Cái nắng đầu thu trong tôi ấm áp và hạnh phúc đến nhường nào

Nhẹ bước chân xuống giường, tôi mon men bước tới cửa sổ. Chợt có ánh nắng chen trúc trong hư không bước tới bên tôi, khẽ thì thầm và chan hoà vào nhau. Có phải hạnh phúc không cái nắng đầu thu. Khẽ đưa tay tôi nâng niu chút ánh sáng lạ, không phải cái nắng thường ngày mà là cái nắng đầu thu ấy. Cái nắng đầu thu trong tôi ấm áp và hạnh phúc biết nhường nào.

Cảnh đẹp của một góc lạ

Hạnh phúc trong tôi bình yên và hạnh phúc

Ngày mới với sức sống mới hằng ngày quanh ta

Mọi ngày tôi dậy sớm đi làm, có lẽ cũng vì vậy mà không có cả đến cái thời gian được ngắm cái cảnh nắng sớm ấm áp, mới nhận ra sức sống mớivì nơi tôi làm bốn bề được ngăn cách bởi các bức vách khiến cho cả một chút khí cũng khó có thể vào. Cuộc sống bon chen, cứ như vậy tôi riết thời gian và cả cái thanh xuân cho công ty tôi làm việc. Có lẽ cuộc sống cứ như vậy thì chẳng có gì để nói.

Hôm nay tôi được nghỉ làm, không phải tăng ca, nên có lẽ vì thế tôi lấy làm lười. Tôi ngủ nướng, khi chợt tỉnh nhìn đồng hồ đã 6 giờ 12 phút, chợt như một thói quen tôi bật dậy. Khác với ngày thường, không đi đánh răng rửa mặt chuẩn bị đi làm mà tôi thay bằng việc đến bên cửa sổ, mở toang cửa ra.

Và rồi chợt có một tia sáng cố len lõi trong hư không, khẽ bước đến bên tôi, ánh sáng ấy nhẹ hôn lên má, lên mắt tôi đến ngọt ngào, tôi cứ vậy mà buông lỏng thân tâm mà thưởng thức, sau rồi rít một hơi thật sâu để nạp năng lượng cho ngày mới. Trong khoảnh khắc ấy tôi mới nhận thấy hạnh phúc chẳng ở đâu xa, ngay cạnh ta mà thôi.

Tình yêu với tôi ngày ấy khác với ngày thường

Cuộc sống của tôi thầm lặng, mãi chưa có một mảnh tình vắt vai. Chợt trong một buổi đi nhờ xe về nhà bạn chơi sau khi tan giờ làm, mà tôi quen anh, a không đẹp trai nhưng lại tốt tính. Và câu chuyện đưa đi đưa lại hỏi han, rồi đến xin số nói chuyện. Cứ vậy, cho tới một ngày anh tỏ tình, vô thức tôi k ngần ngại suy nghĩ mà chấp nhận yêu anh. Phải chăng vì gái ế lâu ngày gặp thời?

Mỗi ngày, anh đến đón tôi đi làm từ sáng, tới khi màn đêm đã buông mới ra về. Chính vì lý do đó mà cuộc sống quanh tôi chẳng có ai ngoài anh, dụng cụ làm việc và các nhân sự cấp dưới của tôi. Cuộc sống cứ êm đềm trôi qua không mảy may vương chút gợi nhớ. Cũng từ đó tôi quen dần với màn đêm hơn là ngày nhật.

Hôm nay công ty cho nghỉ lễ, anh cũng như tôi ngủ nướng, có thế nên hôm nay tôi mới có được một tình yêu mới, không ai khác chính là anh ánh sáng. Anh khẽ hôn lên trán, lên mắt rồi môi và lan toả khắp cơ thể. Anh cũng khó khăn lắm mới tìm được tôi, sau khi chen lấn với tán lá cây khế bên hiên nhà. Được anh yêu thương, tôi cứ thế mà thưởng thức, tôi say xưa như chưa được yêu bao giờ. Bất giác tôi đưa tay lên cầm lấy tay anh, khẽ nâng niu mà ngắm nhìn. Hạnh phúc dâng trào.

Hạnh phúc không ở đâu xa

Cảnh vật do tạo hoá bởi thiên nhiên ban tặng

 Cái ghen vô thức của một tình yêu không thường

         Đang mãi thưởng thức cái hạnh phúc ấy, chợt có tiếng chuông điện thoại vang lên. Tôi buông tay anh lại cầm điện thoại lên và bấm nghe máy. Đầu dây bên kia hỏi tôi:

  • – Honey: Em đang làm gì?
  • – Tôi: Em vừa được người yêu yêu thương.
  • – Honey: Em có người khác nữa sao?
  • – Tôi: À, người mới quen anh ạ
  • – Honey: Quen bao lâu rồi, em yêu từ khi nào không nói với anh?
  • – Tôi: Em mới anh ạ, chưa kịp nói với anh.
  • – Honey: Từ giờ em yêu người đó à?
  • – Tôi: Em chỉ yêu người đó hôm nay thôi.
  • – Honey: Uhm.

 Và rồi điện thoại tắt, tôi không hiểu sao, anh giận tôi, ngẩn ngơ hồi lâu tôi mới biết anh ghen. Và hậu quả, ngày hôm đó anh không gọi, không nhắn tin, zalo cũng không thấy lên, tôi gọi máy thuê bao. Sợ có chuyện chẳng lành, tôi đành dắt xe đi sang nhà anh. Nhìn thấy tôi anh chẳng nói gì, cứ im lìm nhìn nhau, cho tới khi tôi cất lời hỏi: Anh sao vậy? Anh nói, em về đi, về với bạn trai mới của em đi. Tôi cười một lúc rồi kể hết sự tình cho anh nghe. Anh không tin, tôi nói mãi rồi anh cũng xuôi mái. 

Lúc này tôi với người yêu ngồi trên bàn dưới tán cây, có tia nắng chiếu xuống, tôi lại nói với người yêu: Anh ơi, người yêu mới của em không hẹn lại đến này. Lúc này anh đã hiểu chuyện nên phá ra cười. Để anh đuổi người đó đi, em chỉ có thể là của mình anh, vừa nói anh vừa lấy tay che ánh nắng đó, miệng lẩm nhẩm, dám cướp người yêu anh à! Ngồi một lúc tôi vào nấu cơm cho gia đình anh vì mẹ anh bảo ở lại ăn cơm cùng gia đình anh.

Hạnh phúc mong manh bước đi nhanh đến lạ thường

Ăn cơm ở nhà người yêu xong, tôi lên xe ra về. Vừa đi lại vừa tận hưởng cái ánh nắng đó. Nhưng cảm nhận của tôi lúc này khác xa lúc sáng sớm. Ánh nắng có phần gắt hơn, làm tôi đau rát làn da trắng bởi trong tối lâu ngày. Tôi xuống xe lấy áo chống nắng ra mặc. Rồi tiếp tục đi về. Vừa đi nghĩ, sao lại có thể như vậy, sáng mới yêu thương, giờ chuyển mình sang cáu gắt, như muốn cắn xé thịt tôi. Thật là tình cảm thay đổi nhanh đến lạ thường.

Về tới nhà tôi không ra khỏi nhà, lại chìn vào giấc ngủ, tới tận 16h hơn mới tỉnh dậy. Có lẽ đây là ngày tôi tự thưởng cho mình sau bao ngày vất vả tất bật với công việc. Và cũng thói quen theo thường lệ, tôi bật dậy bước xuống giường đi dọn dẹp nhà cửa mà không ra khỏi nhà, đến nỗi không biết anh ánh nắng kia có thể yêu thương được nữa không.

Công việc xong suôi, được mẹ tôi cho đi ra đồng ngắm cảnh, còn bà nấu cơm. Tôi mon men ra cánh đồng ngay đầu làng, thấy mùi thơm của lúa chín đầu mùa đan xen hương sữa của lúa còn non. Cả cái gió chiều thu đến chiều lòng người, thấp thoáng có mấy cánh diều tận góc ngoài xa, cả những chú bé ngồi trên lưng trâu thổi những bài hát. Tôi mãi ngắm bức tranh nơi làng quê yên bình vắng bóng xe cộ.

Cưỡi lưng trâu thổi khúc tình ca

Cảnh đồng quê yên bình nhẹ gánh trên lưng

Tôi lấy điện thoại ra gọi cho người yêu tôi, 10 phút sau a cũng đã tới, và hai đứa ngồi ngắm cảnh. Nếu là buổi sáng ánh nắng thanh khiết thì buổi chiều cảnh hoàng hôn buông xuống cũng vương chút hồng trần, ánh nắng đó không còn thanh khiết nhưng vẫn để lại dấu ấn trong lòng người. Làm cho con người ta nao lòng đến lạ thường.

Hai đứa cứ mãi ngắm cảnh, khoan thưởng hoa mộc, say với thiên nhiên gió mây nước. Có lẽ không nơi nào bình yên và bon chen cuộc sống như lúc này. Chúng tôi thầm ước, phải chi cuộc sống cứ như này mà tiếp diễn, có lẽ con người chẳng bao giờ phải chạm tới ngưỡng cửa của khổ đau, chẳng phải bận lòng với cơm áo gạo tiền của cuộc sống. Như vậy hạnh phúc thật mong manh manh đến nhường nào.

Những dòng cảm xúc đi kèm với thời gian, cho tới khi chợt tỉnh ngộ, ánh nắng gần như đã không còn, xen lẫn vào đó là chút buồn gợi lên của màn đêm tịch mịch sắp xuống. Có lẽ cái buồn đó lại sắp đi vào lòng người hay chăng? Hạnh phúc thật mong manh quá, đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh, chẳng chờ đợi ai bao giờ.        

          LỜI KẾT NGỌT NGÀO

          Bài này do tự thân tôi viết, thay tôi nói lên những cung bậc cảm xúc trong cuộc sống hằng ngày. Có lẽ ai cũng thờ ơ với cảnh vật thiên nhiên, nhưng nếu thử đặt mình hoà với thiên nhiên cảnh vật, bạn sẽ tìm thấy hạnh phúc, sự ấm áp mà thiên nhiên tạo hoá ban tặng cho chúng ta trong cuộc sống này. Hãy để hồn bạn trong sáng với hạnh phúc mang tên tự nhiên chứ đừng gồng mình ép buộc thiên nhiên thay đổi. Tâm chuyển cảnh cũng chuyển theo, hãy cứ để thuận lẽ vô thường, có lẽ ở đó bạn mới thấy an lạc.

230 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 2