CÂU NÓI THAY ĐỔI NHỮNG NHÂN VẬT THÀNH ĐẠT NỔI TIẾNG THẾ GIỚI

Chương 1 Câu nói thay đổi 

“Nếu bạn muốn thay đổi thế giới của mình, thay đổi cuộc sống của bạn, trước tiên bạn nên thay đổi chính mình. Nếu thái độ của bạn tích cực, thì cuộc sống của bạn vui vẻ; còn nếu thái độ của bạn tiêu cực, như vậy cuộc sống của bạn cũng sẽ đau buồn.“Nếu một người chính xác, thì thế giới của anh ta cũng sẽ chính xác!”

“Có một ngày con sẽ hiểu, lòng nhân ái còn khó làm được hơn cả sự thông minh”

Jeff Bezos – tổng giám đốc của công ty Amazon, nhà sách trên mạng lớn nhất toàn cầu. Lúc nhỏ, mỗi dịp nghỉ hè, Bezos thường theo ông bà lái xe đi du lịch. Vào năm 10 tuổi, Bezos lại theo ông bà đi du lịch. Trong chuyến đi, cậu thấy một tấm biển quảng cáo phản đối việc hút thuốc lá, trên tấm biển đó ghi rằng người hút thuốc lá sẽ bị giảm đi 2 phút tuổi thọ cho mỗi lần hút một hơi thuốc. Vừa khéo bà nội của Bezos cũng là người hút thuốc, hơn nữa bà đã hút thuốc 30 năm nay.

Thế là Bezos bèn tài lanh, bắt đầu ngồi tính số lần hút thuốc của bà nội. Kết quả tính toán là: do hút thuốc nên tuổi thọ của bà nội cậu giảm đi 16 năm. Khi cậu đắc ý mang kết quả này nói cho bà nội nghe thì bà nội cậu đau lòng khóc nức nở. Nhìn thấy vậy, ông nội đã bảo Bezos xuống xe, sau đó vỗ vai cậu nói: “Con ạ, có một ngày con sẽ hiểu, lòng nhân ái còn khó làm hơn cả sự thông minh.” Câu nói của ông nội tuy chỉ vỏn vẹn 19 chữ, nhưng lại khiến cho Bezos nhớ suốt đời. Từ đó về sau, cậu luôn làm theo lời giáo huấn của ông nội.

“Cháu có thể mất đi của cải, nhưng cháu tuyệt đối không thể đánh mất tính cách của mình”

Thời thơ ấu của Vartan Gregory nguyên là hiệu trưởng của trường đại học Brown ở Mỹ và hiện đang là chủ tịch của quỹ học bổng Carnegie, vô cùng bất hạnh. Vào năm cậu 6 tuổi, mẹ cậu đã bị bệnh qua đời. Chính bà nội đã nuôi lớn cậu trong vùng núi của Iran. Bà nội của Gregory cũng là một người phụ nữ bất hạnh. Do chiến tranh và bệnh tật, bà đã mất tất cả những người con của mình. Tuy số phận đã hết sức bất công với bà, nhưng bà lại không vì vậy mà đánh mất đi niềm tin đối với cuộc sống.

Để giúp cho Gregory thoát khỏi nỗi ám ảnh bị mất đi người thân, lớn lên một cách vui vẻ và khoẻ mạnh, bà nội thường dạy cậu rằng: “Cháu ạ, có hai điều cháu nhất định phải ghi nhớ. Điều thứ nhất là số mệnh, đó là điều cháu không thể điều khiển; điều thứ hai là tính cách của cháu, đó là điều luôn nằm trong tay cháu. Cháu có thể mất đi vẻ đẹp của mình, cũng có thể mất đi sức khoẻ và của cải của mình, nhưng cháu tuyệt đối không được đánh mất tính cách của mình, bởi vì nó nằm trong tay cháu.”

Trong quá trình trưởng thành của Gregory, câu nói của bà nội có ý nghiã vô cùng quan trọng.

“Nếu có việc gì đáng làm thì hãy làm nó thật tốt.”

Walter Leland Cronkite là biên tập viên đài truyền hình mục tin tức nổi tiếng của Mỹ. Từ bé, cậu đã bắt đầu thấy hứng thú với ngành báo chí. Năm 14 tuổi, cậu đã trở thành kí giả nhỏ mục “Tin tức vườn trường” của tờ báo do trường xuất bản.

Ông Fred Bernie biên tập mục tin tức của một tòa soạn nhật báo ở thành phố Houston, mỗi tuần Bernie đều dành một tiếng đồng hồ đến trường Cronkite học để dạy môn báo chí và chỉ đạo công tác biên tập của mục “Tin tức vườn trường”. Có một lần, Cronkite được giao phụ trách viết một bài báo về huấn luyện viên điền kinh của trường cậu, Culp Harting.

Do ngày hôm đó Cronkite có cuộc họp mặt bạn bè, nên Cronkite đã viết qua loa một bản thảo nộp lên. Ngày hôm sau, ông Fred đã cho gọi riêng Cronkite đến văn phòng, chỉ vào bài báo và nói: “Cronkite, bài báo này quá tệ, cậu không hỏi ông ta những câu hỏi cần thiết, cũng không có những thông tin khái quát về ông ta, thậm chí cậu còn không biết rõ ông ta làm gì.” Tiếp theo, ông lại nói một câu khiến Cronkite suốt đời khó quên: “Cronkite, cậu phải nhớ một điều, nếu có việc gì đáng để làm thì cậu phải làm nó thật tốt.”

Trong cuộc đời làm báo hơn 70 năm sau đó, Cronkite vẫn luôn nhớ mãi những điều giáo huấn của Bernie, luôn một lòng tận tụy với nghề báo.

“Cuộc sống mà Thượng Đế ban cho con chỉ là nhiều phút đồng hồ, con nên tận dụng tốt từng phút một”

Scott Hamilton là vận động viên trượt băng nghệ thuật nổi tiếng của Mỹ, mẹ của anh vốn chỉ là một giáo viên trung học bình thường, nhưng bà rất quý trọng thời gian, bà luôn tranh thủ từng phút khổ công tự học, nhờ vậy sau này bà trở thành phó giáo sư của Khoa Hôn nhân gia đình của Trường Đại học Bowling Green. Bà thường nói với Hamilton: “Cuộc sống mà Thượng Đế ban cho con chỉ là nhiều phút đồng hồ, hơn nữa là hữu hạn. Từ ngày con được sinh ra thì cuộc đời con chỉ có nhường ấy phút, cho nên con phải biết tận dụng tốt từng phút một.”

Trong cuộc đời của mỗi con người, mỗi ngày chúng ta đều có thể tự do lựa chọn cách xử lý mỗi một phút của mình. Bạn có thể hoang phí nó trong quán cà phê và quán rượu, cũng có thể dùng nó trong phòng nghiên cứu hay trên sân vận động. Do ảnh hưởng từ mẹ nên Hamilton cũng vô cùng quý trọng thời gian, anh ráo riết luyện tập từng phút. Những giọt mồ hôi vất vả, cuối cùng cũng đổi lại sự đền đáp xứng đáng, từ năm 1981 – 1984 anh liên tiếp 4 lần giành được giải vô địch thế giới.

“Dù cho làm bất cứ việc gì bạn cũng nên cố gắng 150%”

Carlos Santana là một bậc thầy ghita cấp quốc tế, ông sinh ở Mêhicô, năm 17 tuổi theo bố mẹ di dân đến Mỹ. Do tiếng Anh quá kém, nên bài vở của Santana ở trường lúc đầu rất tồi tệ. Một hôm, thầy giáo dạy môn mỹ thuật của ông, Knudsen, đã gọi ông đến văn phòng, nói: “Santana, tôi đã giở xem kết quả học tập các môn của em sau khi em đến Mỹ, ngoài ‘trung bình’ thì là ‘dưới trung bình’, quả thật quá tệ. Nhưng thành tích môn mỹ thuật của em lại có rất nhiều điểm ‘ưu’, tôi nhận thấy em có năng khiếu về hội họa, hơn nữa tôi còn nhận ra em chính là một thiên tài về âm nhạc. Nếu em muốn trở thành nhà nghệ thuật, vậy thì tôi có thể dẫn em đến tham quan học viện mỹ thuật ở San Francisco, như thế em có thể biết được những thách thức mà em sắp phải đương đầu.”

Vài ngày sau, Knudsen thật sự đã dẫn cả lớp đến tham quan học viện mỹ thuật ở San Francisco. Ở đó, Santana đã tận mắt nhìn thấy người ta vẽ tranh như thế nào và cảm nhận sâu sắc về khoảng cách to lớn giữa bản thân mình và họ.

Ông Knudsen bảo với Santana rằng: “Những người không có chí cầu tiến, tư tưởng không tập trung sẽ không thể vào học viện này. Dù làm bất cứ việc gì hay nghĩ bất kì điều gì, em cũng nên cố gắng 150%.”

Câu nói này của Knudsen đã ảnh hưởng sâu sắc đến Santana và trở thành điều tự răn của ông. Năm 2000, Santana đã giành được 8 giải Grammy với album “Supernatural”.

young businessman with coffee cup hand pocket looking away 23 2148112809

Young businessman with coffee cup hand pocket looking away

Chương 2 Lại là 1 câu chuyện khác

Từ rất lâu tôi có quen biết một cụ già, cụ già này là họ hàng của một người hàng xóm của tôi. Cụ thường đi xe hơi từ xa đến thăm người hàng xóm của tôi, đến rồi thì tĩnh tại ngồi đó, nói chuyện liến thoắng với người hàng xóm của tôi bằng tiếng Hán khẩu ngữ chính hiệu. Có lúc tôi cũng ra trước chen vô vài câu, cụ tuyệt nhiên không vì thấy tôi còn nhỏ mà lạnh nhạt với tôi. Giọng điệu của cụ lúc nào cũng rất điềm đạm, tình cảm biểu đạt luôn hòa nhã dễ gần, từ trên khuôn mặt của cụ bạn rất khó nhận ra cụ đã có những trải nghiệm gì. Vì thế khi tôi nghe người hàng xóm của tôi kể lại những chuyện đã xảy ra trong nhà cụ, tôi đã thật sự rất kinh ngạc.

Lúc cụ còn nhỏ tuổi, cha mẹ của cụ đều lần lượt qua đời, ngay từ nhỏ cụ đã mồ côi. sau này lớn lên, lấy vợ sinh con, có một gia đình ổn định. Nhưng đâu ai ngờ đến tuổi trung niên, vợ của cụ bị bệnh mà mất để lại hai người con trai và hai người con gái, từ đó cụ vừa làm cha vừa làm mẹ nuôi dưỡng đàn con. Nhìn đàn con lớn lên từng ngày, trong thâm tâm cụ cũng có chút an ủi. Nhưng vào một ngày hè đầu những năm 60 của thế kỉ hai mươi, hai đứa con trai của cụ cùng đi bơi trên sông Hán, cả hai cùng chết đuối trên dòng sông đó.

Trung Quốc có câu nói được lưu truyền từ lâu, nói rằng đời người có ba nỗi đau lớn, tuổi nhỏ tang cha, trung niên tang vợ, tuổi già tang con. Đây đều là những nỗi đau lớn nhất của đời người, nhưng cụ già mà tôi quen biết này thì lại mỗi tuổi đều trải qua một lần đau.

Bây giờ, cụ chỉ còn lại hai người con gái, con gái sau này lớn lên đều có sự nghiệp, tốt nghiệp đại học xong đều được phân đến nơi khác làm việc. Sau đó, một việc không may lại chụp xuống thân cụ: vào một ngày mùa đông giữa những năm 70, hai cô con gái của cụ đang làm việc ở Vân Nam đột nhiên bị người mưu sát vào một đêm khuya, nguyên nhân cho đến nay vẫn chưa điều tra rõ, điều đó lại vẫn như cũ đánh vào cụ khiến cho tâm can chỉ toàn là những mảnh vỡ đau thương bi thảm.

Sau chuyện này, cụ già đi hẳn, tuy ai cũng nhìn thấy trong mắt cụ sự bi thương sâu thẳm trong tim nhưng giọng nói của cụ vẫn bình tĩnh, biểu cảm hòa nhã gần gũi khi đối nhân xử thế, bạn có thể cảm thấy rằng cụ không hề muốn người khác vì nỗi đau của cụ mà thấy thương hại trong lòng.

Con người có thể đủ tiếp nhận bao nhiêu gánh nặng, con người có sức dẻo dai ra sao, thật sự chúng ta thường không làm rõ được, chúng ta chỉ có thể thấy rõ sự yếu đuối của con người. Thi rớt, việc thăng tiến thất bại, láng giềng bất hòa, gia đình mâu thuẫn, người yêu thay lòng đổi dạ, con trẻ cãi nhau, anh em đấu khẩu, v.v. Thậm chí ngay cả những chuyện vụn vặt cũng khiến người ta mất hết tinh thần, tâm trí bấn loạn mà đẩy con người đến nguy cơ: tự sát và giết người. Vì thế, rất nhiều nhà triết học tư tưởng thâm sâu sau khi tổng kết về cõi nhân sinh muôn màu muôn vẻ đã than thở rằng con người thật yếu đuối.

Nhưng vẫn có một số người, mọi sự bất hạnh và khổ đau trên đời này dường như cứ nhắm vào họ, họ đau khổ nhưng tiếp nhận nó, vẫn tỉnh táo mà bình tĩnh, vẫn ung dung mà kiên định, không chút cẩu thả bước trên con đường đời của mình. Họ cứ như thế sống trên đời này dường như muốn chứng minh cho người ta thấy rằng: con người rốt cuộc bền vững kiên cố ra sao.

Như cụ già mà tôi được biết kia.

businessman leader modern office with businesspeople working 1139 960

Businessman leader modern office with businesspeople working

Chương 3 Lại là 1 câu chuyện khác

Thời Chiến Quốc, Sở Trang Vương đích thân thống lãnh đại quân đi chinh phạt, kết quả là toàn thắng trở về. Khi đại quân về đến kinh thành Ngạc Đô, bách tính trong thành đều đổ ra hai bên đường nghênh đón, cảnh chúc mừng rầm rộ chưa từng có. Để ăn mừng chiến công hiển hách, Trang Vương cho bày tiệc ở Tiệm Đài triệu quần thần cùng đến dự. Bá quan văn võ ai nấy đều vui mừng phấn khởi, chuyện trò rôm rả. Trang Vương nâng ly chúc mừng cùng các quan chung vui, đồng thời cho triệu Tần phi đến cùng chung vui với các quần thần.

Lúc này, tiếng chiêng trống trên Tiệm Đài vang rền, ca múa liên tục, mọi người chơi trò đoán số ngón tay phạt uống rượu, vui mừng khôn xiết, mà không biết mặt trời đã xuống núi từ lúc nào. Nhưng Trang Vương vẫn chưa muốn chấm dứt cuộc vui nên lệnh cho người hầu thắp nến lên tiếp tục dạ yến, còn lệnh cho ái phi Hứa Cơ rót rượu giúp vui.

Không ngờ, một cơn gió lớn đột ngột thổi qua, làm tắt hết mọi ngọn nến, trong bóng tối, có một người nhân lúc hỗn loạn đã cố tình kéo tay áo của Hứa Cơ.

Hứa Cơ nổi giận, nhưng lại không tiện hô hoán lên, trong lúc giằng co, tay áo bị xé rách. Mãi cho đến khi nàng nhanh trí giật đứt dải mũ của người đó, hắn mới hoảng sợ chuồn mất. Hứa Cơ đi đến bên Trang Vương, kề tai báo cáo sự việc và xin Trang Vương điều tra cho ra kẻ háo sắc bạo gan đó.

Trang Vương nghe xong, trầm ngâm một lúc, dặn dò tả hữu hãy khoan thắp nến, sau đó lệnh cho các quan tháo dải mũ và bỏ mũ xuống để vui chơi hết mình. Quần thần nghe xong đều lần lượt làm theo. Lúc này, Trang Vương mới lệnh cho người hầu thắp nến lên. Dưới ánh nến, quần thần đều không có dải mũ ngồi uống rượu, không cách gì nhận ra được người nào đã bị đứt dải mũ. Trang Vương làm như chưa hề xảy ra chuyện này, tiếp tục cùng mọi người vui say đến tận khuya. Sau này, Trang Vương cũng không nhắc đến chuyện này nữa.

Vài năm trôi qua, Trang Vương xuất binh phạt Trịnh, lệnh cho Tương Lão làm thống soái tiền quân. Tương Lão sau khi trở về doanh trại, bèn triệu tập thuộc hạ đến bàn sách lược. Đường Giảo là một tướng dưới trướng của ông đã xin làm tiên phong cho đại quân, nếu không toàn thắng sẽ không trở về. Thế là, Đường Giảo chỉ dẫn theo 100 binh sĩ thân cận, công kích ngay trong đêm. Do Đường Giảo kiêu dũng thiện chiến, nên quân Trịnh bị đánh tan tác, phải tìm đường chạy trốn. Đại quân phía sau của Trang Vương không gặp một trở ngại nào trên đường đi, tiến thẳng vào chiếm được đô thành Huỳnh Dương của nước Trịnh.

Trong lễ mừng công, Trang Vương khen Tương Lão dụng binh thần tốc, dũng cảm phi phàm. Nhưng Tương Lão lại nói: “Thật ra không phải là công của lão thần, mà là công lao chống địch anh dũng của một mình Đường Giảo.”

Trang Vương bèn cho triệu kiến Đường Giảo và ban thưởng hậu hĩ cho y trước mặt bá quan. Nhưng Đường Giảo vội vàng quỳ xuống nói: “Thần đã nhận sự ban ơn rất hậu của quân vương rồi, giờ đâu dám tiếp tục nhận thưởng?” Trang Vương ngạc nhiên hỏi: “Quả nhân chưa hề biết khanh, sao lại nói là đã từng nhận ân tứ của trẫm?” Đường Giảo sắc mặt hổ thẹn, thấp giọng tạ tội: “Người kéo áo mỹ nhân tại bữa tiệc cởi dải mũ chính là tội thần. Đại Vương đã không truy cứu tội chết, tiểu thần vô cùng cảm kích, cho nên thần nguyện xả thân báo ân.”

Quần thần lúc này mới chợt vỡ lẽ, mọi người đều tỏ vẻ kính phục. Tương Lão không kìm được, tán thán: “Nếu ngày trước, quân vương không khoan dung với tội lỗi của người khác, mà cho đốt đuốc lên tìm kẻ gây chuyện trị tội trong buổi dạ yến cởi dải mũ thì làm sao có chuyện Đường Giảo xả thân chiến đấu như hôm nay?”

network connection technology city 123766 39

Chiếm lĩnh thị trường toàn cầu

Chương 4 Lại là 1 câu chuyện khác

Người giàu và người nghèo cùng đi đến trước mặt mục sư và kể ra những nỗi khổ của mình. Người giàu nói trước: “Kính thưa cha, con là một người giàu có, tiền của con nhiều đến mức cả mấy đời cũng dùng không hết. Cũng chính vì giàu có, nên con đã mời một thầy giáo giỏi nhất đến nhà dạy học cho con trai mình, hy vọng duy nhất của con là con trai của con có thể tiếp quản sự nghiệp của con, kế thừa sản nghiệp to lớn này.

Ngày nay, sau hơn 20 năm, con cũng sắp nghỉ hưu rồi, nhưng con lại ngày càng lo rằng con trai của con không thể quản lý được sản nghiệp của con, bởi vì nó sợ đối mặt với thế giới này, sợ đến mức không dám bước ra khỏi thư phòng của nó nữa. Hiện nay con đang thắc mắc, có phải là sự giàu có của con đã ảnh hưởng đến sự trưởng thành bình thường của nó không?…”

Người nghèo nói tiếp: “Kính thưa cha, con là một người nghèo, cả đời bắt cá mưu sinh. Vì nghèo khó nên con không có tiền cho con trai con đi học, vì vậy, con rất áy náy, thế là mỗi lần đi đánh cá, con đều để con trai của mình ngồi trong khoang thuyền. Con nghĩ tranh thủ lúc mình còn trẻ, ra sức làm việc một chút, để cho con mình chơi mấy năm, sau này, đợi đến khi con già, con sẽ cho nó chiếc thuyền này. Nhưng hơn 20 năm sau, ngay cả việc thả lưới con trai của con cũng không biết. Con nghĩ, không biết có phải vì con nghèo nên dạy dỗ con cái không đến nơi đến chốn không…”

Người giàu nói với người nghèo: “Sao? Con trai ông ngày nào cũng đi đánh cá với ông, sao ngay cả việc quăng lưới cũng không biết? Lẽ nào còn luyện tập chưa đủ sao?” Người nghèo cũng thấy khó hiểu nói với người giàu: “Ông nhiều tiền như vậy, mời thầy giáo giỏi nhất cho con trai ông, để nó chỉ cần ngồi ở nhà cũng có thể học, lẽ nào sự giáo dục mà nó nhận được còn chưa đủ sao?”

Mục sư ngắt lời hai người và nói: “Nghèo khó và giàu có đều không hề sai, con cái không sợ bố mẹ giàu có hay nghèo khó, chỉ sợ bố mẹ quá nuông chiều mà thôi!”

thoughtful smart young businessman looking laptop 23 2147937529

Thoughtful smart young businessman looking laptop

Chương 5 Lại là 1 câu chuyện khác

Sống vì hiện tại

Thứ bạn có chỉ là hiện tại. Sự bình tĩnh trong lòng, hiệu quả công việc đều được quyết định ở việc chúng ta sống như thế nào trong khoảnh khắc hiện tại. Bất kể ngày hôm qua đã xảy ra chuyện gì, cũng bất kể ngày mai chuyện gì sẽ đến, bạn hãy luôn đặt mình ở “hiện tại”. Xét theo quan điểm này, bí quyết của niềm vui và sự thỏa mãn chính là hết lòng hết sức tập trung vào mỗi một giây, mỗi một phút ở hiện tại.

Bí ẩn của niềm vui, nói rõ ra rất đơn giản, cuộc sống của bạn phải lấy hiện tại làm trung tâm. Chúng ta phải hưởng thụ những niềm vui trong hành trình cuộc đời, chứ không phải là giữ nó đến điểm cuối cùng mới tận hưởng.

Sống trong hiện tại, cũng chính là chúng ta phải tự tìm thấy hứng thú trong mỗi công việc theo đuổi ở hiện tại, chứ không phải chỉ trông đợi vào kết quả cuối cùng của nó. Vì sống trong hiện tại, chúng ta nên phát huy những giác quan của bản thân, cảm nhận điều tuyệt diệu của thời khắc hiện tại. Mỗi một phút, mỗi một giây, mỗi người đều có thể tự do chọn lựa, phải chăng là cần sống thực ở hiện tại, hấp thụ tất cả mọi thứ xung quanh, để bản thân được xúc động, được ảnh hưởng.

Không chờ đợi một cách vô vị.

Có lẽ bạn từng trải qua những việc như thế này: Khi bạn đang đợi một chiếc taxi, thì nó không xuất hiện? Hơn nữa đợi những thứ khác hình như cũng thường như thế. Do đó, ngạn ngữ có nói: “Thường hay mở nắp nhìn, nước nấu mãi không sôi”.

Gặp tình huống này, có một nguyên tắc xử lý: “Quay lại nắm giữ hiện tại của bạn, đừng nín thở đợi kỳ tích.” Nếu như bạn nói với bản thân: “Tôi nhất định phải có “nó” mới có thể vui vẻ và thỏa mãn.” Như thế xác suất không được như ý nguyện sẽ tăng thêm nhiều lần.

Khoan hồng đại lượng.

Tha thứ cho mình hoặc người khác trên cơ bản là một cách chọn lựa hướng về hiện tại mà sống.

Chọn cách tha thứ, tình huống sẽ chuyển biến theo một quỹ đạo thần kỳ. Khi chúng ta đã thay đổi, người khác cũng sẽ thay đổi theo. Chúng ta thay đổi thái độ đối đãi với con người, người khác cũng sẽ điều chỉnh hành vi của họ.

Tha thứ cho người khác thật không dễ, tha thứ cho mình lại càng khó hơn. Rất nhiều người cả đời đều vì một vài khuyết điểm tự cho mình là đúng mà tự trừng phạt mình về tinh thần và thể xác.

Có những người ăn uống quá nhiều, có những người cố ý nhịn đói, có những người uống rượu say đến bất tỉnh nhân sự, có những người dùng trăm phương ngàn kế phá hỏng mối quan hệ giữa người và người, có những kẻ khốn khổ cả đời hoặc bị bệnh tật đeo mang. Đằng sau tất cả những khổ đau này có thể đều có một niềm tin, khăng khăng cho rằng “Tôi làm rất nhiều việc không nên làm”, “Tôi có tội” hoặc “Tôi không xứng đáng được hưởng niềm vui khỏe mạnh”.

Làm một cuộc điều tra đối với những người bị bệnh, bạn có thể phát hiện, trong số họ, những người tự tin bản thân mình đáng được sống khỏe mạnh, vui vẻ ít đến lạ thường.

Niềm vui là gì.

Mức độ vui vẻ của con người đa phần là do bản thân quyết định. Sự ảnh hưởng của những điều ta gặp trong cuộc sống đến mức độ vui vẻ thực ra không quan trọng bằng phản ứng của chúng ta đối với sự việc. Niềm vui thật sự cũng không phải là thứ dễ dàng có được như thế. Có lúc nó được xem là thách thức lớn nhất trong cuộc đời, cần bỏ ra toàn bộ quyết tâm, nghị lực, và khả năng kiềm chế. Sự chín chắn đại diện cho trách nhiệm đối với niềm vui của bản thân, tập trung sự chú ý vào tất cả những thứ đã có, chứ không phải đặt vào những thứ chưa đạt được.

Trong lòng của một người suy nghĩ điều gì, người khác không có cách nào khống chế được, do đó, cảm giác vui hay không vui là ở trong tầm tay của bạn. Người khác không thể áp đặt những ý nghĩ của họ vào trong đầu bạn, muốn tìm niềm vui, cần chuyên tâm nghĩ về những việc vui vẻ, nhưng phải chăng chúng ta thường hay đi theo con đường ngược lại? Có phải chúng ta thường không để tâm lời khen ngợi của người khác, nhưng lại vì một vài câu nói không lọt tai mà giận mấy ngày trời? Nếu như bạn cho phép những trải nghiệm không vui hoặc những lời nói xấu chiếm cứ tâm hồn bạn, hậu quả chỉ có thể là tự bạn gánh chịu. Hãy nhớ kĩ, bạn là người làm chủ tư tưởng của mình.

Sự hoàn mỹ và niềm vui.

Không vui là vì cuộc sống không phù hợp với mong đợi. Yêu cầu của chúng ta không thể được thỏa mãn, cho rằng cuộc đời không đúng với dáng vẻ “nên” có của nó, chúng ta sẽ không vui. Cho nên, chúng ta sẽ nói: “Phải làm thế nào, thế nào, tôi mới có thể vui.” Nhưng cuộc sống không hoàn mỹ như thế. Cuộc sống thường có giận dữ, ủ rũ chán nản, thành công, thất bại, cho nên đưa ra điều kiện vui vẻ thực ra là tự dối mình.

Hoàn cảnh do lòng người tạo ra, niềm vui là do mình quyết định. Cách sống cả đời của rất nhiều người giống như có một ngày họ sẽ đến được một trạm xe có tên gọi là “Niềm vui”. Họ cho rằng có một ngày tất cả mọi sự vật sẽ hoàn toàn thay đổi phù hợp với lý tưởng, tới khi đó mọi người có thể thở phào và nói: “Cuối cùng tôi đã tìm được niềm vui rồi!” Cho nên, cả đời những người này chỉ cần tổng kết một câu.“Chỉ cần thế này thế này, tôi sẽ vui”.

Mỗi người chúng ta đều phải thực hiện một quyết định: Chúng ta cần mỗi ngày tự nhắc nhở mình: thời gian có hạn, nên tận dụng nắm bắt cho tốt? Hay mơ hồ vứt bỏ hiện tại, ảo tưởng có một tương lai tốt đẹp?

Thế giới vốn không “hoàn mỹ”. Mức độ không vui của chúng ta được quyết định ở chỗ giữa hiện thực với dáng vẻ “nên là” của nó có khoảng cách bao xa. Nếu như chúng ta không phải chuyện gì cũng khắt khe đòi hỏi sự hoàn mỹ thì sự vui vẻ đơn giản hơn nhiều. Chúng ta chỉ cần quyết định xem sự vật mà mình tương đối yêu thích phát triển theo hướng nào, cho dù không thể như mong đợi, chúng ta vẫn có thể vui vẻ.

Double exposure of business partnership handshake and modern cit

Double exposure of business partnership handshake and modern citi

  • Cảm ơn đã đón xem !
  • Hy vọng được các bạn ủng hộ ở chương sau ! ^^
77 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá