[Review sách ] “Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ” – Đưa bạn trở về với tuổi thơ dữ dội

“Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” là một tác phẩm hay và được nhiều bạn đọc yêu thích của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Cuốn sách đã nhận được giải thưởng văn học ASEAN năm 2010. Với giọng văn hài hước và hồn nhiên nhưng lại lắng đọng, tác phẩm này của Nguyễn Nhật Ánh đã chạm được đến từng góc trong tâm hồn người đọc. Đây thực sự là một câu chuyện cổ tích mà tác giả viết để dành riêng cho người lớn. Con người vốn rất mâu thuẫn, khi còn nhỏ thì muốn lớn thật nhanh, nhưng khi lớn lên lại mong mình bé lại, mong được làm trẻ con để vô lo vô nghĩ.

Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ của Nguyễn Nhật Ánh đã cho người đọc nhìn lại một chút kỷ niệm ấu thơ, một chút hồn nhiên của tuổi trẻ. Đây chính là một tấm vé dành cho những ai có ước muốn quay trở lại thời non dại của mình.

Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ của Nguyễn Nhật Ánh đã cho người đọc nhìn lại một chút kỷ niệm ấu thơ, một chút hồn nhiên của tuổi trẻ. Đây chính là một tấm vé dành cho những ai có ước muốn quay trở lại thời non dại của mình.

Thông tin cơ bản về cuốn sách “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ”

  • Thể loại: Sách Văn Học
  • Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh
  • Năm xuất bản: Tái bản năm 2015
  • Nhà xuất bản: Nhà xuất bản Trẻ
  • Số trang: 220 trang
  • Giá bán: 52.000 VNĐ (Giá tham khảo trên Tiki, thay đổi tuỳ từng thời điểm.)
Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ" là một tác phẩm rất hay và ý nghĩa của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Cuốn sách này được bán tại hầu hết các nhà sách trên toàn quốc.

“Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” là một tác phẩm rất hay và ý nghĩa của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Cuốn sách này được bán tại hầu hết các nhà sách trên toàn quốc.

Đến một lúc nào đó, người ta không còn muốn tìm đọc những cuốn sách mới ra nữa, mà thay vào đó họ lại vui vẻ với những cuốn sách cũ, ra đời đã rất lâu rồi. Thì khi đó người ta đã bắt đầu lớn, bắt đầu trưởng thành hoặc bắt đầu già đi. Và thế là Nguyễn Nhật Ánh đã cho ra đời những cuốn sách đáng để cho chúng ta đọc mãi. Trong mỗi giai đoạn riêng của cuộc đời, chúng ta sẽ có những cảm nhận khác nhau sau khi đọc các cuốn sách này.

“Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” sẽ mang cả một tuổi thơ của người đọc ùa về. Đặc biệt là với thế hệ 7x, 8x và 9x với những tuổi thơ đầy nắng và gió. Cuốn sách đã vẽ lại cuộc sống, tình yêu thương, suy nghĩ của những đứa trẻ. Và sau này, lúc chúng ta đã lớn, ta nghĩ lại mọi sai lầm, mọi việc ngốc nghếch ngày trước mà đã ta trải qua, ta đều không cảm thấy hối hận. Vì đó là tuổi thơ, đó là một phần của cuộc sống mà ta đã từng đi qua. Cuốn sách này rất có giá trị với tất cả mọi người, những người có tuổi thơ dữ dội đáng để trở về.

Cuốn sách “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” dành cho ai?

Trước tiên, đây là cuốn sách dành cho bạn đọc nhí. Vì là cuốn sách dành cho thiếu nhi nên tác giả sử dụng giọng văn trong sáng, nhẹ nhàng, lời kể hồn nhiên, hóm hỉnh. Các nhân vật cũng như các tình tiết trong truyện đều hết sức gần gũi và tự nhiên. Tác phẩm là những câu chuyện nhỏ xoay quanh 4 đứa trẻ trong một xóm nhỏ ở làng quê là con Tủn, Tí sún, thằng Hải cò và thằng cu Mùi. Người kể chuyện là cu Mùi dưới nhưng lại là 2 cu Mùi khác nhau cùng kể song song. Một là thằng cu Mùi lúc bé, lúc trải qua những câu chuyện đó. Một là ông Mùi khi đã gần 50 tuổi nhìn lại thơ ấu của mình và đánh giá nó.

Tuổi thơ của mỗi người là những kí ức trong veo và đôi khi là những trò nghịch ngợm dại dột. Hầu như ai trong chúng ta cũng đã từng giống như Hải Cò, như cu Mùi, như Tí Sún, luôn nuôi mong muốn, ước ao sẽ tìm ra kho báu trong vườn đến mức đào xới tung cả khu vườn lên. Ai cũng từng có những tình cảm ngây thơ, hồn nhiên và ngốc nghếch, vô tư như Mùi và Tủn. Câu chuyện mang đến sự hài hước và những tràng cười sảng khoái về sự ngây thơ hồn nhiên của đám trẻ con này và của chính mình ngày thơ bé.

Nhưng sau đó, nó lại làm chúng ta lại phải chạnh lòng khi đọc đến đoạn bốn đứa trẻ con mở phiên toà xét xử lỗi lầm của người lớn. Tí Sún kể tội ba nó rất hay nhậu nhẹt, rồi uống rượu say đến mức đâm xe vào cột điện. Nó đã rưng rưng nước mắt khi nghĩ đến cảnh sẽ phải làm trẻ mồ côi. Cu Mùi lại trách ba mẹ nó luôn nghĩ bản thân là đúng và tài giỏi. Sau đó, ép buộc con cái là nó phải làm theo ý muốn của ba mẹ. Đọc đến đoạn văn này, chắc rằng rất nhiều người đã làm cha mẹ phải giật mình tự hỏi bản thân. Rằng cách dạy dỗ con cái của mình đã đúng đắn, hợp lý hay chưa. Rằng họ đã thực sự lắng nghe tâm tư nguyện vọng của con, hay vẫn luôn cho rằng cách mình giáo dục là đã tốt cho con. Cuốn sách này sẽ giúp các bậc phụ huynh nhìn nhận lại cách hành xử và giáo dục con của mình. Đây cũng là lời nhắn nhủ của những đứa trẻ dành cho ba mẹ mình. Không phải đứa trẻ nào cũng có thể trở thành vĩ nhân, đừng ép con phải lớn lên theo cách mà ba mẹ mong muốn. Hãy lắng nghe con và để con được lớn lên với tuổi thơ trong veo đong đầy kỉ niệm.

Thời trẻ con của ai cũng đều rất vui vẻ, rất tươi đẹp và đầy thơ mộng. 

Thời trẻ con của ai cũng đều rất vui vẻ, rất tươi đẹp và đầy thơ mộng.

Đây cũng là một cuốn sách mà những người đã làm cha mẹ có lẽ nên đọc. Chúng ta ai cũng đều có tuổi thơ và đã từng trải qua những ngày tháng vô ưu vô lo, nghich ngợm đó. Để khi thấy những đứa con thơ của chúng ta ngây ngô, ngốc nghếch, ta không còn trách chúng không hiểu chuyện nữa.

Cuốn sách cũng dành cho những người đã trưởng thành. Truyện vừa hài hước vừa mang ý nghĩa sâu sắc. Nó làm cho mỗi người trưởng thành đều nhớ về tuổi thơ và nhìn lại chính bản thân mình hiện tại. Nguyễn Nhật Ánh đã viết “Tôi viết cuốn sách này không dành cho trẻ em. Tôi viết cho những ai đã từng là trẻ em”. Tác giả đã tặng cho những người trưởng thành một chiếc vé vô giá, chiếc vé trở về tuổi thơ với bao kí ức và tiếng cười.

Chủ đề chính của cuốn sách “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ”

Tuổi thơ là một thứ gì đó rất gẫn gũi, đơn sơ nhưng cũng rất xa vời đối với mỗi con người. Vì nó chỉ đến duy nhất 1 lần trong đời của mỗi con người rồi nhanh chóng qua đi. Tuổi thơ của lũ trẻ con trong “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” là những trò nghịch ngợm mà hầu như đứa trẻ nào thuộc thế hệ 8x, 9x cũng đều từng trải qua.

Vào một buổi sáng như thường lệ, cu Mùi lại lười biếng vùi mình vào giấc ngủ. Còn mẹ cậu vẫn cố gắng tìm mọi cách đánh thức cậu con trai. Cu Mùi uể oải khi nghĩ đến một ngày dài với những sự việc nhàm chán lặp đi lặp lại ngày này qua ngày khác. Cậu cùng với nhóm bạn nối khố đã nghĩ ra ý tưởng thay đổi cuộc sống tẻ nhạt của mình. Từ đó, những trò nghịch ngợm của bọn trẻ con đã ra đời và tạo nên những tình huống hài hước, đem lại tiếng cười cho người đọc. Chuyện gì đám trẻ con cũng có thể nghĩ ra được, và suy nghĩ của chúng thật là buồn cười. Chúng gọi cuốn tập là cái chân, gọi chó là bàn ủi, cái miệng là cánh tay, nói đi chợ thay cho đi ngủ và cái giếng thay cho cái cặp. Và trong thế giới tưởng tượng của bọn trẻ con, chúng tự biến mình trở thành người mà chúng ao ước. Mùi làm hiệu trưởng, Tủn làm tiếp viên hàng không, Tí Sún thì làm Bạch Tuyết còn Hải cò làm cảnh sát trưởng. Không chỉ muốn trở thành một người khác, đám trẻ con nghịch ngợm này còn sáng tạo ra bảng cửu chương mới. Rằng 2 lần 4 bằng bao nhiêu cũng được, nhưng nhất định không phải bằng 8.

"Vé đi tuổi thơ" - chiếc vé mà ai cũng muốn được sở hữu.

“Vé đi tuổi thơ” – chiếc vé mà ai cũng muốn được sở hữu.

Thời trẻ con của ai cũng đều rất vui vẻ, rất tươi đẹp và đầy thơ mộng. Tuy nhiên, có những đứa trẻ sinh ra đã không nhận được tình yêu thương và sự chăm sóc của gia đình của ba mẹ. Nhưng theo một cách nghĩ khác,  “tuổi thơ” là cái tuổi hồn nhiên, vô tư. Là cái tuổi thênh thang với mây trời, tuổi ta bước vào thế giới này với tất cả những gì đơn sơ và thuần khiết nhất. Khi lớn lên rồi ta lại muốn trở lại là ta của ngày xưa, ta của tuổi thơ. Tuổi thơ bên những trò chơi ngây ngô, nghịch dại mà lớn rồi có muốn cũng không một lần dám thử lại.

Thông điệp của cuốn sách “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ”

“So với người lớn, trẻ con sống trong một bầu khí quyển và dưới một ánh sáng khác….” Đây là một cuốn sách rất hay. Tác giả đã làm cho người đọc phải phá lên cười từ đầu đến cuối vì nét hồn nhiên, sự quậy phá và cách nhìn cuộc sống rất khác của những cô, cậu nhóc chỉ 8 tuổi. Với giọng văn hóm hỉnh, hồn nhiên, pha lẫn hình ảnh hài hước của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh khiến cho “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” rất dễ đi vào lòng người đọc, làm xao xuyết tâm hồn mỗi người. Cuốn sách này không chỉ dành cho con nít hay thanh thiếu niên, mà nó còn dành cho cả những ông bố và bà mẹ. Các bậc phụ huynh nên đọc tác phẩm này để nhìn lại bản thân ngày xưa, để hiểu được suy nghĩ của bọn trẻ, để làm bạn với trẻ hơn là dạy dỗ, chỉ bảo tụi nhỏ. Tác giả đã lồng vào nhiều hình ảnh, quan niệm theo cách ý nhị, kín đáo mà sâu sắc.

Cuốn sách chỉ là những câu chuyện nhỏ nhặt của cu Mùi cùng chúng bạn cùng xóm. Nhưng Nguyễn Nhật Ánh đã đưa người đọc đi hết từ cảm xúc này đến cảm xúc khác, bồi hồi, da diết nhớ lại quãng thời gian tươi đẹp.

Cuốn sách chỉ là những câu chuyện nhỏ nhặt của cu Mùi cùng chúng bạn cùng xóm. Nhưng Nguyễn Nhật Ánh đã đưa người đọc đi hết từ cảm xúc này đến cảm xúc khác, bồi hồi, da diết nhớ lại quãng thời gian tươi đẹp.

Từng lời văn, từng câu chữ trong tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh đã đưa người đọc đi ngược dòng chảy của thời gian, trở về cái thời xưa ấy và chìm đắm trong nó. Trong cái thế giới trẻ thơ, non nớt của cu Mùi, Hải cò, Tí sún và con Tủn, không có nỗi lo về gánh nặng cơm, áo, gạo, tiền. Cũng không có sự lo lắng vất vả của cuộc sống bận rộn, bộn bề. Cái thế giới của bọn trẻ con ấy chỉ có sự hồn nhiên trẻ thơ, chỉ có sự ngây ngô non dại của tuổi trẻ. Nhưng cũng có những bài học nho nhỏ nhưng rất ý nghĩa rút ra từ những cuộc nổi dậy mong thoát khỏi “sự trói buộc”. Ai cũng đã từng một lần trải qua cảm giác đó. Đó là thế giới riêng của trẻ thơ mà người lớn không thể nào hiểu nổi. Và giờ phút này, khi phải bươn trải hàng ngày trong dòng chảy của cuộc sống, con người ta lại ước ao được một lần quay lại cái thế giới khó hiểu nhưng vui tươi ấy.

Trích đoạn hay từ cuốn sách

Lúc đầu, tôi tưởng chỉ có mình tôi khoái cái trò điên điên này. Hoá ra đứa nào cũng khoái. Trong bọn, con Tí sún là đứa hiền lành và chậm chạp nhất nhưng qua đến ngày thứ 3, nó cũng kịp thích ứng với hoàn cảnh bằng cách chỉnh thẳng Hải cò ra trận khi tới lượt nó làm mẹ.

– 2 lần 4 là mấy?

– Dạ, là 8.

Con Tí sún không quát tháo om sòm như tôi và Hải cò, nhưng mặt nó trông thật thiểu não:

– Sao lại là 8 hả con? Thật uổng công mẹ cho con ăn học!

Hải cò chớp mắt:

– Chứ là mấy?

– Là mấy cũng được nhưng không phải là 8.

– Mẹ ơi, theo bản cửu chương thì 2 lần 4 là 8.

– Mày là con vẹt hả? Bản cửu chương bảo gì mày nghe nấy là sao? Thế mày không có cái đầu à?

Hải cò sờ tay lên đầu, hối hận:

– Con đúng là một đứa không có đầu óc. Lần sau con sẽ không nghe theo bất cứ ai nữa, dù đó là bản cửu chương hay thầy cô giáo. Con hứa với mẹ con sẽ tự suy cái đầu của con.

Một trích đoạn hay trong cuốn sách "Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ".

Một trích đoạn hay trong cuốn sách “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ”.

Câu nói của Hải cò được coi như tuyên bố chung của cả bọn, kết thúc một thời kỳ tăm tối chỉ biết sống dựa vào sự bảo ban của người khác. Ôi, cuộc sống kể từ lúc đó mới thật đáng sống làm sao! Nhưng như người ta thường nói “niềm vui ngắn chẳng tày gang”: vào cái ngày Hải cò mang bộ mặt ủ ê đến gặp tôi, chúng tôi chợt nhận ra cuộc sống vẫn xám xịt như thể xưa nay một năm vẫn có tới bốn mùa đông.

– Mày sao thế? Mới bị ăn đòn à? – Tôi tò mò hỏi.

– Ừ. Vì cái tội dám bảo chỉ có đứa đần độn mới giữ gìn tập vở sạch sẽ.

Con Tí sún xuất hiện với bộ mặt thảm sầu:

– Còn mình bị ba mình phạt vì khăng khăng 3 lần 5 không phải là 15.

Con Tủn góp vào hai hàng nước mắt và tiếng thút thít:

– Còn mình thì mặc cho ba mẹ kêu khản cả cổ, mình nhất định không chạy về ăn trưa.

Tôi lướt mắt nhìn ba đứa bạn, lặng lẽ thở dài. Tôi tập tành làm nhà cách mạng bé con, chán nản khi không thay đổi được thế giới, đã thế còn làm vạ lây cho người khác. Cho nên tôi không ủ ê, không thảm sầu, không thút thít và rưng rưng hai hàng nước mắt. Nỗi đau của tôi lặn vào bên trong. Nó sâu sắc hơn, ít nhất là bằng nỗi đau của ba đứa bạn cộng lại. Vì ngày hôm qua tôi bị ăn đòn vì phạm cùng lúc cả ba tội trên kia.

Đánh giá cuốn sách “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ”

Cuốn sách được viết theo kiểu đan xen giữa những miếng ghép kí ức của tuổi thơ và những lời ngẫm nghĩ về triết lí sâu xa sau khi đã trở thành người lớn. Cứ mỗi đoạn viết về trẻ con, tác giả Nguyễn Nhật Ánh sẽ lồng thêm một phần triết lí vào đó. Khiến cho câu chuyện vừa hài hước, vừa hóm hỉnh nhưng vẫn rất sâu sắc. Ví dụ như khi nói về con gái, hay những người vợ thì nên biết nấu ăn giỏi để giữ gìn hạnh phúc gia đình mình.

"Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ" là một cuốn sách hay và ý nghĩa. Cuốn sách này được nhiều người ưa thích và được độc giả đánh giá cao trên Tiki.

“Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” là một cuốn sách hay và ý nghĩa. Cuốn sách này được nhiều người ưa thích và được độc giả đánh giá cao trên Tiki.

Cầm cuốn sách “Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ” trên tay, tức là bạn đang được cầm một tấm vé đi chuyến tàu đưa bạn về với tuổi thơ của chính bản thân mình. Bạn sẽ được trở về với những trò chơi thuở bé, những suy nghĩ non nớt ngây dại của mình ngày ấy. Cách viết của bác Nguyễn Nhật Ánh rất thú vị, nó cứ lôi cuốn người đọc một cách kì lạ, làm cho bạn đọc cảm thấy thực sự thoải mái và bình yên sau mỗi giờ làm việc, học tập căng thẳng.

Tiếng cười lẫn nước mắt đều đọng lại trong tâm hồn người đọc một cách hòa quyện sau khi đọc xong tác phẩm này. Ai cũng đã đi qua rồi một thời hồn nhiên chẳng biết hãm hại người khác là gì, một thời vô tư với bao ước mơ ngây thơ. Quyển sách này chính là chiếc vé đưa bạn đọc về với tuổi thơ của mình, về với thời tự tung tự tác, thời mà bạn cảm thấy thế giới này vui vẻ bao nhiêu.

Nơi mua sách uy tín, đáng tin cậy

Sau đây là những địa điểm mua sách uy tín và đáng tin cậy bạn nên tham khảo.

Cuốn sách “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” là một cách cửa mở ra cả một tuổi thơ mà mỗi người đã đi qua. Ai cũng mong ước được mãi là một đứa trẻ hồn nhiên mà chẳng phải lo nghĩ như người lớn. Nếu có tấm vé hành trình về lại tuổi thơ, chắc chắn tôi và bạn cũng xin đi nhờ một chuyến để về lại những tháng ngày khó mà quên. “Để sống tốt hơn đôi khi chúng ta phải học làm trẻ con trước khi học làm người lớn”.

1180 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 3.8 / 5. Số đánh giá 5