Cách để con gái trở nên mạnh mẽ hơn sau khi chia tay

                      VIẾT CHO NHỮNG NGÀY ĐÃ CŨ 

Có người từng nói với tôi rằng : “ Yêu là một thứ gì đó thật đẹp, nó đẹp đến mức khiến một ngày đầy u buồn của bạn trở thành một bản tình ca ngọt ngào, đẹp đến mức khi đã chia xa thì bạn vẫn chưa ngộ nhận ra sự đau khổ của nó , đẹp đến độ bạn đã dành cả thanh xuân chỉ để yêu và được yêu ” . Và đương nhiên , với một đứa bé vừa lớn như tôi thì làm sao có thể hiểu hết các cung bậc cảm xúc đó, làm sao có thể thấu hết , cảm hết các vui buồn khi yêu . Chỉ đến một ngày đẹp trời , một ngày thu se se lạnh , vẫn như mọi hôm , trời vẫn cứ xanh màu xanh của nó , gió vẫn đung đưa qua các hàng cây , tôi tình cờ gặp cậu , chàng trai với quả đầu nấm cắt ngang trán , với bộ đồ đồng phục trắng tinh tươm , với nụ cười ngượng bởi câu nói của thằng bạn thân kế bên :” Ê con bé đó thích mày kìa ” – và dĩ nhiên con bé đó là tôi !! Chỉ nhiêu đó thôi cũng đủ để khiến trái tim này rung lên một nhịp , chỉ nhiêu đó thôi cũng đủ để tôi thích cậu NGAY TỪ CÁI NHÌN ĐẦU TIÊN  .

 Cảm ơn cậu vì đã suốt hiện trong thanh xuân không mấy tươi đẹp của mình

Tôi đã thích cậu ta thật rồi !!

Và cứ thế theo thời gian chúng tôi đã cùng nhau trải qua các vui buồn của tuổi học trò , của thanh xuân dưới mái trường cấp 3.  Chúng tôi chính thức yêu nhau sau gần 1 năm tìm hiểu . Cậu ta chính là nụ hôn đầu của tôi , là cái nắm tay ngọt ngào đầu tiên của tôi , là cái ngượng ngùng còn lưu lại trên đôi má đỏ ửng thuở mới yêu của tôi . Cậu ta là xuân sang , hạ nắng , thu buồn , đông ấm trong tuổi trẻ của tôi . Là tất thảy những “hỉ nộ ái ố” mà cả đời này tôi không sao quên được .Như người ta vẫn thường nói ”  tình yêu tuổi học trò  chính là những rung cảm đẹp nhất của thanh xuân ” Và quả thật là vậy . Tôi đã trải qua những khoảng thời gian vô cùng hạnh phúc bên cạnh cậu ấy . Cậu ấy giúp tôi hiểu được như thế nào là yêu , giúp tôi cảm nhận được vị ngọt ngào , chua chát , cay đắng , hạnh phúc của tình yêu  .  Nhưng rồi cuối cùng , sau hơn 1 năm quen nhau chúng tôi cũng đã chia tay ,ừ thì đúng rồi , tình yêu tuổi học trò chỉ vậy thôi !  Nhưng tôi chưa bao giờ hối hận vì đã yêu cậu ấy , chưa bao giờ hối hận vì đã trao nụ hôn đầu cho cậu ấy , thật lòng tôi chưa bao giờ hối hận !! Bởi trên đời này lời xin lỗi không đáng nhất chính là vì lỡ yêu một người.

Cũng đến một lúc nào đó , chúng ta bỗng trở thành hai kẻ xa lạ

Chúng ta cứ vậy mà kết thúc thôi cậu nhỉ ! Vì hết yêu rồi thì đâu ai níu kéo được ai đâu, vì hết yêu rồi thì dù cho nối giữa chúng ta là cái mác “người yêu” thì cũng vậy thôi, như một tình yêu chết vậy, mà đã chết thì đâu ai hối tiếc làm gì . Đúng là khi yêu , dù là sớm hay muộn, lâu dài hay chóng vánh thì ai trong chúng ta đã từng mong rằng vì người mình yêu mà ở lại , vì người mình yêu mà cố gắng và cũng đã từng ước nguyện rằng, sẽ cùng người mình yêu đi đến hết đời này . Nhưng cuộc đời đâu phải cứ nghĩ là xong , vì cuộc đời đâu chỉ đơn giản là bản tình ca của mùa thu ngọt ngào , dịu nhẹ , êm ái . Ai rồi cũng phải rời xa nhau thôi cậu nhỉ , bởi chúng ta ” ai cũng là kẻ cô đơn trong tình yêu , vì yêu mà đến , nhưng cũng có thể vì yêu mà rời bỏ . Vì tình yêu không thể cho nhau hơi ấm thì một mình hay có đôi cũng nào khác gì  ”

Tôi vẫn thật nhớ câu nói của nhà văn trẻ Anh Khang :” Vậy là mình hết yêu . Đơn giản như kiểu hoàng hôn tắt nắng để đuổi chiều . Nấn ná chi nhiều cũng chẳng níu được mặt trời ở lại . Chi bằng bớt khờ dại . Tự tay mình thắp lửa tránh đêm…” Quả thật hai chữ ” đã từng ” , bao giờ nhắc lại cũng thêm buồn , thế nhưng tất cả chỉ có vậy thôi . Gón gọn lại trong cái cảm xúc hụt hẫng cho mối tình đầu thời non trẻ . Ai cũng sẽ trở thành một người xa lạ của nhau thôi cậu nhỉ , ai cũng sẽ có một cuộc tình mới trong quãng đời còn lại của riêng mình mà  thôi . Bởi điều dĩ nhiên rằng , không có gì là mãi mãi , kể cả cái thứ tình yêu mà người ta vẫn coi là thiêng liêng nhất là cao đẹp nhất ấy . Hết yêu chỉ đơn giản thế mà . Một từ nhẹ nhàng , một cảm xúc giản đơn vậy thôi . Ai rồi cũng phải khác, ai rồi cũng phải có một cuộc sống mới của riêng họ – một cuộc sống mà trong đó không có sự tồn tại của chúng ta .

Nếu đã hết yêu thì chúng ta cứ mạnh dạn chia tay thôi cậu nhỉ ! Vì nếu cả hai cứ im lặng , cứ hoài nghi , cứ giữ kín trong lòng thì cũng chẳng được điều gì  , chúng ta chỉ thêm đau lòng , chúng ta chỉ như đang tự sát muối vào tim mình mà thôi … Mình còn nhớ khoảng thời gian ấy , hóa ra mình không nhớ nhau như mình tưởng . Hóa ra những cảm xúc ấy chỉ là gió thoảng mây bay ,là chớp nhoáng rồi vụt tắt mà thôi . Không bền vững cũng chẳng dài lâu … Đời người ấy mà , dẫu có muốn cố chấp , thì sức người cũng chỉ có hạn trước tháng năm vô hạn của thời gian , trước những nhớ quên không do mình làm chủ .  Khi đã đủ thăng trầm , đủ niềm tin , khi mọi chuyện đã cũ , người xưa cũng tự khắc chuyển mình thành quá khứ , đóng lại trong ngăn ký ức , chờ ngày hóa nhạt phai đến chẳng còn nhận ra nhau ….

”  Rồi là mình đi sao đành ? rồi là người quên sao nhanh ? Cuối cũng chỉ còn biển xanh , chỉ núi nằm lại yên lành , chỉ mây trời vẫn bay trên đầu quẩn quanh , còn câu ” Em yêu Anh ” đã trở thành một chuyện vĩnh viễn hoang đường …. Bởi lẽ hạnh phúc là thứ có thật và hữu hình ở thì hiện tại , chỉ cần sai lệch một giây thì đã không thể nói trước điều gì . Thế nên khái niệm ” viên mãn lâu dài ” , cuối cùng cũng chẳng dài hơn một giấc ngủ trưa và lâu hơn một cái ôm siết chặt . Hạnh phúc là nhất thời , còn cô đơn là cả đời .  Mỗi một con người chẳng phải từ lúc sinh ra , chẳng phải đã độc hành đến với thế gian này , tay trắng , lòng trần , và tim đập non yếu thưa thớt đó sao ?

Nhẹ nhàng như lá thu rơi , hết yêu rồi thì hai mình chia vơi

Không phải chúng ta yêu nhau không đủ , chỉ vì “sau đó ” vốn dĩ là một khái niệm quá xa xôi mà chân trần ngại đi tới và tuổi trẻ quá nhỏ bé để so bề với trăm năm…. ” ( Anh Khang – Buồn làm sao buông )

Thế nên các bạn  trẻ à , cũng đừng đau khổ quá lâu , cũng đừng thi thoảng vào lại faceboook , ins của người ta làm gì , cũng đừng nhìn lại những tấm hình đã cũ rồi lại tự đau , tự buồn . Bởi vốn trên đời , đâu có gì là mãi mãi . Bởi vốn trên đời con người ta yêu nhau rồi xa nhau cũng là chuyện thường tình mà thôi . Ai rồi cũng sẽ vậy , cũng sẽ đau buồn , khóc lóc , tuyệt vọng , trách đời , trách người bạc bẽo , vô tâm . Thế nhưng khi đã hết yêu , thì dù cho bạn có dùng cả một trời nước mắt để kể lể thì cũng chỉ như cơn mưa rào mùa hạ – ghé qua khiến áo ta ướt nhẹt rồi lại nhanh khô trước cái nắng gay gắt của nó mà thôi . Mình biết , yêu là đau là bi thương sầu khổ , là dành hết trái tim cho một ai đó , là hi sinh hết thảy những gì tốt đẹp nhất của thanh xuân cho một người những dù sao thì ” người đến thì hoan hỉ , kẻ đi không sầu bi ” thôi nhé !!  Các bạn có thể khóc , có thể buồn , nhưng đừng quá lâu ,đừng dùng cả một khoảng thời gian dài của đời mình chỉ để sống trong đau khổ , tuổi trẻ mà – đâu chỉ có yêu thôi  !! Hãy mạnh mẽ mà sống một cuộc đời  thiếu hình bóng của ai kia một cách đầy kiêu ngạo , đầy hạnh phúc , đầy vui vẻ  bạn nhé , để sau này  dù cho có nhìn lại thì vẫn có thể mỉm cười nghĩ rằng : “ Tuổi trẻ của tôi , thật đáng ngưỡng mộ

” Hành trang của em , giờ có gì đâu . Có anh nhẹ nhàng thì vắng anh nhẹ nhàng ”

” Chia tay không có nghĩa là hết yêu , mà là chúng ta ham yêu chính bản thân                                                                                                     mình hơn ai hết ” ( Anh Khang )

[ Nếu mọi người đang thấy bản thân mình trong đó thì share giúp mình nhé ]

242 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 4.7 / 5. Số đánh giá 6