BỐ CON CÁ GAI – ÔNG BỐ “NGỐC NGHẾCH” ĐẾN ĐAU LÒNG

  • bởi

BỐ CON CÁ GAI

“Trong cuốn bách khoa toàn thư của Daum có một câu chuyện về loài cá gai kì lạ… Cá gai mẹ sau khi đẻ trứng thì bỏ đi đâu mất. Cứ như thể những quả trứng có ra sao cũng không liên quan gì đến nó vậy. Chỉ còn lại cá gai bố chăm sóc lứa trứng. Cá gai bố sẽ liều mình chiến đấu với các loài cá khác nếu chúng định ăn mất trứng. Rồi trứng nở ra, đám cá con lớn nhanh như thổi. Và cuối cùng đám cá gai con lại bỏ rơi cá gai bố, cứ thế đi theo con đường riêng của chúng. Sau khi cá gai con bỏ đi hết, còn lại một mình, cá gai bố liền đâm đầu vào giữa khe đá mà chết.”

Daum bé nhỏ cứ liên tưởng bố mình là một ông bố cá gai.

dc8b8311f434cc946563963bc8e30071 1

Bố con cá gai

Thông tin cơ bản về sách

  • Công ty phát hành:       Nhã Nam
  • Tác giả:                        Cho Chang – In
  • Nhà xuất bản:               Nhà Xuất Bản Hội Nhà Văn
  • Dịch Giả:                       Nguyễn Thị Thu Vân
  • Loại bìa:                        Bìa mềm

Khi bắt đầu đọc câu chuyện này tôi không cảm thấy quá buồn, tôi chỉ thấy cậu bé rất dũng cảm, thông minh, đáng yêu đang chiến đấu với bệnh tật. Tôi đã nghĩ rằng với một cậu bé như vậy câu chuyện chắc hẳn không quá bi thương và sẽ có một cái kết hạnh phúc. Nhưng nó đã khác nhiều với những cảm nhận ban đầu của tôi.

Daum bé nhỏ

Daum là một em bé 10 tuổi đang phải chiến đấu với căn bệnh quái ác là bệnh máu trắng. Nhưng em rất ngoan, rất thông minh và đặc biệt đáng yêu. Em phải xạ trị đau đớn nhưng em rất mạnh mẽ  “Bác sỹ ơi phải đau thêm bao nhiêu lần thì mới chết được ạ”. Câu nói từ một đứa trẻ chỉ mới 10 tuổi, làm sao có thể nỡ trả lời đây. Em đã chịu đựng quá nhiều để không còn gào thét và khóc lóc đối với những lần tiêm thuốc đau đớn dù toàn thân run lên bần bật. Em chẳng thể đi học và cũng chẳng được gặp cô bé Eun Mi xinh đẹp mà em thích.

Em ở cùng với bố, em yêu bố và em luôn lo lắng cho bố vì với em bố chính là một ông bố ngốc luôn chỉ lo cho em mà chẳng biết quan tâm đến bản thân. Em nhỏ nhưng em đã biết đau lòng vì bố lúc nào cũng tỏ ra là  người dũng cảm nhất nhưng bố lại làm em đau lòng vì dáng vẻ đơn độc.

Daum bé nhỏ như bông hoa Hướng Dương trong nắng

Câu chuyện đan xem giữa lời kể em bé và ngôi thứ ba kể về bố em. Một nhà thơ, một người làm nghệ thuật chân chính. Trước mặt Daum bố luôn tươi cười, động viên và luôn ở cạnh em. nhưng bố đang phải cố gắng lo tiền điều trị cho em từng ngày nhưng đối với em luôn là tình yêu vô bờ bến, dường như bố chỉ cần nhìn thấy Daum cười vậy là đủ.

Bố cá gai

Bố của Daum là một ông bố nhà thơ nhưng từ lâu đã luôn có dáng vẻ đơn độc. Nhưng bố luôn yêu Daum và lo lắng cho Daum, bố luôn ở cạnh và động viên Daum cùng Daum chiến đấu với căn bệnh quái ác. Và điều rất thực tế là bố của Daum cũng đã phải chật vật để kiếm tiền thanh toán viện phí, đã phải cố gắng đi vay tiền bạn bè, đã hết lấn này đến lần khác cầu xin được gia hạn thanh toán viện phí. Bố đã bán căn nhà chung cư nhưng vẫn không đủ chi trả và bố đã bán những tập thơ mà bố đã nhịn đói để mua. Cho đến khi bệnh tình của Daum đang xấu đi và bệnh viện không tìm thấy tủy thích hợp cho em, điều trị cũng không biết kết quả ra sao và em phải chịu đựng những đau đớn.  Bố đã thấy chẳng còn hy vọng để bấu víu, bố chỉ muốn Daum xuất viện để em có thể có quãng thời gian còn lại thật đẹp. Ông mong muốn Daum có thể hoàn thành những mong muốn cuối cùng của em và em có thể vui vẻ trước khi ra đi. Daum vô tư và hạnh phúc khi nghe bố nói sẽ được ra viện và hai bố con cùng đi du lịch. Một cảm giác rất xót xa, Daum yêu quý em đã không biết được rằng phía trước con đường là điều gì đang đợi em. Ở trên núi Daum lại dũng cảm uống canh rắn hàng ngày với hy vong bệnh tình sẽ khá hơn. Những ngày này em cũng khỏe hơn, có da có thịt hơn bố cứ nghĩ rằng ông trời đã thương họ.

Cuộc chiến cuối cùng

Nhưng bệnh tình của em lại tái phát và lần này nguy kịch hơn rất nhiều. Cơ hội của em thật mong manh và sau khi em cấp cứu em đã không thể nhìn không thể nói trong một tuần. Em chỉ có thể lắng nghe và cảm nhận bố luôn ở bên cạnh. Bố chính là động lực là niềm tin và là sợi dậy kéo Daum ở lại, em chiến đấu và em không muốn ra đi bỏ lại bố của mình.

Bố như trải qua sự khủng khiếp nhất của cuộc đời mình khi em ở trong phòng cấp cứu. Daum chỉ còn một hy vọng sống là phải phẫu thuật ghép tủy và chi phí thì rất lớn. Mẹ em đã nói là mẹ sẽ trả tiền nhưng đổi lại là mẹ sẽ đưa Daum rời xa bố. Bố làm sao có thể đồng ý, Daum cũng là sự sống của bố mà, bố dùng mọi cách để có tiền. Bố bán cả chiếc máy tính và vật duy nhất giúp bố kiếm tiền. Bố đã muốn bán thận dù biết nó là sai trái nhưng hy vọng của bố cũng sụp đổ khi bố bị ung thu gan giai đoạn cuối. Một bản án tử hình nghiệt ngã khi con anh Daum bé nhỏ cũng đang tìm kiếm sự sống. Bố đã từ bỏ mạng sống của mình ngay lúc này, bố muốn ở cạnh Daum cổ vũ em cố gắng và làm điều cuối cùng cho em là hiến giác mạc lấy tiền cho Daum phẫu thuật.

Sự kỳ diệu đến với Daum khi em được cô gái người Nhật hiến tặng tủy, em được phẫu thuật và em đã chiến thắng. Daum rất vui mừng em muốn được ra viện thật nhanh và em cũng lo lắng cho bố của em với đôi mắt bị băng một bên. Nhưng bố lại bảo em hãy đi Pháp với mẹ, Daum không tin, em muốn đó là một giấc mơ và bố chỉ đang nói ngược mà thôi. Em muốn làm mọi chuyện để bố thay đổi quyết định, em chỉ muốn sống với bố thôi. Em thậm chí nghĩ thà mình chết quách đi hay mình lại đau đớn để bố không thể bỏ mặc em. Em cũng sợ bố sẽ như con cá gai bố sẽ đâm đầu vào vách đá mà chết sau khí cá gai con đã bơi đi. Nhưng Daum vẫn luôn tin rằng bố không bỏ rơi em, em tin và yêu bố vô điều kiện.

“Bố mong Daum hãy yêu cuộc sống và nhận được nhiều tình yêu từ cuộc sống”

Chia tay

Bố thậm chí không cho em đến gần để chào tạm biệt, bố sợ em phát hiện bố bệnh rồi, bố muốn giữ lại những hình ảnh đẹp đẽ trong tâm trí em.Bố còn không cho em gọi điện thoại, không cho em gửi thư và nói “Con đừng có có chờ”. Ôi bố đã nhớ thương đứa trẻ nên đau khổ, đã gào thét trong tâm trí hàng đêm nhưng phải nói ra những lời như vậy đây, chua xót biết bao. Daum đứa trẻ hiểu chuyện chỉ lặng lẽ đứng cắn môi nhìn bố, Daum đã tin lời bố là chỉ cần sống với mẹ 4 năm là sẽ lại được về với bố. Daum thậm chí chỉ muốn chạm tay vào tai của bố thôi vậy mà sao bố có thể lạnh lùng và tàn nhẫn đến như vậy. Daum mạnh mẽ bước đi không ngoảnh lại nhưng em đã vừa đi vừa khóc. Tại sao nó lại buồn đến như thế ? Tại sao chứ?.

“Nhưng mà con trai à, con là tất cả của bố. Dù bố có chết cũng không phải là chết đâu. Người bố đã bỏ lại con trên đời này, sẽ mãi sống trong tâm hồn con. Con sẽ không thể nhin thấy người bố này, không thể nghe thấy, không thể chạm vào, nhưng bố lúc nào cũng sẽ cùng con bước trên đường đời. Khi con mệt mỏi, khi con sắp gục ngã, khi con chán nản muốn dừng bước trên con đường con đã chọn, khi con muốn quay đầu lại, thì hãy nhớ, bố luôn đồng hành cùng con”

Tôi không muốn nhắc nhiều đến người mẹ vì mẹ của Daum lại là một bà mẹ hơi ích kỷ không đủ yêu thương và quan tâm đến em. mấy năm không gặp mà bà cũng chẳng quan tâm đến em, chỉ nghe bố nói em đã khỏi bệnh vậy là thôi. Mãi sau này khi biết em bị bệnh mẹ mới tìm em và khi nhận ra em có tài năng điêu khắc lại cố lấy em khỏi bố và nhìn em đang chống chọi với bệnh tật và vẫn dùng điều kiện trao đổi với bố. Bởi mẹ đã không đủ quan tâm và yêu thương để biết được hai bố con đã trải qua những gì, bố và Daum đã chiến đấu ra sao, bố đã yêu Daum còn hơn cả mạng sống của bản thân. Nếu đủ hiểu tôi tin rằng mẹ em cũng đã hành động khác. Sau này có thể như trong phim đến lúc nào đó bà đã nhận ra những điều mình chưa biết để có sự thấu hiểu hơn.

Link mua sách

Tiki Link giảm giá sách này ở đây.

Fahasha Link giảm giá sách này ở đây.

Vinabook Link giảm giá sách này ở đây.

Lời kết

Nó đã khiến tôi đau đớn, khiến trái tim tôi như những cơn chết lặng để cho nước mắt tuôn rơi. Liệu còn gì đau đớn hơn không ?, liệu có ai, hãy có ai đó dang tay ra cứu lấy bố, cứu lấy Daum đi mà. Những chương cuối là những gào thét trong tôi những suy nghĩ chốn chạy rằng không, không thể nào như thế được, tại sao, tại sao, phải làm sao đây. Daum rất đáng yêu mang tinh thần lạc quan của đứa trẻ ngây thơ để chúng ta còn có những tích cực, còn có niềm vui trong câu chuyện buồn này.

Tôi rất thương Daum nhưng bố của Daum khiến tôi cảm thấy buồn vô cùng, cuộc đời của ông thật là nghiệt ngã từ tuổi thơ đến cuộc đời. Có lẽ niềm vui duy nhất là Daum, ông hạnh phúc khi có Daum và tình yêu ông dành cho Daum là tình cảm thiêng liêng và tuyệt vời biết bao. Ông đáng thương và đáng trách vì đã ôm hết nỗi đau về mình, ông nhận hết đau thương thì ai có thể chia sẻ với ông. Ông chính là con người đơn độc đến đáng trách. Giờ có lẽ ông đang dõi theo Daum, nhìn thấy em lớn lên và ông đang mìm cười hạnh phúc vì mãi mãi được ở bên Daum.

“Khi đã để lại đứa con trên cuộc đời này, thì dù có phải chết đi, cũng không phải là chết đâu”

582 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 4.9 / 5. Số đánh giá 84