THEO BẠN BÊN TÌNH BÊN HIẾU BÊN NÀO NẶNG HƠN! CÙNG NGẨM NGHĨ

Có lẽ cuộc sống không thể cứ mãi màu hồng, vì cơm áo gạo tiền, mưu sinh cuộc sống mà ai cũng phải có xung đột gia đình. Nếu trong cuộc xung đột đó, bạn có thể tìm ra lối thoát thì chuyện có lẽ chẳng có gì để nói tới, mà đa phần tù một chuyện bé mà xé ra to. Hãy đọc bài này, có thể không giúp bạn giải quyết được vấn đề đã xảy ra nhưng có thể giúp bạn thông hiểu hơn trước khi đi quá xa.

BÊN TÌNH BÊN HIẾU BÊN NÀO NẶNG HƠN

  • . Đàn ông chọn cha (gia đình)
  • . Đàn bà chọn con
THEO BẠN BÊN TÌNH BÊN HIẾU BÊN NÀO NẶNG HƠN

Bức tranh tả cảnh người chồng lựa chọn cha hay vợ

Một bức ảnh cho ta thấy người đàn bà không bao giờ chọn sống cho bản thân mà luôn hi sinh cho con mình. Ngược lại người đàn ông có thể bỏ vợ bỏ con chứ không thể bỏ cha mẹ. Một bức ảnh lột tả vẻ sơ khai bản năng ngàn đời, 1 đạo lí trên đời này, con người chỉ nên sống hết mình vì 2 người:

– NGƯỜI SINH RA MÌNH

– NGƯỜI MÌNH SINH RA

Trên đời này ai cũng sẽ phải chết đi, cha mẹ già rồi cũng bỏ ta ra đi. Vậy sao người đàn ông lại chọn cứu cha mình mà bỏ rơi tính mạng con mình. Vậy là sai hay đúng?

Còn người phụ nữ thà hi sinh bản thân để cứu lấy con mình. Đó là sự cao cả, là tình yêu của người mẹ. Dù trong tình huống giữa mẹ và con thì chắc chắn người phụ nữ vẫn cứu con mình, không phải họ không yêu cha mẹ mình mà họ biết con họ cần họ hơn.

Còn người đàn ông họ luôn nghĩ, không lấy được người này họ sẽ lấy người khác và đứa con này mất đi họ vẫn sẽ có đứa khác, nhưng cha mẹ thì không. Họ không hiểu rằng tìm được người có thể bên họ suốt cả cuộc đời đã khó mà để sinh ra 1 đứa trẻ còn khó hơn. Cha mẹ chỉ sống với chúng ta nửa cuộc đời nhưng vợ con sẽ là người đi cùng ta cả cuộc đời.

Xã hội là vậy, phụ nữ cứ hi sinh nhưng điều họ nhận lại càng cay đắng. Họ hi sinh cả tuổi thanh xuân cho chồng con và họ nhận lại từ người đàn ông của họ chỉ là người sinh con và giúp việc không mất tiền thuê. Phụ nữ họ bỏ cha mẹ theo chồng, để phục dưỡng người đẻ ra chồng họ mà đến lúc người họ coi là cả cuộc đời chấp nhận bỏ họ để theo cha mẹ. Liệu có đáng hay không?

Nhưng để nhìn kỹ hơn cũng đừng nghĩ thế mà tội cho người đàn ông trẻ! Người cha không biết bấu víu vào đâu nên cần cứu cha trước. Người vợ còn sức khỏe, bám được vào rễ cây cũng chưa hẳn tuyệt vọng, đứa bé được mẹ giơ cao không lo ướt, tình mẫu tử giúp vợ mạnh mẽ để kéo dài thời gian tạo điều kiện cho chồng cứu cha. Và nói tóm lại PHỤ NỮ luôn là những người tuyệt vời nhất!

Nhưng trên thực tế, mấy ai trong chính chúng ta có thể nghĩ được những điều như thế. Xã hội đương thời đang giao thoa giữa cái cũ và cái mới, giữa cái còn và cái mất đi để thêm vào đó một diện mạo mới mang tên xã hội hiện đại, mà có lẽ ai ai cũng đang ngập chìm trong khoảnh khắc đó. Sự giao hòa này làm cho người buồn nhưng lại cũng làm cho người vui, phải chăng vui hay buồn đâu phải ở cái nhìn hay cái xã hội đó, mà có lẽ là do chúng ta nắm bắt cơ hội đó như thế nào.

Chia sẻ của một bạn

Bất cứ người đàn ông nào cũng khó xử khi phải lựa chọn giữa bên là vợ và một bên là mẹ, nếu bắt họ phải đặt mẹ và vợ lên bàn cân xem bên tình bên hiếu bên nào nặng hơn thì quả thật là một câu hỏi khó với họ. Nhưng trong cuộc sống hôn nhân gia đình rất khó tránh khỏi việc xảy ra xung đột giữa mẹ chồng và nàng dâu. Dưới đây là một số cách giúp đức ông có thể làm cầu nối giữa mẹ và vợ.

BẠN CHON BÊN NÀO CHO HỢP TÌNH HỢP LÝ ĐÂY

Bức tranh chỉ sự lựa chọn làm sao cho trọn vẹn đôi bên

1. Lắng nghe cả hai bên

Bất kể vấn đề gì bạn cũng cần lắng nghe từ hai phía chứ không nên đánh giá vấn đề một cách phiến diện một phía, cho dù vợ và mẹ đang có những mâu thuẫn lớn đến đâu thì họ cũng cần một ai đó để trút bầu tâm sự, người đó có thể lắng nghe họ nói. Việc bạn có thể lắng nghe vợ và mẹ bạn sẽ tìm ra được vấn đề của hai người phụ nữ bên cạnh mình đang có những rắc rối và mâu thuẫn gì, để từ đó bạn có thể có những lời khuyên với cả hai người. Tuy nhiên việc bạn lắng nghe chứ không phải khuyến khích họ kể lể những thói hư tật xấu của nhau bởi như vậy càng làm cho mối quan hệ trở nên căng thẳng hơn mà thôi.

2. Đưa ra ý kiến trung lập

Bạn nên chú ý vấn đề ở đây bạn đang là người trung gian giải quyết vấn đề nên bạn tuyệt đối không đi tìm hiểu ai đúng ai sai nếu bạn càng đi tìm chân lý chỉ càng làm cho mọi chuyện trở nên phức tạp có khi lại đổ thêm dầu vào lửa. Bạn cần bình tĩnh và đưa ra những ý kiến trung lập tránh bênh vực bên nào và bạn tuyệt đối phải có những từ ngữ hết sức khéo léo để nói với hai người để tránh sự tổn thương hai tự ái, tránh dùng từ như “em quá đáng vừa thôi, mẹ chẳng độ lượng chút nào”.

3. Chờ thời điểm thích hợp để nói chuyện

Tốt nhất bạn không nên can thiệp trong khi hai người còn đang nổi cơn thịnh lộ hãy đợi khi họ đã bình tĩnh lại rồi bạn hạng có ý kiến tham gia riêng với từng người khi cả hai đã hiểu ra vấn đề rồi thì bạn mới nói chuyện giữa cả ba người, bạn cũng có thể thêm lời nói tốt về cả hai người để làm dịu bớt tình hình.

4. Hãy kiên nhẫn xem xét sự việc

Bạn đừng hy vọng rằng bạn chỉ cần mở miệng là vợ và mẹ bạn sẽ giải hoà được mâu thuẫn, bởi vì cái gì cũng cần có thời gian để nó có thể trở về đúng vị trí của nó được. Có những mâu thuẫn thường đã tích tụ lâu ngày nay nó có cơ hội bùng phát thì cũng cần thời gian đẻ giải quyết vấn đề ở đây không phải một sớm một chiều được.

CŨNG TRONG TRUYỆN KIỀU

Cuộc đời thật là vô thường, gia đình Thúy Kiều, gồm có cha mẹ hai em trai là Vương Quan và em gái là Thúy Vân đang sống êm đềm hạnh phúc, vậy mà bỗng nhiên tai họa đến bất ngờ, bọn tham quan ô lại nghe lời vu cáo dối trá, cho quân lính đến cướp bóc, tra khảo, đánh đập tàn nhẫn ông Vương Ngoại cha Thúy Kiều và Vương Quan là em trai :

Hàn huyên chưa kịp giãi dề,

Sai nha bỗng thấy bốn bề xôn xao.

Người nách thước, kẻ tay đao;

Đầu trâu mặt ngựa ào ào như sôi.

Già giang một lão một trai,

580.. Một dây vô lại buộc hai thâm tình.

Đầy nhà vang tiếng ruồi xanh,

Rụng rời khung dệt, tan tành gói may.

Đồ tế nhuyễn, của riêng tây,

Sạch sành sanh vét cho đầy túi tham.

Một ngày lạ thói sai nha,

Làm cho khốc hại chẳng qua vì tiền…

– Trước cảnh đau thương tang tóc như vậy, Muốn cứu cha và em khỏi cảnhngục tù đau khổ, nàng Kiều đành phải hy sinh mối tình đầu vừa mới hẹn ước thủy chung với chàng thư sinh Kim Trọng, Kiều quyết định bán mình chuộc cha

Duyên hội ngộ, đức cù lao,

Bên tình bên hiếu, bên nào nặng hơn ?

Để lời thệ hải minh sơn,

Làm con trước phải đền ơn sinh thành.

605.. Quyết tình nàng mới hạ tình:

Dẽ cho để thiếp bán mình chuộc cha !

. Thương tình con trẻ thơ ngây,

Gặp cơn vạ gió tai bay bất kỳ!

Đau lòng tử biệt sinh ly,

Thân còn chẳng tiếc, tiếc gì đến duyên !

Hạt mưa sá nghĩ phận hèn,

Liều đem tấc cỏ quyết đền ba xuân.

-Thà rằng liều một thân con,

Hoa dù rã cánh, lá còn xanh cây.

Phận sao đành vậy cũng vầy,

Cầm như chẳng đậu những ngày còn xanh.

– Sau khi đã bị Tú Bà lừa vào chốn lầu xanh, Thúy Kiều vẫn luôn tưởng nhớ đến công ơn cha mẹ, lo lắng cha mẹ về già không ai chăm sóc ssớm hôm.

* Nhớ ơn chín chữ cao sâu,

Một ngày một ngả bóng dâu tà tà .

. Dặm ngàn, nước thẳm, non xa,

Nghĩ đâu thân phận con ra thế này!

Sân hòe đôi chút thơ ngây

Trân cam, ai kẻ đỡ thay việc mình?

* Tưởng rằng được Thúc Sinh cưú ra khỏi chốn lầu xanh, Kiều cam phận làm vợ lẻ, nhưng lại bị Hoạn Thư vợ Thúc Sinh hành hạ, bắt làm con hầu một thời gian, sau đó theo ý nguyện của Kiều muốn xuất gia tu hành nên được cho vào ở Quan Âm Các trong vườn của Hoạn Thư:

**. Rắp đem mệnh bạc xin nhờ cửa Không.

Thôi thì thôi cũng chiều lòng,

Cũng cho khỏi lụy trong vòng bước ra.

Sẵn Quan âm các vườn ta,

Có cây trăm thước, có hoa bốn mùa.

Có cổ thụ, có sơn hồ,

Cho nàng ra đó giữ chùa chép kinh.

Tàng tàng trời mới bình minh,

Hương hoa, ngũ cúng, sắm sanh lễ thường.

Đưa nàng đến trước Phật đường,

Tam qui, ngũ giới, cho nàng xuất gia.

Áo xanh đổi lấy cà sa,

Pháp danh lại đổi tên ra Trạc Tuyền.

Sớm khuya sắm đủ dầu đèn,

Xuân, Thu, cắt sẵn hai tên hương trà.

. Nàng từ lánh gót vườn hoa,

Dường gần rừng tía, dường xa bụi hồng.

Nhân duyên đâu lại còn mong,

Khỏi điều thẹn phấn, tủi hồng thì thôi.

Phật tiền thảm lấp sầu vùi,

. Ngày pho thủ tự, đêm nồi tâm hương.

Cho hay giọt nước cành dương,

Lửa lòng tưới tắt mọi đường trần duyên.

– Nhưng ở Quan Âm các cũng không yên, bị Hoạn Thư bắt gặp Thúc Sinh đến thăm cùng nhau than thở đau buồn, lo sợ Hoạn Thư sẽ trả thù vì ghen tương và làm hại, nên Kiều phải bỏ trốn, đến nương nhờ Chiêu Ẩn Am :

**Canh khuya thân gái dặm trường,

Phần e đường xá, phần thương dãi dầu!

Trời đông vừa rạng ngàn dâu,

Bơ vơ nào đã biết đâu là nhà!

Chùa đâu trông thấy nẻo xa,

Rành rành Chiêu Ẩn am ba chữ bài.

Xăm xăm gõ mái cửa ngoài,

Trụ trì nghe tiếng, rước mời vào trong.

Thấy màu ăn mặc nâu sồng,

Giác duyên sư trưởng lành lòng liền thương.

Gửi thân được chốn am mây,

Muối dưa đắp đổi tháng ngày thong dong.

Kệ kinh câu cũ thuộc lòng,

Hương đèn việc cũ, trai phòng quen tay.

Sớm khuya lá bối phướn mây,

Ngọn đèn khêu nguyệt, tiếng chày nện sương.

Thấy nàng thông tuệ khác thường,

Sư càng nể mặt, nàng càng vững chân.

*** Hai lần vào ở trong chùa, nhưng cũng chưa hết nợ, Kiều lại mắc vào tay Bạc Bà, Bạc Hạnh đưa vào lầu xanh, nơi đây Kiều gặp Từ Hải là đấng anh hùng, cứu ra khỏi lầu xanh trở thành mệnh phụ giàu sang quyền quý. Kiều có dịp trả thù những kẻ ác độc xưa kia. Nhưng vì nhẹ dạ tin lời Hồ tôn Hiến một viên quan của triều đình, Kiều khuyên Từ Hải đầu hang, để mình có cơ hội về lại quê hương, gặp lại cha mẹ, chị em, và cũng để chấm dứt cuộc chiến tranh chết choc nhiều sinh mạng…

Ban đầu Từ HẢi không chịu đầu hang, nhưng bởi nghe lời Kiều nhỏ to khuyên nhủ mãi nên đành chìu theo và bị mắc mưu Hồ tôn Hiến gian xảo đánh lừa Từ HẢi chết ngay giữa chiến truờng

– Chọc trời khuấy nước mặc dầu,

Dọc ngang nào biết trên đầu có ai?

Nàng thời thật dạ tin người,

Lễ nhiều nói ngọt nghe lời dễ xiêu.

Nghĩ mình mặt nước cánh bèo,

Đã nhiều lưu lạc lại nhiều gian truân.

Bằng nay chịu tiếng vương thần,

Thênh thênh đường cái thanh vân hẹp gì!

Công tư vẹn cả hai bề,

Dần dà rồi sẽ liệu về cố hương.

Cũng ngôi mệnh phụ đường đường,

Nở nang mày mặt rỡ ràng mẹ cha.

Trên vì nước dưới vì nhà,

Một là đắc hiếu hai là đắc trung.

– Đương khi bất ý chẳng ngờ,

Hùm thiêng khi đã sa cơ cũng hèn!

Tử sinh liều giữa trận tiền,

Dạn dầy cho biết gan liền tướng quân!

Khí thiêng khi đã về thần,

Nhơn nhơn còn đứng chôn chân giữa vòng!

Trơ như đá vững như đồng,

Ai lay chẳng chuyển ai rung chẳng dời.

… Trong hào ngoài lũy tan hoang,

Loạn quân vừa dắt tay nàng đến nơi.

Trong vòng tên đá bời bời,

Thấy Từ còn đứng giữa trời trơ trơ.

Khóc rằng: Trí dũng có thừa,

Bởi nghe lời thiếp nên cơ hội này!

Mặt nào trông thấy nhau đây?

Thà liều sống thác một ngày với nhau!

Dòng thu như dội cơn sầu,

Dứt lời nàng cũng gieo đầu một bên.

Lạ thay oan khí tương triền!

Nàng vừa phục xuống Từ liền ngã ra.

– Thúy Kiều ăn năn hối hận nhưng chuyện đã rồi! Lại bị Hiến ép hầu rượu, đánh đàn… Cuối cùng lại ép gả Kiều cho tên thổ quan địa phương. Quá đau khổ ngay đêm ấy Kiều đã liều mình nhảy xuống sông Tiền Đường tự vẫn…

Thân sao thân đến thế này ?

Còn ngày nào cũng dư ngày ấy thôi !

Đã không biết sống là vui,

Tấm thân nào biết thiệt thòi là thương !

Một mình cay đắng trăm đường,

Thôi thì nát ngọc tan vàng thì thôi !

Mảnh trăng đã gác non đoài,

Một mình luống những đứng ngồi chưa xong .

Triều đâu nổi tiếng đùng đùng,

Hỏi ra mới biết rằng sông Tiền đường.

Nhớ lời thần mộng rõ ràng,

Này thôi hết kiếp đoạn trường là đây !

**Thôi thì một thác cho rồi,

Tấm lòng phó mặc trên trời dưới sông !

Trông vời con nước mênh mông,

Đem mình gieo xuống giữa dòng Trường Giang…

Cuộc đời Thúy Kiều, một kiếp hồng nhan bạc mệnh,

suốt mười lăm năm trời chịu đựng trăm cay ngàn đắng, nghiệp báo kéo lôi, dù có muốn xuất gia vào chùa tu hành cho bớt khổ cũng không xong, cho đến lúc tuyệt vọng đau khổ tận cùng không còn lối thoát phải nhảy xuống sông Tiền Đường tự tử mới trả hết nợ trần gian.

Thương thay cũng một kiếp người,

. Hại thay mang lấy sắc tài làm chi !

Những là oan khổ lưu ly,

Chờ cho hết kiếp còn gì là thân !

Mười lăm năm bấy nhiêu lần,

Làm gương cho khách hồng quần thử soi !

***Sư rằng: Phúc họa đạo trời,

Cỗi nguồn cũng ở lòng người mà ra.

Có trời mà cũng tại ta,

Tu là cõi phúc tình là dây oan.

Thúy Kiều sắc sảo khôn ngoan,

2660. Vô duyên là phận hồng nhan đã đành,

Lại mang lấy một chữ tình,

Khư khư mình buộc lấy mình vào trong.

Vậy nên những chốn thong dong,

ở không yên ổn ngồi không vững vàng.

Ma đưa lối quỷ đem đường,

Lại tìm những chốn đoạn trường mà đi.

***

& Xét trong tội nghiệp Thúy Kiều,

Mắc điều tình ái khỏi điều tà dâm,

Lấy tình thâm trả nghĩa thâm,

Bán mình đã động hiếu tâm đến trời!

Hại một người cứu muôn người,

Biết đường khinh trọng biết lời phải chăng.

Thửa công đức ấy ai bằng?

Túc khiên đã rửa lâng lâng sạch rồi!

Khi nên trời cũng chiều người,

Nhẹ nhàng nợ trước đền bồi duyên sau.

–Kiều từ gieo xuống duềnh ngân,

Nước xuôi bỗng đã trôi dần tận nơi.

Ngư ông kéo lưới vớt người,

Ngẫm lời Tam Hợp rõ mười chẳng ngoa!

Trên mui lướt mướt áo là,

Tuy dầm hơi nước chưa lòa bóng gương.

**Tâm thành đã thấu đến trời,

Bán mình là hiếu cứu người là nhân.

Một niềm vì nước vì dân,

Âm công cất một đồng cân đã già!

– Như lời nhận xét của Tam Hợp đạo cô về cuộc đời của Thúy Kiều, theo quan niệm phong tục ngày xưa, Kiều mắc tội đam mê tình ái, vừa mới gặp chàng Kim Trọng ban chiều trong lễ hội Thanh Minh, mà hai bên đã cảm mến đem lòng yêu thương, dám vượt tường qua nhà Kim Trọng tâm tình, hứa hẹn với nhau, kết tóc xe tơ, thề nguyền đủ thứ, trong lúc cha mẹ chưa biết gì về chuyện tình ái của đôi bên, như vậy là hạt giống yêu đương tình ái của Kiều quá nặng nề , vượt qua quyền cha mẹ không hỏi ý kiến về chuyện hôn nhân, mà người xưa xem rất quan trọng. Cho nên sau này có nhiều người phê phán chê trách Kiều về vấn đề này.

– Tuy nhiên xét về lòng hiếu thảo của Kiều, khi gặp gia biến, cha bị tù đày, nàng đã hy sinh mối tình đầu, coi trọng chữ hiếu hơn Tình, nên đã chịu bán mình để chuộc cha. Đây là một điểm tốt đáng trân quý trong đời Kiều.

– Và lại khi khuyên Từ Hải đầu hàng, Kiều cũng cho đất nước hòa bình, tránh tai họa chết choc tang thương cho dân chúng và Kiều hy vọng có ngày đoàn tụ gia đình gặp lại cha mẹ anh em và Kim Trọng.

Cũng nhờ tấm long nhân đạo và Hiếu thảo mà sau cùng Kiều cũng được sư cô Giác Duyên cứu khỏi chết đuối và đem về chùa tu hành, đến đây mới hết nợ đoạn trường.

**. Bên mình chỉ thấy Giác Duyên ngồi kề.

Thấy nhau mừng rỡ trăm bề,

Dọn thuyền mới rước nàng về thảo lư.

Một nhà chung chạ sớm trưa,

Gió trăng mát mặt muối dưa chay lòng.

Đã đem mình bỏ am mây,

Tuổi này gởi với cỏ cây cũng vừạ

Mùi thiền đã bén muối dưa,

Màu thiền ăn mặc đã ưa nâu sồng.

Sau mười lăm năm lưu lạc giang hồ, Kiều đã thật sự thức tỉnh thấy rõ đời là biển khổ, tình là giây oan trái ràng buộc đem nhau vào chốn đoạn trường, cho nên khi tái ngộ với gia đình và Kim Trọng, Kiều quyết chí tu hành suốt đời, cho nên nàng đổi tình yêu sang tình bạn mà thôi.

. Sự đời đã tắt lửa lòng,

Còn chen vào chốn bụi hồng làm chi!

Dở dang nào có hay gì,

Đã tu tu trót quá thì thì thôi!

– Từ rày khép cửa phòng thu,

Chẳng tu thì cũng như tu mới là !

Chàng dù nghĩ đến tình xa,

Đem tình cầm sắt đổi ra cầm cờ.

– Đọc qua và suy ngẫm về truyện Kiều, chúng ta nhận thấy ảnh hưởng của đạo Phật, nói về nghiệp báo và nhân quả.

Dù có thong minh tài ba bao nhiêu cũng không qua được luật nhân quả, những nghiệp báo đã tạo từ kiếp trước thế nào thì kiếp này phải trả đủ, muốn an vui hạnh phúc thì phải có thiện tâm, có lòng hiếu thảo, biết yêu thương đồng loại, tôn trọng nếp sống đạo đức nhân từ bác ái.

– Có tài mà cậy chi tài,

Chữ tài liền với chữ tai một vần.

Đã mang lấy nghiệp vào thân,

. Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa.

Thiện căn ở tại lòng ta,

Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài.

– ” Trần gian là quán trọ

Du khách ghé qua chơi,

Buồn vui cũng tạm thời

Chung cuộc phải đi thôi.

Mong manh thay một kiếp người

Chỉ trong hơi thở vui chơi nổi gì

Thời gian thắm thoắt qua đi

Sống say chết ngủ biết về nơi đâu…

Tham chi bỗng lộc công hầu

Ra đi mang nặng u sầu mà thôi.

AI người tỉnh giấc mộng đời

Tu nhân tích đức lên ngồi tòa sen…

Nên hãy biết trân trọng và yêu thương khi cuộc sống này khi còn có thể, đừng để mất đi rồi có hối tiếc cũng muộn mất rồi.

BÊN TÌNH BÊN HIẾU BÊN NÀO NẶNG HƠN! CÙNG NGHĨ

Bức tranh cho thấy cuộc sống yên bình thanh lọc thân tâm

Cuộc sống yên bình đó với ai có lẽ là người biết đủ trong cuộc sống, biết làm chủ bản thân và làm chủ vận mệnh của mình.

289 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 1