Búp bê Kumanthong, Qủy linh nhi âm khí nặng nề (7) – Thụy Du

Đột nhiên, một người đàn ông ngoài vườn, dí sát mặt ông ta vào, đập mạnh tay vào cửa kính phòng Đại Phong, khiến tôi hoảng hồn suýt đánh rơi cả lọ thuốc. Trông ông ta khá nhếch nhác với những vết bẩn lốm đốm trên mặt, mái tóc đen hơi dài, che kín một bên mặt, khắp người đầy bụi bẩn.. đang định hỏi Đại Phong, thì bất ngờ có tiếng sủa lớn, tôi giật bắn mình, khi thấy một con chó lớn màu vàng cũng đang lao tới, cào mạnh vào lớp kính bên ngoài cửa.

búp bê ma kumanthong
búp bê ma kumanthong

Tác phẩm thuộc về page Thụy Du

Đây là một trong những tác phẩm truyện ngắn kinh dị của Thụy Du. Nếu là người yêu thích truyện kinh dị, tâm linh thì đây sẽ là một trang lí tưởng.

Thụy Du có nhận cả xem:

  • Bài tiên tri Lenormand
  • Bài Tarot

Trở về nước

Lần đầu tiên đến nhà Đại Phong khiến tôi cũng có chút hồi hộp. Vội vàng cứu người, nên tôi cũng không để ý quan sát xem nhà anh ta thế nào. Chỉ muốn nhanh gặp mặt để biết hiện trạng Đại Phong giờ ra sao rồi.

Vào phòng, thấy Đại Phong đang ngồi tựa lưng vào đầu giường, đọc gì đó. Hiện trạng có khá hơn một chút so với ngày tôi đi. Nghe nói phải nhờ đến thuốc bí truyền của nhà anh ta để trì hoãn đợi tôi mang thuốc về.

Đại Phong bất chợt nhìn chằm chằm vào tôi không chớp mắt, vẫy tay ra hiệu lại gần. Tôi hỏi gì vậy, nhưng anh ta không trả lời, chỉ nói: “ngồi xuống giường đi.. xoay lưng lại..”

Khi tôi lo sợ làm theo thì anh ta đột ngột ôm ghì lấy tôi từ sau lưng, khiến tôi bất ngờ, vùng vẫy, hét lên: “anh làm gì vậy.. buông ra.. tôi la lên bây giờ..”

“Ngồi yên đi.. cô đang gặp nguy hiểm đấy..”

Rồi tôi nghe anh ta lầm rầm đọc mấy câu chú gì đó, cả người liền lạnh như băng.

Vài phút sau, Đại Phong buông tôi ra, với tay lấy chai nước trên chiếc bàn kê sát giường, đổ vào đó một ít nước trong lọ nhỏ đặt ở kệ sách trên đầu giường nữa.. rồi mới lắc đều lên, thấm vào trong một góc của chiếc khăn lau mặt nhỏ.

Sau đó, nhẹ nhàng lau từ giữa ấn đường tôi, vuốt đều, hướng ra 2 chân mày. Đột nhiên, tôi thấy toàn thân ấm áp trở lại. Cả người vô cùng nhẹ nhõm, thư thái. Bao nhiêu áp lực mệt mỏi như đều tan biến hết. Tứ chi hoàn toàn thả lỏng.

Âm hồn 

Lúc này, Đại Phong mới thở ra, vỗ nhẹ vào vai tôi, nói: “xong rồi..”

“Anh vừa làm gì vậy..?”

“Bọn ma quỷ bám trên người cô.. vào được tận đây, kể ra cũng không phải dạng thường đâu.. đền chùa, bóng cây cổ thụ lâu năm đều đầy âm hồn ám chướng.. cô mang cả đám ma Thái về đây rồi đấy..”

Nhìn thấy tôi giật mình xoay ngang xoay dọc, với tay ra sau lưng xem có gì không. Đại Phong nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên, không nhịn được cười, trấn an: “giờ không sao rồi.. cô còn làm trò gì nữa vậy..”

Chợt nhớ ra, tôi lấy lọ nước mang theo trong túi xách ra, bảo Đại Phong: “uống nhanh đi..”

“Gì đây..?”

“Thì anh cứ uống đi, rồi tôi kể cho nghe.. mà mấy vết thương của anh sao rồi..? để tôi coi..”.

Đại Phong mặc bộ pijama dài kín cả người, không cách gì thấy được hiện trạng da, tôi lại sợ anh ta chết, nên có hơi thái quá.. không để ý gì, liền lật áo anh ta lên định xem thử thế nào.

Đại Phong có vẻ hơi xấu hổ, vội vàng nói: “cô đổ thuốc vào ly nước đi.. pha loãng ra.. tôi không uống được thuốc nước.. trực tiếp..”

Đột nhiên, một người đàn ông ngoài vườn, dí sát mặt ông ta vào, đập mạnh tay vào cửa kính phòng Đại Phong, khiến tôi hoảng hồn suýt đánh rơi cả lọ thuốc.

Trông ông ta khá nhếch nhác với những vết bẩn lốm đốm trên mặt, mái tóc đen hơi dài, che kín một bên mặt, khắp người đầy bụi bẩn.. đang định hỏi Đại Phong, thì bất ngờ có tiếng sủa lớn, tôi giật bắn mình, khi thấy một con chó lớn màu vàng cũng đang lao tới, cào mạnh vào lớp kính bên ngoài cửa.

La hán phục hổ giáng thế

“Không sao đâu.. ông ấy làm vườn cho nhà tôi.. là La hán phục hổ giáng thế đó.. con đó cũng không phải chó đâu.. là hổ, thú cưỡi của Ngài..”, nói rồi Đại Phong cười, xua tay ra hiệu cho người đàn ông kia dắt con chó ra ngoài, tiếp tục công việc.

“Ông ta..”, tôi định hỏi có phải ông ta có vấn đề thần kinh nên mới nhận mình là La hán không hay thật vậy.. nhưng thôi vì mẹ Đại Phong vừa đem khay nước cam bước vào phòng, nhìn tôi cười dịu dàng: “cô nghe nói cháu gặp vấn đề với Kumanthong..?”

“Dạ..”

“Cháu đừng lo lắng quá, một số Kumanthong bị đổ lỗi giết hại người vô tội, nhưng điều đó không hoàn toàn đúng đâu.. bản chất Kumanthong được tạo ra giống như một loại bùa cầu bình an, may mắn..

chỉ khi nó được tạo ra theo những phương cách biến tướng tà đạo nhằm mục đích trục lợi.. hay người nuôi nấng nó có thân tâm xấu xa, tham lam vô độ, mưu cầu quá đáng.. nó mới trở thành đứa trẻ bị tâm ma của chủ nhân áp chế.. bắt buộc phải thu hút tiền bạc thật nhiều trong thời gian ngắn.. lúc này nó không còn là Kumanthong nguyên bản nữa..

loại tác dụng tức thời này cũng chỉ mang lại một số lợi ích nhất định.. hệ quả đi kèm mới là thứ cần chú tâm.. thế nhưng, chẳng mấy ai quan tâm đến hậu quả.. người và ma sống chung, Âm-Dương chẳng thể dung hòa, giống như người ngủ trên băng lạnh lâu ngày, sẽ bị Hàn khí xâm nhập, sinh đủ thứ bệnh lạ mà yểu mạng, chết bất đắc kỳ tử lúc nào không hay biết..”

Kumanthong cũng chỉ là đứa trẻ

“Kumanthong có hấp thụ tinh khí của con người không cô..?”, tôi tò mò hỏi.

“Theo cô thấy thì linh hồn con người vốn không có ích lợi gì đối với một đứa trẻ như Kumanthong..

ma-quỷ-thánh-thần đều đến từ lòng tin của con người, nói cho dễ hiểu hơn thì khi ta hoàn toàn tin tưởng vào một điều gì đó.. đến khi niềm tin đủ mạnh mẽ, nó sẽ trở thành sự thật..

nếu ta thờ phụng một hòn đá mỗi ngày, một thời gian sau nó cũng sẽ bắt đầu có linh tính.. và những gì nó làm sau đó, đều đến từ chỉ dẫn của người thờ phụng đưa ra..

Kumanthong cũng vậy..nếu người nuôi nó chính trực ngay thẳng..mỗi ngày nói cùng nó những câu chuyện tích cực vui vẻ, cho nó nghe lời kinh tiếng kệ..thì Kumanthong lúc này sẽ giống như tờ giấy trắng, hấp thụ dần những điều thiện lành đó và trở thành đứa trẻ có tính cách thiện lương, dễ bảo..giống hệt như những gì nó tiếp thu được từ người nuôi nấng mình..

thế nhưng, cuộc sống này, vốn dĩ Thạch Sanh thì ít mà Lí Thông thì nhiều..

hầu hết người nuôi Kumanthong, ngoài một ít bánh trái, sữa và nước ngọt ra, thứ mà chúng nghe được từ họ.. đều là những đòi hỏi và yêu cầu, không hơn không kém.. tất cả yêu thương chúng nhận được, đều chỉ là thứ tâm lý.. nhân danh tình thương để mưu cầu danh lợi.. rằng cha/mẹ tốt với con thế này thì con phải thế kia để đền đáp..

Nuôi Kumanthong cũng như nuôi một con hổ dữ..

nếu không biết cách, sớm muộn cũng bị hổ ăn thịt..

khi lòng tốt ban đầu dần bị bóp méo..

khi ta nghĩ rằng việc mang Kumanthong bên mình có thể giúp ta thay đổi cuộc đời và liên tục đòi hỏi, thì những gì tốt đẹp ta dành cho hay dạy dỗ, đều chỉ là sáo rỗng.. cũng chỉ là loại lí lẽ kiểu như cho rằng mình là kẻ tu tại gia, ăn chay, hằng ngày đều đều tụng kinh gõ mõ, nhưng cái Tâm như có chân, suốt ngày cứ chạy nhảy khắp nơi, còn khởi lòng tham sân si vậy thôi.. âu cũng chỉ là vỏ bọc bên ngoài hoàn hảo..

chưa kể, hiện nay Kumanthong giả còn đầy rẫy, trôi nổi khắp nơi.. suy cho cùng, cũng chỉ là một loại búp bê vô tri vô giác hấp thụ lòng tin của con người mà dần có linh tính..

còn con người đem lòng tin dâng hiến cho những thứ bất tri giác quá nhiều, vô hình chung tự biến mình trở thành những con người không bình thường, nảy sinh những cảm xúc e dè, xa lánh, hay tránh tiếp xúc với xã hội bên ngoài.. dẫn đến những bệnh tâm lý nghiêm trọng mà tự hành hạ bản thân.. hay thậm chí tự sát..

đây hầu như là thực trạng chung hiện nay của những người nuôi Kumanthong..”

“À, mải nói, cô quên mất nồi canh, sắp đến bữa cơm tối rồi, cháu ở chơi, ăn cơm rồi về ha.. còn con, nghỉ ngơi, trò chuyện với An Bình đi.. nó vừa bị kéo xuống nước đấy cháu.. may còn nhờ phúc phần ông bà, gia tiên gia hộ cho mà còn giữ được cái mạng..”, bên ngoài vọng lại tiếng ba Đại Phong gọi, nên vừa nói đến đó, mẹ Phong đã phải ra ngoài.

Đại Phong ngã xuống nước

Đợi mẹ Phong ra ngoài khép cửa lại, tôi hỏi ngay: “ai kéo anh xuống nước vậy..?”

“Không có gì đâu, hôm trước đi bơi đêm với bạn.. còn chưa xuống bơi, đang đi một vòng làm nóng.. có một luồng gió lạnh thổi thốc lên dưới bể bơi, làm tôi hơi choáng.. cảm giác lúc đó.. kỳ lạ lắm.. nó khiến tôi cảm thấy cô đơn, lạnh buốt từ tận sâu thẳm trong lòng.. biết có sự chẳng lành, tôi đã cố trấn tĩnh.. nhưng từ dưới mép nước, một cánh tay nhớp nháp, bất chợt trồi lên, chụp nhanh lấy chân tôi kéo xuống..

tôi trượt ngã đập mạnh hông vào thành hồ bơi.. cũng may không đập trúng đầu.. nếu không, giờ chẳng còn mạng mà ngồi nói chuyện với cô..”

Tôi nghe xong, thấy hơi hoảng trong lòng, lại lần nữa nhào tới, lật vạt áo Đại Phong lên xem có vết bầm nào ở hông không, có gãy xương không.

Nhưng lần này như đã chuẩn bị từ trước, Đại Phong né nhanh qua một bên, nhăn mặt: “tôi không thích bị phụ nữ động chạm vào người..”

“Tôi có làm gì anh đâu.. chỉ muốn xem chỗ đau thôi mà, cho tôi xem đi..”, tôi vẫn cố cãi, nhất định không chịu buông tha cho anh ta.

Nhưng rồi cuối cùng cũng phải chịu thua vì sự kiên quyết của anh ta. Tôi hỏi: “rồi ai cứu anh thoát khỏi đó..?”

“Lúc chìm sâu, nước tràn vào, phổi căng tức tưởng chừng như sắp chết đến nơi.. thì tôi cảm giác toàn thân thể như bị ném ngược trở lên trên..

toàn thân lúc này bị bọc kín bởi một lớp dịch nhầy, tanh ôi, trong suốt.. nằm co giật không ngừng..

bạn tôi cố gắng làm một số động tác sơ cứu thì tôi tỉnh.. lúc này, nó mới lắp bắp chỉ vào người tôi, hét lên sợ hãi.. nhìn theo hướng nó chỉ.. tôi thấy một bàn tay trẻ con đang nắm chặt, còn dính chắc vào cổ tay tôi..

về nhà, nghe ba tôi nói là nhờ xâu chuỗi đeo tay đã được trì chú của gia tiên kịp cứu mạng tôi..”

Cảm nhận

“Nắm tay sao..?”, tôi vội vã lấy Kumanthong mang theo ra, quả nhiên đã mất đi phần bàn tay như Đại Phong đã mô tả: “nó.. nó định giết anh sao..? anh có nhớ trông nó thế nào, hay cảm nhận nó muốn gì không..?”

“Lúc đó, tôi có cảm tưởng như đang bị bọc trong một khoảng không màu trắng xoá.. từ xa.. có một đứa trẻ trần truồng.. làn da trắng xác.. khuôn mặt u sầu, tái nhợt của người chết.. đôi mắt bối rối của những đứa trẻ khi gặp người lạ.. cái miệng nhỏ xíu của nó, mở ra ngày càng to, đen ngòm, che gần hết cả khuôn mặt.. nó chầm chậm chạy về phía tôi..

khi nó nắm chặt lấy cổ tay, tôi còn chưa kịp phản ứng gì.. đã bị ném lên trên, sau tiếng thét lớn của đứa trẻ.. chỉ cảm nhận được tay nó trơn.. và rất lạnh..”

“Anh bị vậy hôm nào..? nếu không nhầm thì ngay đêm anh gặp nó.. tôi cũng chứng kiến toàn bộ sự việc.. nhưng không cách gì chạm vào anh được..

rồi khi khuôn mặt nhớp nháp, bắt đầu sủi tung lên những bọt trắng xóa, như bị axit ăn mòn, lộ cả xương của nó chạm nhẹ vào mặt.. tôi mới giật mình tỉnh lại, nghĩ chỉ là mơ do ám ảnh quá.. ai ngờ, nó thực sự kéo anh xuống nước vào thời điểm đó..

khoan đã.. tôi cũng đã thấy Ngọc bị nó đẩy ra ban công, nửa trong nửa ngoài.. sắp rơi xuống đất.. không lẽ..”, tôi ấn số gọi ngay cho Ngọc, nhưng may thay.. nó không sao.

Tránh được ảo ảnh

Vừa tắt máy, liền nghe thấy tiếng vòi nước xối xả trong nhà tắm. Tôi nhìn Đại Phong, ngầm hỏi ai ở trong đó vậy. Nhưng Đại Phong chỉ lắc đầu, bước xuống, đến gần, nhưng đương nhiên.. như mọi lần, khi nhìn vào, chẳng có gì bên trong.. sàn nhà vẫn khô ráo.. vòi nước không có rò rỉ nước.

“Sau này, chắc chắn sẽ gặp phải những ảo giác thế này.. vô số lần.. khi quá sức chịu đựng, nhớ, cắn ngón tay.. chảy máu càng tốt.. chấm từ giữa ấn đường, kéo một đường thẳng từ đó lên.. chạm đến đường chân tóc.. sẽ giúp được cô đấy..”, Đại Phong dặn dò.

Nhờ cách mà Đại Phong chỉ, tôi đã giúp được Ngọc tỉnh táo trở lại trước khi nhảy xuống từ lầu 3 nhà nó, bằng cách cắn ngón tay nó đến bật máu.

Cũng tự giúp được mình không lăn xuống cầu thang.

Vì khi đó, tôi trông thấy ảo ảnh một đứa trẻ đáng sợ.. đang ngồi thu lu trong góc tường sau lưng.. nhưng không hề thấy cầu thang trước mặt.

Còn Ngọc nói, nó đang mải đuổi theo một tên lạ mặt vừa giật lấy chiếc vòng tay vô cùng giá trị mà ba nó tặng hôm sinh nhật.. nhưng không hề thấy ban công.

Tôi cũng dần thấy đứa trẻ đó rõ hơn.

Hình như, nó bị tật ở chân, phần cơ chân bị teo tóp, biến dạng, khiến nó không thể đi bình thường mà gần như thành hình dấu chấm-phẩy..

thế nênn, nó luôn đi rất chậm chạp hoặc ngồi hay đứng một chỗ.

Sao nó lại cứu tôi..?

Nó hại nhiều người đến vậy, nhưng dường như ngoại trừ tôi.. có lần, tôi nhìn thấy nó dần tiến về phía mình rồi loạng choạng, vấp ngã.. khi còn cách tôi tầm gần chục bước chân.

Dù rất sợ, nhưng theo phản xạ tôi lao đến đỡ nó, vừa lao ra đến nơi thì chiếc kệ sách cao, chứa đầy sách ngay sau lưng tôi, cũng vừa đổ ập xuống.

Khi tôi hoảng hốt nhìn lại thì thấy vô số bóng đen bu bám đầy trên kệ, đồng loạt phát ra âm thanh ghê rợn. Giống như chúng đang vô cùng tức giận.

Lần đầu tiên, tôi thấy khuôn mặt đứa trẻ kia gần và rõ ràng đến vậy. Một khuôn mặt xấu xí, quái đản..

Dù không muốn, nhưng tôi thực sự không thể phủ nhận việc mình chưa từng nhìn thấy đứa trẻ nào quái dị đến vậy trước đây.

Lớp da nó nhăn nheo, gấp nếp.. bộ dạng dị tật, dị hình dị dạng.. nhưng ánh mắt ngược lại, vô cùng ngây ngô, thuần khiết, không lộ ra chút tức giận nào khi đối diện với ánh nhìn của tôi lúc đó.. khiến tôi bất giác, thu hết can đảm, đưa tay ra.. ôm chầm lấy nó.

Cùng lúc đó, cánh tay tôi đột nhiên cảm thấy như có một lực vô hình nào đó, giống như một chiếc vòng nóng rực lửa, nóng đến cháy da cháy thịt, siết chặt lấy cả cánh tay tôi lẫn phần thân thể đứa trẻ kia, khiến nó thét lên, đau đớn, giãy giụa..

tôi hoảng hốt, lo lắng, nhưng lúc này không thể chạm tay vào nó nữa, chỉ có thể lặp đi lặp lại câu hỏi: “em.. em làm sao vậy..?”

Đứa trẻ biến mất trong tích tắc.. để lại trong tôi muôn vàn câu hỏi và cảm xúc ngổn ngang.

15 views