Chủ nghĩa anh hùng thường nhật – Ai là anh hùng thật sự?

Anh hùng thường nhật có phải là Lục Vân Tiên thời hiện đại, hay là một Batman, một Joker? Không. Anh hùng là tất cả những ai dám phá vỡ sự im lặng, dám bước qua nỗi sợ của chính mình, dám bảo vệ sự độc lập của bản thân và làm tốt công việc của mình trong cuộc sống.

anh hùng xạ điêu

 “Sống chung với lũ”

Trên báo chí, facebook mỗi ngày đều xuất hiện rất nhiều thông tin tiêu cực: giết người, hiếp dâm, tai nạn, cờ bạc, huỷ hoại thiên nhiên… Tất cả những việc làm ấy đều được lên án, chia sẻ, bình luận rất nhiều. Có người cảm thấy bi quan khi phải sống trong một xã hội đầy rẫy những hiểm nguy như thế, có người lên tiếng chỉ trích, có người chửi rủa, thậm chí có những “anh hùng giang hồ” tự cho mình quyền “thay trời hành đạo”.

Nhưng có thật sự là chúng ta đang đứng bên ngoài những điều xấu ấy? Có thật sự chúng ta đang không vô tâm, đang không đồng loã, đang không im lặng?

Người ta cứ nói mãi về việc bảo vệ thiên nhiên, cứ hô hào mãi những khẩu hiệu, cứ chia sẻ mãi về một con chim chứa trong bụng đầy rác… nhưng rồi chỉ một giây sau, họ sẵn sàng ném ngay một cái túi ni lông ra lề đường, họ sẵn sàng mua ngay một ly nước bằng nhựa, họ vui vẻ đến tham quan những nơi xây dựng trái phép trên chính mảnh đất mà trước khi mọc lên nhiều “xi-măng-cốt-thép-mỹ-miều” là cả một cánh rừng rộng lớn, là cả một khu bảo tồn thiên nhiên, là cả một vách núi bị san phẳng.

Và rồi thiên nhiên trả lời chúng ta bằng những câu trả lời giận dữ nhất: Vi nhựa, nước biển dâng, không khí ô nhiễm, ung thư và những cái chết trẻ…

Có lẽ tất cả đã lầm khi nghĩ “Hãy bảo vệ Trái Đất!” Không, Trái Đất không cần con người bảo vệ, chính con người mới cần đến sự bảo vệ của Trái Đất. Chính con người phải sống hoà hợp với thiên nhiên để cứu chính mình, chứ không phải là làm một nhiệm vụ bao la vĩ đại như giải cứu hành tinh. Con người – một phần nào đó, vẫn luôn là những kẻ tự cao tự đại, nông cạn và hồn nhiên thế đấy.

sa pa xấu xí lắm í

Một Sa Pa "mất hồn" như thế

Một Sa Pa “mất hồn” như thế

Vô tâm và làm điều sai đầu tiên, rồi tự nguỵ biện cải lương rằng “Ai chẳng như thế!” sau đó dần dần đẩy trách nhiệm về phía đám đông. Bởi vì đám đông đâu chỉ là riêng ai. Đám đông là tập hợp vô số những kẻ vô danh nhưng lại có sức mạnh khủng khiếp. Đám đông trao cho người tham gia vào nó một quyền lực vô hạn.  Không ai phải chịu trách nhiệm, cũng chẳng ai nhận lỗi, và quan trọng hơn hết là cảm giác an toàn khi có rất nhiều đồng minh. Đám đông làm người ta hung dữ hơn và cùng lúc, mù quáng và dễ bị dẫn dắt hơn bao giờ hết. Họ phục tùng vô điều kiện những gì đám đông đi theo, kể cả khi trái với chuẩn mực của chính mình. Không muốn trở thành một kẻ bị tấn công và không muốn đứng ra ngoài ranh giới của tập thể, họ tuân thủ và thiếu phê phán chuẩn mực của đám đông. Chấp nhận cái xấu như một lẽ dĩ nhiên “Ôi dào, chắc không phải chuyện của mình!”, không hành động hoặc thờ ơ với nó.

Anh hùng là ai?

Vậy anh hùng có phải là Lục Vân Tiên thời hiện đại, hay là một Batman, một Joker? Không. Anh hùng là tất cả những ai dám phá vỡ sự im lặng, dám bước qua nỗi sợ của chính mình, dám bảo vệ sự độc lập của bản thân và làm tốt công việc của mình trong cuộc sống.

Thầy giáo Nguyễn Thận – một người anh hùng thường nhật đã dành 15 năm để giải oan cho ông Huỳnh Văn Nén, một trong những án oan thế kỷ. Ông nói: “Có thể mệt mỏi, có thể có nỗi ám ảnh nhưng tôi vẫn cứ tin. Niềm tin đó không phải là một sự mù quáng. Niềm tin đó không phải tự dưng mà có. Niềm tin đó là một sự thật. Và nếu sự thật không được nói ra thì tôi bị ám ảnh suốt đời. Nếu tôi có mất đi thì thôi, chứ nếu còn sống thì tôi tin chắc rằng cái ngày đó phải đến.”

Ông Thận đã đến gõ cửa từng nhà, đã gửi biết bao lá đơn xin giải oan cho ông Nén trong suốt 15 năm. 15 năm đấu tranh không phải vì lợi ích của chính mình, 15 năm khắc khoải và chờ đợi một cái kết gần như vô vọng… Nhưng niềm tin của ông không cho phép ông dừng lại, không khiến ông ngừng đấu tranh. Đó là sự lựa chọn sự thật, không phải là gánh nặng hay sự hy sinh. Và chúng ta biết ơn với những điều tử tế bình dị như thế…

“Tôi đã làm điều sai”. Tôi chịu trách nhiệm.

Chịu trách nhiệm với quá khứ, ngưng nguỵ biện và đổ lỗi, chấp nhận những việc làm sai của bản thân là một sự dũng cảm rất lớn. Điều đó có thể sẽ phá vỡ đi sự im lặng của đám đông, có thể khiến tất cả mọi người sững sờ, thậm chí có thể đẩy họ vào những hiểm nguy và gian khổ.

Ba vị nữ bác sĩ ở bệnh viện Hoài Đức, Hà Nội đã đối mặt với những lời hăm doạ, cản trở và vượt qua một hành trình cực khổ để tố cáo bệnh viện Hoài Đức – chính nơi họ làm việc đã “nhân bản” xét nghiệm máu của rất nhiều bệnh nhân. Vậy là xét nghiệm máu của một đứa trẻ 2 tuổi hay ông cụ 80 tuổi đều là như nhau! Sai phạm nghiêm trọng về mặt đạo đức, về lương y của người bác sĩ nhưng rất nhiều năm mới bị phanh phui. Bởi sự im lặng đáng sợ của cả người tốt và kẻ xấu, bởi sự sợ hãi đối mặt với một “đám đông xấu xí”. Nhưng chính ba vị nữ bác sĩ đó đã phá vỡ sự im lặng, họ đấu tranh cho tiếng nói của lương tri và tử tế. Và chính bởi lòng dũng cảm đáng mến ấy, nên họ là anh hùng!

Tôi muốn được tập thể chấp nhận nhưng còn yêu quý sự độc lập của bản thân hơn.

Để trở thành anh hùng không có nghĩa là phải tách rời khỏi tập thể. Không ai tồn tại độc lập. Nhưng nếu như những lợi ích của tập thể, những giá trị mà tập thể đó theo đuổi trái với quan điểm của tôi, tôi sẵn sàng bước ra ngoài của tập thể để làm một kẻ tự do hạnh phúc. Tôi yêu quý và trân trọng sự độc lập của bản thân mình, không có một cái giá nào để mua được sự tự do về tinh thần cả.

Tôi không hy sinh tự do và ý kiến cá nhân cho ảo tưởng an toàn và được bảo vệ.

Núp dưới cái bóng của đám đông, con người tưởng như đứng ngoài tất cả mọi tội lỗi, tưởng như sẽ được an toàn và bảo vệ. Nhưng đánh mất đi những giá trị sống của chính mình để đi theo một đám đông cuồng nộ chửi rủa, bôi nhọ, tấn công mạng và tự trao quyền “hành quyết” với những cá nhân khác trong xã hội, liệu có phải là một tội ác? Trong bất cứ một giây phút mong manh nào đó của cuộc chơi, họ rất có thể sẽ bước qua ranh giới của mình và rất có thể, một cái chết trắng của những nạn nhân đáng thương đang đến rất gần.

Sống với giá trị

Hãy đối xử với người khác như cách mà bạn muốn họ đối xử với bạn. Chỉ khi có một lập trường vững vàng và những giá trị sống tích cực mà bạn theo đuổi, bạn mới thực sự sống một cuộc đời tự do nhất. Không ai đáng phải chịu những tổn thương từ người khác, cũng không ai có quyền làm tổn thương người khác.

Chúng ta có thể chỉ là một người vô danh, nhưng chúng ta là những người bình-thường-tử-tế. Và quan trọng hơn hết, là ta hạnh phúc. Trong từng phút giây của cuộc đời mình.

137 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 4.4 / 5. Số đánh giá 19