Câu chuyện về quyển sách “Chẳng có ai cả” – học cách buông bỏ để hạnh phúc

Bất hạnh hay bi kịch là một cách biểu hiện khác của hạnh phúc và bình an. Đó là những gì tôi thấu cảm khi được may mắn đọc qua quyển sách “Chẳng có ai cả” của một thiền sư lỗi lạc nhất thế kỉ ở Thái Lan về pháp môn Thiền Minh Sát.

Cái mà tôi nhận được ở quyển sách này không chỉ đơn thuần là những giáo pháp, những lời lẽ Phật dạy mà hơn thế tôi nhận được tâm hồn của chính mình. 

24130225 2070313389856369 4479536537229105945 o

Thả lỏng tâm trí

Không riêng gì một đạo pháp nào mà ở đây tôi cố tình đề cao lên lên một cách riêng biệt mà bởi lẽ, cái tôi muốn chia sẻ là cách tôi đang trải qua đau khổ của cuộc đời mà chính tôi đang huyễn hoặc và tôi đã nhận ra được điều đó như thế nào khi đọc quyển sách này. 

Quyển sách như tổng hòa hết thảy những đúc kết về cuộc đời, về con người giúp khai sáng tâm căn con người, như mở ra một ánh sáng mới cho những người đang mơ hồ về chính cuộc đời mình. Đọc để tịnh, để hiểu và để thấu cảm cho những người xung quanh về những đau khổ của họ. 

2 1331

Tịnh tâm suy ngẫm

Những người đau khổ là những người không ý thức được rằng bản thân mình đau khổ và tự mang ám ảnh về chính đau khổ đó của mình trong suốt năm dài tháng rộng mệt nhoài và sầu não. “Hãy nhìn vào tâm mình. Người mang vật nặng chẳng thấy gì, nhưng người ngoài nhìn vào thì thấy nặng. Vất bỏ mọi vật, buông bỏ tất cả, bạn sẽ thấy nhẹ nhõm”. Đạo lí đơn thuần như vậy nhưng để người ta nhìn thật sâu, hiểu thật kĩ cặn gốc rễ thì thật khó nhọc. Thậm chí có nhiều người họ chấp nhận ôm mãi cái khổ mà sống cùng nó, vui với nó, tâm sự với nó như một tri kỉ của đời mình. Đó là lẽ đúng hay bất hạnh? 

Có ai đã từng nghe đến câu chuyện về cuộc đối thoại giữa một vị thiền sư và một lữ khách. Đó là một người đàn ông, ông ta than thở với vị thiền sư về những bất hạnh và khó khăn của cuộc sống mình. Nghe xong câu chuyện, vị thiền sư điềm tĩnh rồi ôn tồn bảo ông ta cầm một tách trà và giữ chắc nó. Sau đó sẽ đưa ra lời khuyên giúp ông ta.

thien su va chang trai

Suy xét mọi lẽ

Sau một hồi lâu chờ đợi mãi, ông ta cứ cầm khư khư tách trà trong sự bực bội và khó chịu không ngừng. Lúc này, nhìn thấy được sự khó chịu của vị lữ khách, vị thiền sư liền hỏi: “Ông có thấy mỏi không?”.

Người khách bèn gật đầu. Thấy vậy vị thiền sư tiếp tục nói: “Tại sao thấy mỏi như vậy nhưng ông lại nhất định không chịu buông xuống?”. Nghe được câu nói này từ vị thiền sư, người đàn ông kia bỗng chốc hiểu ra mọi lẽ. Ông cúi đầu cảm ơn vị thiền sư rồi lặng lẽ mỉm cười ra đi. 

Nhiều người cứ mãi ôm chặt mãi những muộn phiền rồi tự làm bản thân mệt mỏi mà không hay. Cũng giống như vị khách trong câu chuyện, rõ ràng là biết bản thân rất mệt mỏi khi phải cầm tách trà trong khoảng thời gian dài, ấy vậy mà vẫn không chịu đặt tách trà xuống phải đến khi vị thiền sư lên tiếng mới chợt nhận ra. Người mang vật nặng họ không ý thức rõ họ đang rã rời thân xác lẫn ý lực vì mang vật nặng ấy, mãi đến khi có một người ngoài cuộc chỉ cho họ thấy thì lúc họ mới thấu ra. Nhưng ở đời, mấy ai có thể thấu rõ những lẽ này để mau chóng tìm được hạnh phúc cho chính mình. Đau khổ khởi phát từ tâm. Những người hiểu sớm, họ kịp lúc buông vật nặng mà bản thân gồng gánh bấy lâu để giải thoát cho chính mình, nhưng còn những kẻ kém may mắn thì sao? Đến một thời khắc nhất định nào đó, khi cả thân xác lẫn trí lực hao mòn đến khánh kiệt, họ nhận ra thì cũng đã quá muộn màng. Đáng tiếc!

anh dep ve tinh yeu buon (6)

Ngưng đau khổ cho chính mình

Quả thực chẳng có ai cả, chẳng có ai đủ bản lĩnh khiến chúng ta sầu muồn trừ phi chúng ta cho phép điều đó xảy ra. Người làm chúng ta khổ là chính ta. Người dằn dặt ta trong mỗi cơn mộng mị cũng là chính ta. Người lưu giữ hoài niệm suốt khoảng thời gian lớn cũng chính là chúng ta. Nói như vậy, chẳng có ai làm chúng ta khổ cả mà liệu tự thân ta có chịu chấp nhận được thực sự là chẳng có ai cả hay không? Đó mới chính là cốt lõi.

Thực ra trên cõi đời này tồn tại hai loại đau khổ: đau khổ dẫn đến đau khổ và đau khổ dẫn đến chấm dứt đau khổ. Cái thứ đau khổ mà chúng ta rõ ràng hiểu rõ và ý thức được ta cần phải thoát li khỏi nó thì vô tình lại đẩy ta rơi vào bi kịch của những chuỗi ngày trốn chạy và bế tắc. Đó là đau khổ dẫn đến đau khổ. Ngược lại, nếu ta chấp nhận tất cả dù là những cung bậc cảm xúc ta yêu hay ghét và đồng ý vui vẻ sống cùng nó thì đôi khi lại khiến ta thanh thản hơn. Đó là sự đau khổ dẫn đến bình an tự tại nơi tâm hồn. Lật ngược lại điều tôi đã nói ở trên một chút, liệu rằng khi ta ý thức được đau khổ của mình ta sẽ chấm dứt đau khổ?

hinh anh hoa sen dep trong phat giao1

Trong khiết tại tâm

Vạn vật tồn tại trên đời này đều có những nhân duyên riêng của nó. Có đôi lúc mọi sự đến rồi đi không thuận theo lòng người và ý nguyện. Chúng ta không thể thay đổi được những điều đó, không thể trốn tránh trước những bất trắc xảy ra, càng không thể nào đoán trước được ngày mai sẽ như thế nào nhưng ta hoàn toàn có thể học được cách đón nhận và dung hòa khi nó đến. Tùy duyên trong cuộc sống không có nghĩa là phó thác cuộc đời mình cho dòng đời mặc nhiên xô đẩy. Không phải như những cành cây khô mặc tình cho dòng nước cuốn trôi, vùi dập. Đó không phải là tùy duyên mà là sự vô thức, thiếu định hướng. “Tùy duyên là sự hòa mình vào tự nhiên để cải thiện tự nhiên, là sự dấn thân vào xã hội để góp phần điều chỉnh những hành vi xấu, bất thiện đang tồn tại trong xã hội”.

Có một câu chuyện bàn về chữ “duyên” này giữa một vị sư và một chú tiểu như sau:

[Ngày tam phục – mùa mà cái nóng oi bức nhất trong năm, cả vườn cỏ của thiền viện đã trở thành một thảm cỏ khô vàng.

“Phát dọn cho sạch sẽ đám cỏ này đi, thế này thì thật là khó coi quá!” Chú tiểu nói.

  • “Đợi trời mát đã.” Sư phụ vẫy vẫy tay, “Tùy thời”.

Trung thu, Sư phụ lại mua về một bao hạt cỏ giống, gọi chú tiểu đem bao hạt giống này đi gieo. Gió mùa thu trỗi lên và cuốn đi những hạt giống vừa gieo. “Không xong rồi! Các hạt giống bị gió thổi bay đi cả rồi”, chú tiểu kêu la.

  • “Thôi đi con, không sao đâu, hạt giống vẫn còn rất nhiều, gió cuốn đi cũng không mọc được.” Sư phụ nói, “Tùy tính”.

Sau khi cơn gió đã lấy đi những hạt giống, tiếp theo lại có mấy chú chim đáp xuống mổ ăn. “Chết rồi! Hạt cỏ giống lại bị chim ăn hết rồi!” chú tiểu vừa nhảy vừa la.

  • “Không sao! Hạt giống còn nhiều, ăn không hết đâu!” Sư phụ nói, “Tùy ngộ”.

Nửa đêm lại bị một trận mưa dữ dội. Vừa mờ sáng chú tiểu vội vã chạy vào phòng thầy: “Sư phụ, lần này thì xong thật rồi! Những hạt giống bị mưa cuốn trôi hết rồi”

  • “Trôi đến đâu, thì nó sẽ mọc ở đó.” Sư phụ nói, “Tùy duyên”.

Hơn nửa tháng sau, một vùng đất trơ trụi lúc trước giờ lại mọc lên những mầm cỏ non xanh biên biết, có một số ngốc ngách không hề gieo trồng nhưng vẫn mọc lên xanh rờn. Chú tiểu vỗ tay và vô cùng vui sướng.

  • Sư phụ gật gật đầu: “Tùy hỷ”]

Suy cho cùng, vạn vật tùy duyên, bản thân mỗi chúng ta không cưỡng cầu cũng không oán hận, giữ tâm an nhiên mà sống, tự soi lại tâm mình để giảm bớt đi sầu muộn trong lòng. 

248 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 1 / 5. Số đánh giá 1