Ánh Nhìn Của Ai Đó – Dành Cho Bố, Người Đàn Ông Tuyệt Nhất Của Con

Ngày còn bé

Nó bắt đầu có chút kí ức về cuộc sống xung quanh từ lúc 4 tuổi. Nó nhớ được nhiều thứ lắm: cái vườn nhỏ của bà, lời hát ru của mẹ, những ngày ốm phải đứng sau khe cửa để ngắm trời ngắm đất, rồi hát nghêu ngao mấy bài nhạc xa lắc xa lơ nghe được trên đài của ông, nhưng chỉ độc mặt bố là nó không nhớ.

0d3ff488 9f63 4a8c b2d5 771c9e5e4697 9 170524

Ngày còn bé…

Ngày ấy, bố đi làm xa nhà, một tháng về được một lần, mỗi lần lại đen đi một tí vì cái nắng, cái gió của nơi miền Trung quanh năm khắc khổ. Mỗi lần bố về, nó lại đều đặn hỏi một câu hỏi chẳng thay đổi tí nội dung nào “Chú đến tìm ai thế ạ?”, xong lại giận dỗi cho rằng cái chú “đen sì” kia giả trang làm “bố đẹp trai” của nó. Bố nó đâu đen như than thế đâu, đẹp trai, trắng trẻo hơn nhiều! Thế là nó giận nguyên 2 ngày “chú đen sì” ở nhà nó, chẳng nói câu nào, chú hỏi cũng chỉ trả lời cho có rồi chạy biến đi chơi, cảm giác sau lưng ai đó cứ buồn buồn dõi theo nó không rời.

Hôm chú đi, chú nói “Bố lại đi làm, hôm nào về lại mua cho con gái lương khô con gái thích nhé. Phải ở nhà ngoan, nghe lời mẹ với ông bà biết chưa?”. Ơ, sao tự dưng “chú đen sì” nói giống bố nó thế? Ơ, sao tự dưng nó lại khóc không cho chú bố đi thế này?…

Cấp 1

“Chú đen sì” – tức bố nó đã chuyển về gần nhà làm được 1 năm rồi. Công việc của bố mỗi sáng là đưa mẹ ra chỗ đón xe đi làm từ sớm rồi về nhà gọi nó dậy, chải đầu, buộc tóc cho nó để chuẩn bị đi học. À thì cái hồi mới đầu bố buộc tóc hai bên, mất nửa tiếng đồng hồ, bên cao, bên thấp làm nó đến trường bị các bạn cười suốt, xấu hổ cả ngày. Thế là nó không muốn bố buộc tóc nữa, thà để đầu xù đi học còn hơn. Về sau, bố cứ nhân lúc nó còn đang ngái ngủ thì buộc tóc, không cho nó tháo ra. Có vẻ kĩ năng của bố ngày một tiến bộ lên rồi nên nó chỉ đồng ý cho bố buộc thôi, còn mẹ thì bị ra rìa.

5afa74657a25937bca34

Thực ra thì, Bố là tất cả của con

Nhà nó cũng chẳng có nhiều tiền, đâu có được ra mấy quán ăn gần trường để được ăn sáng như bọn trẻ con cùng lớp đâu. Nhưng mà bố giống như siêu nhân, mua cái gói cháo ăn liền bé tí về mà nấu ra cho nó cả một bát to đùng, thơm phức, ngon hơn cả ngoài hàng luôn. Thế là sáng nào cũng vậy: được bố gọi dậy, chải đầu, buộc tóc, ăn cháo bố nấu rồi đi học. Hình như, cứ mỗi khi bước vào trường, lại có ai đó dõi theo nó…

Cấp 2, cấp 3

Nó bắt đầu lớn hơn, hiểu chuyện hơn, nhưng cũng nổi loạn hơn. Bố suốt ngày kêu ca, bảo nó phải làm cái này, bắt nó không được làm cái kia. Nhức đầu chết lên được! Chuyện học hành của nó thỉnh thoảng bố mới hỏi nhưng lại cứ dạy nó phải học thế này, thế kia, cứ nhắc đi nhắc lại rằng chăm học mới có tương lai, đừng có mải chơi quá. Ơ thế chẳng phải đây là tuổi ăn tuổi chơi à, học hành suốt ngày thì đâu còn niềm vui cuộc sống nữa? Nó bỏ ngoài tai mọi điều bố nói, mọi thứ bố khuyên. Nó đâu biết rằng hồi xưa, bố bị ông nội cấm không cho đi học, bắt ở nhà cày ruộng nhưng bố không nghe, lén lên thành phố để thi. Ngày bố được nhận giấy trúng tuyển, đạp xe mấy trăm cây về khoe với ông, đói meo đói mốc, lại bị ông đuổi đi, bắt tự kiếm tiền mà học vì không chịu nghe lời…

ezgifcomoptimize

Có lẽ, bố mắng vì con là tất cả của bố

Đại học

Giờ nó cũng lớn rồi, biết rằng bố muốn nó học vì lo cho nó, muốn nó có cuộc sống tốt hơn bố. Nó biết ngày xưa bố nấu cháo cho nó ăn sáng để nó không bị đói nhưng chính bố lại nhịn đói đi làm. Nó biết cái gói cháo ăn liền ấy thực ra chẳng ngon lành gì lắm vì dù có nấu bằng cách nào, nó cũng không thể tìm được hương vị ngày xưa bố nấu cho nó. Nó còn biết nhiều điều mà bố nó không biết, đủ để cho bố yên tâm về nó.

Thế nhưng, hai bố con nó lại ngày càng xa nhau, ngày càng ít nói chuyện. Nó không có đủ thời gian dành cho bố, dành cho gia đình. Cuộc sống của nó là những chuỗi ngày đi học, đi làm thêm, đi chơi với bạn bè. Dường như, nó đã bỏ quên bố lâu lắm rồi, để bố ở cái nơi phủ một lớp bụi dày của thời gian, từ khi nó mới 8, 9 tuổi. Nó không còn đủ quan tâm để nhận ra rằng, vẫn có một ánh nhìn luôn dõi theo từng bước chân của nó…

Ánh nhìn vẫn luôn ở đấy, không rời

Trong những cuộc vui của nó, hình bóng bố không bao giờ xuất hiện. Nhưng từ khi 4 tuổi (ít nhất là nó có thể nhớ như vậy), trong mọi giai đoạn trưởng thành của nó, bố đều có mặt, ở ngay sau nó, theo sát nó, bảo vệ nó, lo lắng cho nó. Đó là khi bố mang về những thanh lương khô dù rẻ bèo, cứng khô nhưng nó vẫn háo hức mong đợi. Đó là những sáng hai bố con vật lộn với cái đầu xù của nó, là món cháo ngon tuyệt cú mèo mà giờ có muốn nó cũng không tìm lại được. Đó là những câu mắng, những lời khuyên mà bố vẫn kiên trì nói với nó dù biết rằng nó cũng chẳng bận tâm.

cha va con gai opcl thumb

Ánh nhìn vẫn luôn ở đấy, không rời

Lúc nó vui, bố có thể không ở đó. Nhưng lúc nó buồn, bố lại luôn ở bên, chia sẻ. Cãi nhau với người yêu, bố ở bên cho nó kể lể, than vãn. Chia tay người yêu, bố cũng ở bên cho nó mượn bờ vai. Bị người ta lừa, bố lại trách yêu nó, rồi dạy nó những điều nhỏ nhặt mà lẽ ra nó nên biết. Rất nhiều, rất nhiều. Từng chút nhỏ tích lại thành những kỉ niệm chất chồng, to lớn. Tóc bố đã hoa râm, nhưng ánh nhìn của bố, vẫn kiên định, dịu dàng như người đàn ông 30 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy nó xuất hiện trên cuộc đời. Với bố, nó vẫn chỉ là đứa con gái bé bỏng hay dỗi vặt ngày xưa mà thôi.

244 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 121