giác tôi sờ tay lên má, thấy má mình đã ướt đẫm và dòng người không ai bảo ai đều dừng lại. Tôi chợt nhận ra tôi yêu nơi này biết bao”.

Vài dòng về tác giả: 

Trong thế giới văn chương nghệ thuật rộng lớn, có những tác giả chỉ cần nói tên ta liền biết là ai, nhưng cũng có những người âm thầm và lặng lẽ, họ vẫn ở đó, đóng góp câu chữ của mình qua từng câu chuyện, tác phẩm nhỏ. 

Có nhiều người lang thang, họ không được đọc giả nhớ đến vì chính họ cũng chưa tìm được bản ngã của mình, chưa tìm được chất văn hay đơn giản là sự đam mê thật sự với nghiệp cầm bút. Người ta gọi họ là những  tác giả bị rơi vào hố đen. Nhưng may mắn làm sao khi tác giả Thanh Bình lại không phải là một trong số đó. 

Tác giả Thanh Bình

Tác giả Thanh Bình

Chị vẫn ở đó, vẫn nhiều lần lên bục nhận giải với các tác giả khác, có những tác giả gạo cội hay đứng ngang với những người bạn những người đồng nghiệp cùng lứa cùng thời. Nhưng rồi chẳng hiểu sao cái tên Nguyễn Thị Thanh Bình cứ trôi tuột đi trong làng văn. Cứ như thể Nguyễn Thị Thanh Bình là vậy, Thanh Bình nép mình lẳng lặng sau trang viết. 

Nhà văn Nguyễn Bình Phương đã từng chia sẻ rằng: “Xét cho cùng, bản chất văn học là ký ức chứ không phải là đoán định tương lai. Nói cách khác, văn học là cái còn đọng lại trong con mắt nhắm”. Nếu vậy thì Thanh Bình chính là người đi giữ gìn kí ức, chị giữ từng chút, từng chút một và nhẹ nhàng thả vào câu văn của mình từng dòng chảy kí ức ấy, âm ỉ, và đầy xúc cảm. Đọc các sáng tác viết cho thiếu nhi của Nguyễn Thị Thanh Bình, thấy rất rõ từng dấu chân chị đã đi qua hằn lên thành tuổi thơ trong trẻo. Cảm tưởng chị vô cùng dễ dàng trong việc múc từng gàu ký ức ăm ắp hồn nhiên, sinh động và đẹp đẽ để đổ lên trang giấy.

Là người viết, cũng lớn lên với chân lấm tay bùn, cách Nguyễn Thị Thanh Bình mang tuổi thơ vào trang văn sao mà khéo léo, ngọt ngào đến như vậy. Những chi tiết, những trò chơi, những cảnh sinh hoạt của trẻ con tôi đã trải qua, vẫn đang nằm đâu đó trong đầu, thế mà chị nhanh tay khai quật phơi chúng thành chữ rất ngọt.

Thứ ký ức ấy từng được nhà lý luận phê bình Huỳnh Như Phương đánh giá cao ở truyện dài “Quê ngoại”: “Vẻ đẹp, sự tinh nghịch và chút bâng khuâng có lẽ là những gì đã tạo nên sức hấp dẫn của “Quê ngoại”. Hòa trong mạch chảy của văn xuôi truyền thống, ngòi bút tươi trẻ của Nguyễn Thị Thanh Bình đã thể hiện không chỉ chất thơ của thiên nhiên mà cả chất ngọc của hồn người được nuôi dưỡng trong bầu khí văn hóa làng quê”.

Cuốn sách được đề cử bởi chính NXB:

NXB Trẻ và Quê ngoại

NXB Trẻ và Quê ngoại

Nơi mua sách:

Lời kết

Bước qua cái tuổi vô lo vô nghĩ, bước qua quãng thời gian tươi đẹp của tuổi thơ, tưởng chừng như đã mãi mãi tạm biệt hình bóng những năm tháng đó thì giờ đây, nhờ sức mạnh của văn chương, những câu chữ được tác giả gửi gắm, tôi lại được một vé quay về, quay về những ngày xưa đã qua:

“Lên đến đê. Không kìm được, tôi quay mặt nhìn về làng, thấy làng mình thật đẹp. Những màu ngói đỏ thấp thoáng giữa màu xanh của cây côi. Cây đa vẫn um tùm và đầy bí hiểm. Mái đình làng cong cong cổ kính. Bất giác tôi sờ tay lên má, thấy má mình đã ướt đẫm và dòng người khoongai bảo ai cũng đều dừng lại. Tôi chợt nhận ra tôi yêu nơi nầy biết bao…”

62 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá