CÁC ĐOẠN VĂN ĐẠT GIẢI QUỐC GIA HAY NHẤT HIỆN NAY

Bạn là người say mê văn chương, là một lãng tử phong tình phiêu du chốn hồng trần lạc vào khu vườn văn chương, bạn vô tình yêu và muốn chiếm đoạt con chữ văn chương ấy. Nhưng vấn đề lớn ở đây là Lời văn của các bạn còn lủng củng, chưa thật sự lôi cuốn giám khảo chấm thi. Bạn còn đang tự tôi luyện bản thân sao cho trở thành người điều khiển được ngôn từ một cách hoàn mỹ mà không rồng bay phượng múa. Muốn đạt được điểm cao trong các kỳ thi sắp tới thì còn chần chừ gì nữa mà không xem ngay hàng loạt các đoạn văn siêu hay bên dưới nào :

Sự cứu rỗi của văn học

Sự cứu rỗi của văn học

1. Thế giới của văn chương

     Trước một bông hoa ta ngẩn ngơ say đắm, trước một đôi má hồng ta dào dạt thương yêu, gặp những giọt lệ buồn ta quặn thắt con tim. Chính những phút giây yêu thương giận hờn ấy qua ngòi bút sáng tạo của nhà văn đã trở thành một thế giới rất riêng trong tác phẩm – thế giới của hình tượng.

     Thần thoại Hi Lạp mở ra cả một thế giới những vị thần ngự trị trên đỉnh cao mà chi phối cả thế gian. Thế nhưng hãy nhìn thánh thần kia! Họ chẳng phải cũng qua vô tình khi ăn thịt cả đứa con để bảo vệ ngai vàng trên đỉnh Ô-Lym-pi-a? Chẳng phải họ cũng có thể đấu đá nhau chỉ vì một thỏi vàng, họ cũng có lòng tham? Thần thánh ấy cũng là hiện thân của loài người. Và tất cả còn chưa hoàn mĩ, những gót chân A-SIN. Héc-quyn bị bỏ rơi dưới trần gian, nhưng rồi chàng đã quay về để đòi lại công bằng. Trải qua những cuộc chiến với những vị thần tối thượng, Héc-quyn với sức vóc được con người nuôi dưỡng đã chiến thắng tất cả. Chàng chiến thắng bởi chàng không tàn bạo.

    Cho dù là người mạnh nhất thế giới, hay tất cả những người mạnh nhất thế giới cùng hợp sức, cũng không xé bỏ tấm lụa mỏng che phủ những điều bạn không biết trên thế giới. Chỉ có tín ngưỡng, thơ ca, tình yêu thương và sự lãng mạn mới có thể vén lên bức màn bí mật này, nhìn thấy những điều tốt đẹp và ánh sáng vinh quang diệu kỳ.

2. Tâm, tài của người nghệ sỹ

     Không chỉ như thế, nếu cái tâm làm cho giá trị của tác phẩm mãi vang xa đến muôn điệu trái tim lớn cần được nâng đỡ trên một cái tài lớn. ép-tu-sen-cô sau khi gần như đi hết con đường kiếm tìm cái đẹp giữa cuộc đời này đã tâm niệm rằng: Tự tử với đời nghệ sĩ không phải là phát súng hay sợi dây thừng mà là khi ngồi vào bàn viết, không đem đến một cái gì mới mẻ thì hóa ra anh ta đã tự tử từ lâu rồi.

    Thật không thể tin được có người tự nhận lấy danh hiệu nhà văn cao quý trong khi trái tim chai sạn trước những rên rỉ, nức nở của một số phận lạnh lùng vô cảm khi nhìn thấy vẻ đẹp tinh khôi của bông hồng đẫm sương đêm.

   Có thể nói mỗi tác phẩm nghệ thuật được sáng tạo ra đều mang lấy trong mình những màu sắc, những ý nghĩa riêng biệt. Mỗi tác phẩm là một trái tim, một khung trời mà tác giả muốn gửi đến bạn đọc, bạn nghe, bạn nhìn. Nhưng khi một tác phẩm đến người thì sẽ tùy theo trái tim họ mà truyền tải.

    Tình cảm chính là yếu tố quyết định thành công của nhà văn. Tình cảm ấy chính là tấm lòng sứ điệp nhịp mãi lên theo câu chữu để mãi mãi văn học sống trong lòng độc giả, là hành trang để ta bước vào đời.

Văn học là tấm gương phản chiếu

Văn học là tấm gương phản chiếu

3. Tiếp nhận văn học

  Một người đọc thông minh sẽ biết xem xét tác phẩm ở mọi ngóc ngách, phương diện như đang cầm trên tay một khối vuông ru-bích mà xoay nó theo nhiều chiều. ở mỗi góc độ ta lại khám phá ra một nội dung mới.

Bất tử, vĩnh hằng, vượt thoát khỏi sự băng hoại của thời gian, đó luôn là một niềm hạnh phúc lớn lao đồng thời cũng là một sứ mệnh đau đớn không thể chối từ khi nhà văn sáng tạo nên tác phẩm.

Sáng tạo nghệ thuật là hành trình vươn tới tự do,còn tiếp nhận văn học cũng là sự khao khát hướng tới khám phá chân trời tự do.

Thiết nghĩ văn chương không thể tự nó vượt thời gian mà phải bay lên nhờ đôi cánh của người đọc.

Tiếp nhận văn học hay cảm thụ văn học chính là sống hết mình với nó, rung động tận độ với tác phẩm, vừa đắm mình trong thế giới nghệ thuật của nhà văn vừa tỉnh táo lý trí lắng nghe tiếng nói của tác giả.

Bằng trái tim và khối óc, người đọc thâm nhập vào tầng sâu của văn bản để khôi phục lại những nét mờ, lấp đầy những khoảng trống, hồi sinh tác phẩm một lần nữa, biến nó thành một sinh thể sống có số phận, có suy nghĩ và nhận thức.

Nó đòi hỏi người đọc tự nâng mình lên, trau dồi tri thức, hiểu biết để biến vốn sống thành chất sống như thế mới đồng hành cùng nhà văn trong việc sáng tạo tác phẩm chân chính.

Người nghệ sĩ muốn cho đứa con tinh haanft của mình có thể bất tử được với thời gian phải tạo nên mối đối thoại nhiều chiều với độc giả, phải tuân thủ theo nguyên lí tảng băng trôi với bảy phần tám tảng băng trôi dưới nước để cho một phần lộ ra.

4. Phong cách trong văn chương

Nghệ thuật là lĩnh vực của cái độc đáo , vì vậy nó đòi hỏi người sáng tác phải có phong cách nổi bật, tức là có nét riêng, mới lạ trong tác phẩm của mình.

Phong cách văn học là một phạm trù thẩm mỹ thể hiện sự tương đối ổn định của một hệ thống hình tượng , các phương tiện nghệ thuật, nó nói lên cái nhìn độc đáo sáng tạo trong quá trình sáng tác của nhà văn, nó là điều còn lại, là hạt nhân cốt lõi sau khi từ nhà văn chúng ta bóc đi những cái không phải là bản thâm anh ta với tất cả những thứ anh ta giống với người khác.

5. Cái đẹp trong văn chương

Ta thấy Anna Karenina còn sông mãi bởi vẻ đẹp của con người dù bi kịch vẫn sáng mãi. Ta thấy Những người khốn khổ của Vích-to-Huy-gô vượt qua che phủ của thời gian vẫn đầy giá trị vì thiên tác phẩm vĩ đại ấy đã cho người đọc biết rằng: Bao nhiêu người khốn khổ kia đang kêu đòi một cuộc sống tốt đẹp hơn, dù khốn khổ nhưng họ vẫn khát khao được sống lương thiện, được cứu giúp người khác. Chẳng phải Vích-to-Huy-gô đã nâng con người lên khỏi những nghèo đói tăm tối để thắp sáng cho họ tình yêu thương cao cả hay sao ?

Cái đẹp ở đây không chỉ hiểu đơn thuần chỉ là những điều lớn lao mà thay vào đó, nó là một trường đa dạng với những cung bậc cảm xúc khác nhau, cái bi, cái hài, cái xấu, cái ác, đôi khi cũng là những nốt nhạc đẹp ngân lên trên cung đàn ấy. Vì vậy cái đẹp không chỉ đơn thuần là phép cộng của những điều tươi sáng mà là tổ hợp thống nhất của cái chân thiện.

Văn học bao giờ cũng phải vượt lên nỗi đau để hướng về một cái gì đó cao đẹp hơn của con người. Nỗi đau tự nhận thức cũng là một biểu hiện sống đẹp. Và đó chính là định hướng cho tính dự báo của văn chương.

minh la ca viec cua minh la boi

minh la ca viec cua minh la boi

25 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 1