Bạn ơi: Tại sao đàn ông thích tình dục và phụ nữ cần tình yêu…

Viết review sách quả không hề đơn giản như nhiều người vẫn nghĩ…

*******

12 giờ đêm, bạn ấy nhắn tin cho tôi. Bạn ấy nhắn tin cho tôi lúc 12 giờ đêm là bởi vì tôi và bạn ấy giống nhau…  đều mất ngủ! Tôi không muốn nói về lý do vì sao chúng tôi cùng mất ngủ. Tôi cũng không cần phải giải thích về lý do vì sao mất ngủ của tôi. Tôi cũng có thể đoán được lý do mất ngủ của bạn ấy và tôi thấy, chúng tôi cùng có một điểm chung: Đang suy nghĩ về cuộc đời, thổn thức về cuộc đời…

Bạn ấy bảo với tôi rằng:

“Bạn ơi! Bạn viết review về cuốn: Tại sao đàn ông thích tình dục và phụ nữ cần tình yêu cho mình đi”.

Tôi vội trả lời:

“Cuốn đó mình chưa viết lúc này được đâu. Bạn cứ cho mình thêm chút thời gian để mình nghiền ngẫm bởi đọc xong cuốn đó thực sự mình cũng rất vất vả. Mình còn chưa hiểu được mấy về nội dung của nó cả”.

Bạn ấy biết, tôi đã chia sẻ rồi mà! Bạn ấy biết tôi viết review sách qua những bài viết như đấy!

Tại sao đàn ông thích tình dục và phụ nữ cần tình yêu!
Tại sao đàn ông thích tình dục và phụ nữ cần tình yêu!

Viết review sách quả không hề đơn giản như nhiều người vẫn nghĩ. Thông thường thì họ chỉ viết review để nói về nội dung cuốn sách họ đã đọc. Tôi thì lại hay lồng tình cảm vào trong bài viết, chia sẻ thêm một chút về cá tính cá nhân qua những dòng chữ. Có thể cũng bởi vậy mà có một người con trai khác, trong cộng đồng ấy, biết tôi, nói với tôi rằng:

“Mạnh mẽ lên em”!

Tôi đã từng biết đến sức mạnh của một câu nói, dù người nói chỉ nói tình cờ và vô cùng đơn giản, nhưng trong hoàn cảnh phù hợp, nó có sức hút vượt không gian, thời gian và cả khoảng cách địa lý. Tôi chỉ nghĩ thôi! Tôi là người như vậy rồi! Tôi cũng đã từng cố gắng, nhưng không nổi. Hơn nữa, việc cố gắng đó khiến tôi vô cùng mệt mỏi. Tôi đánh mất chính mình chỉ vì cố tình muốn thể hiện cho người khác biết rằng: Tôi là người mạnh mẽ. Để làm gì kia chứ?

Tôi thích nghe tiếng mưa tí tách, tiếng đồng hồ lách cách và cả tiếng nước chảy róc rách, lúc 12 giờ đêm. Những đêm mưa, nằm nghe tiếng mưa rơi, thực tình cảm thấy cuộc đời rất thú vị.

Tôi nghĩ gì đó? Bình thường tôi không thích chia sẻ ý nghĩ cho người khác biết, nhưng có lúc tôi chia sẻ điên cuồng khi gặp người phù hợp. Bạn ấy không phải là người phù hợp, nhưng bạn ấy là người đang có gì đấy cần được quan tâm và tôi cũng vậy!

“Bạn thích đọc review mình viết ư”?

“Ừ! Mình thích lắm”!

“Tại sao”?

“Tại bạn viết rất tình cảm. Tình cảm của một người sống nội tâm, sâu sắc, từng trải”.

“Tại sao bạn lại nghĩ vậy”?

“Chỉ là mình cảm nhận qua những dòng chia sẻ bạn viết thôi ấy”.

Tôi im lặng! Tiếng mưa vẫn tí tách lúc hơn 12 giờ đêm. Âm thanh nghe càng lúc càng lắng đọng thêm!

“Chị nhiều tuổi hơn em phải không”?

Em có lẽ ngờ ngợ điều ấy từ trước đấy rồi, đột nhiên hỏi tôi.

“Ừ! Đúng vậy!”- Tôi trả lời -“Nhưng chị chưa muốn thay đổi cách xưng hô khi em chưa sẵn sàng”.

“Em thích đọc những bài review chị viết lắm í. Nó không giống những bài em hay đọc”.

“Vậy à”!

Rồi tôi lại im lặng!

“Thế chị có cuốn sách nào hay không giới thiệu giúp em với ạ”!

Tôi gửi cho em ảnh cả giá sách trong nhà để mà em lựa. Nhưng em chưa kịp lựa tôi đã lựa giúp em, những cuốn sách phù hợp với lứa tuổi của em mà vẫn vô cùng nhân văn, sâu sắc:

Những cuốn sách hay dành cho tuổi trẻ

Những cuốn sách hay dành cho tuổi trẻ

  • Đợi đi… vết thương nào rồi cũng lành của Lư Tư Hạo
  • Dám mơ lớn, đừng phí hoài tuổi trẻ của Lư Tư Hạo
  • Đi đâu cũng nhớ Sài Gòn và em của Anh Khang
  • Những năm tháng đó có tôi yêu người của Anh Khang

Đó đều là những cuốn sách viết cho tuổi trẻ và giọng văn của hai tác giả này cũng rất hay, tôi nghĩ vây. Nhưng cuốn sách em chọn không nằm trong số những cuốn tôi lựa giúp em. Nó nằm trên giá sách tôi gửi ảnh kèm theo trước khi gửi ảnh những cuốn sách tôi lựa giúp em.

“Chị review cho em cuốn Đồi gió hú được không”?

Trời! Em lại làm khó tôi rồi.

“Cuốn này cũng không được em à! Chị đọc chưa sâu, để viết được chị cần phải xem lại mà cuốn đó hiện tại không còn nữa do chị có ý định dùng máy đọc sách nên đã bán nó rồi”. May mà tôi nhận ra kịp thời, không gì có thể thay thế được sách giấy. Nếu không, tôi đã thanh lý hết giá sách ấy rồi cũng nên.

Rồi tôi đưa ra cho em một lời đề nghị.

“Trong lúc chờ chị viết review, em có thể đọc qua mẩu chuyện chị viết rồi cho chị ý kiến cũng được”.

Tôi liền gửi file sau khi nhận được sự đồng ý của em.

“Chị ơi, em không mở được file chị gửi ạ! Chắc tại máy em bị đầy dữ liệu quá rồi ấy”.

Tôi tải xuống rồi chụp ảnh gửi cho em vậy.

Em không mất quá nhiều thời gian để đọc xong năm trang giấy A4 với những dòng chữ không đủ để lấp đầy cả năm trang ấy. Rồi em đưa ra lời nhận xét:

“Em thấy sai chính tả”.

Ngập ngừng một chút.

“Em thấy câu văn chưa mượt mà”!

Điều mà tôi đang chờ đợi, tôi quan tâm nhất, em chưa nói ra và tôi gợi ý:

“Còn gì nữa không em”.

“Em vẫn chưa cảm nhận được mấy chị à”!

Tôi lại khơi gợi cảm nhận ở trong em.

“Em thử bỏ qua lỗi chính tả, bỏ qua câu văn chưa mượt mà và cảm nhận thôi xem sao. Đây chỉ là bản thảo chị vừa viết xong còn chưa kịp sửa lỗi. Em hãy cố gắng đọc thật chậm để cảm nhận xem, nó có bị khô khan quá không? Nó có cảm xúc không, nhé?”

“Dạ! Thế để mai em thử đọc lại rồi trả lời chị nhé”.

Tôi nghĩ em sẽ trả lời, nếu như đây là một lời nhờ vả. Nhưng đây là một lời đề nghị mà không cần đối phương bắt buộc phải đáp trả.

Viết văn khó vậy đấy?

Nhưng đấy chỉ là bản thảo và tôi cũng cần lắng nghe sự góp ý của mọi người.

Từ hôm đó, em vẫn mong đợi bài review của tôi, trong im lặng. Còn tôi thì thấy rằng, viết review sách thật thú vị. Đó là điều xưa nay tôi không hề nghĩ tới. Tôi có thói quen đọc xong sách thì cất thôi!

Tôi vẫn viết review mỗi tối, nhưng không phải viết những cuốn mọi người đề nghị hay nhờ. Tôi viết chỉ đơn giản vì tôi thích những cuốn sách đó, và có một vài người nào đó, cũng thích nó giống tôi, thích cả việc lắng nghe trái tim tôi thổn thức, mở lời…

Hà Nội, ngày 10 tháng 02 năm 2020

– Hoa Lê –

5 views