REVIEW CUỐN SÁCH”NẾU BIẾT TRĂM NĂM LÀ HỮU HẠN”

REVIEW CUỐN SÁCH “NẾU BIẾT TRĂM NĂM LÀ HỮU HẠN”
Nếu bạn đang cảm thấy cuộc sống này quá buồn tẻ, nếu bạn đang cảm thấy mọi thứ ở đời này đều nhạt, kể cả chính bản thân bạn cũng vậy, tẻ nhạt vô cùng. Nếu bạn cảm thấy mình chưa biết cách yêu hay có chăng là đang tổn thương giữa tình yêu mù quáng nào đó….Hãy cầm trên tay cuốn sách “Nếu biết trăm năm là hữu hạn”, để lắng nghe những gì tác giả nói, để tìm thấy giá trị của chính mình, học cho mình cách nói tiếng yêu thương, học cách lắng nghe điều trái tim thổn thức…Hay đơn giản là cuốn sách dạy ta rằng hay cứ sống là chính mình kiêu hãnh và tự do như chính những chú gà rừng.

neu biet tram nam la huu han

                         Hãy cứ sống tự do và kiêu hãnh như chính những chú gà rừng

Đôi khi cuốn sách là một điều gì đó rất nhẹ nhàng, “Nếu biết trăm năm là hữu hạn” như một vị ngọt thanh giữa cuộc sống mà vốn dĩ con người ta hay than trách vì sự ồn ào náo nhiệt, nơi mà con người đua tranh để chạy theo cái vật chất vốn tầm thường nhưng nếu không có thứ vật chất ấy chúng ta chẳng thể nào tồn tại giữa quả đất này được. Thôi thì, đôi khi chúng ta phải chấp nhận cuộc sống là như vậy, và chọn lựa cho mình những người bạn tri kỉ, tôi tin khi đọc cuốn sách này bạn sẽ giống như tôi…ghi chép thật cẩn thận những câu nói hay trong sách, bởi lẽ cái cách tác giả truyền tải rất nhẹ nhàng, hợp vần và còn rất tình cảm nữa.

Thông tin về sách:

Đây là cuốn sách của Phạm Lữ Ân-vốn là bút danh chung của Đặng Nguyễn Đông Vy và Phạm Công Luận, những cái tên vốn cũng rất nổi tiếng với những tác phẩm để đời ” Hãy tìm tôi giữa cánh đồng”, hay là tập biên dịch “Hãy để con yên”.

Cuốn sách là sản phẩm xuất bản của nhà xuất bản Hội Nhà Văn, giá bìa ghi trên cuốn sách 39.000 đồng với khá nhiều bài viết thú vị.
CUỐN SÁCH NHẸ NHÀNG MÀ AI CŨNG NÊN ĐỌC QUA MỘT LẦN TRONG ĐỜI.
Cuốn sách phù hợp với mọi lứa tuổi, những người đã yêu, đang yêu hay những ai đang mơ mộng đâu đó về một chàng hoàng tử chăng? Cuốn sách với nhiều câu nói khá thú vị mà những ai yêu thích thơ văn đề phải lưu tâm lại.
Cuốn sách lại càng phù hợp với những ai vốn chẳng hiểu được chính mình mà luôn hoài nghi về lẽ sống mà mình đang lựa chọn trong suốt những tháng năm của tuổi trẻ.
MỖI PHẦN LÀ MỘT CÂU CHUYỆN….
Mở đầu của cuốn sách là cách nói hết sức tò mò đối với người đọc, cũng từ chính cái cách gây tò mò đó người đọc dường như ngưng lại, ngưng tay mình trên trang viết đầu tiên của tác giả. Bởi tác giả đã khiến cho người đọc phải gật gù về những điều mình nói, rằng “nhà” chính là nơi chôn giấu bao kỉ niệm tuổi thơ, rằng nhà chính là nơi nuôi dưỡng mỗi người,là nơi tình yêu của má nuôi ta lớn khôn từng ngày và cũng chính ở nơi đó ta từng khờ dại ước rằng…một mai ta lớn khôn sẽ rời khỏi nơi này.
Đọc câu chuyện đầu tiên của cuốn sách tôi thấy chính câu chuyện của cuộc đời mình ở đấy, nhẹ nhàng những điều vốn dĩ bình dị trong cuộc sống nhưng ai cũng trải qua.
NHỮNG ĐIỀU VỐN TỰ NHIÊN HÃY ĐỂ THUẬN TỰ NHIÊN.
Những câu chuyện tiếp theo, vẫn với cách viết nhẹ nhàng, văn phong khiến người đọc dễ thở, đôi khi là nghiền ngẫm đến thuộc lòng những con chữ nằm yên đấy mà thôi. Những câu chuyện mà tác giả kể sẽ khiến chúng ta nhận ra những điều vốn là tự nhiên trong cuộc sống hay trong cuộc đời của mỗi người,tôi khi chúng ta ghét nó nhưng hãy sống tồn tại và chiến đấu cùng nó. Bất kể là ai chúng ta cũng sẽ trải qua những điều vốn tự nhiên như vậy, đó là sự cô đơn. Và dù thế nào hãy luôn tin rằng bản thân ta vốn luôn có giá trị, đó là điều tự nhiên, ai cũng có điểm mạnh riêng hết. Và việc chúng ta cần làm là xây dựng lòng tin từ chính bản thân mình.
CÓ BAO GIỜ CHÚNG TA TỰ HỎI VÌ SAO CHÚNG TA ÍT NÓI HƠN?
Một câu chuyện được tác giả đề cập ở phần “Tiếng người hay tiếng chiêm bao” sự lo lắng của tác giả trước việc người trẻ họ chẳng còn quan tâm đến câu chuyện của nhau nữa, cũng chẳng quan tâm cảm xúc của ai…để rồi chính chúng ta thường hay than trách rằng bản thân đang cô đơn trong những mối quan hệ xung quanh.
AI CŨNG CÓ MỘT ƯỚC MƠ
Tác giả đã đưa đến những câu chuyện mà chính tác giả đã trải qua, những câu chuyện mà người viết đã được nghe, có rất nhiều người họ day dứt rốt cuộc ước mơ của họ là gì? Đôi khi có người còn chẳng biết thực chất ước mơ của họ đã thay đổi và biến mất như thế nào. Khi tôi đọc đến mục này, tự nhiên tôi khựng lại như một bản năng, khi bé ước mơ của tôi là gì, và bây giờ tôi có đang cố để thực hiện ước mơ đó hay là tôi đã cố chôn vùi nó vì nghĩ rằng nó không thực tế…..

hinh anh mo uoc hoai bao uoc mo cua em uoc gi cau noi hay ve mo uoc4

                                    Hãy cứ sống với ước mơ, hoài bão của chính mình

Tôi vẫn tin rằng những gì tác giả nói sẽ là một phần nào đó khơi dậy ước mơ đang ẩn sâu bên trong tâm hồn bạn, chỉ cần cái chạm nhẹ ước mơ ấy sẽ sống dậy sẽ cháy mãi cũng những năm tháng tuổi thơ.
VỐN CHẲNG CÓ ĐIỀU GÌ CÓ THỂ RÀNG BUỘC TRÁI TIM CON NGƯỜI.
Ở phần này, người trẻ như chìm mình vào câu chuyện mà tác giả viết,nếu như ai đó đang yêu càng không thể bỏ qua mục này. Bạn biết không bạn đang đau khổ bởi người yêu phản bội hay bạn đang khóc một mình vì những hoài nghi trong tình yêu hay lắng nghe một chút từ “Nếu biết trăm năm là hữu hạn” nhé. Bạn sẽ thấy rằng trái tim vốn dĩ yếu đuối và không kiên định, càng không thể dùng bất cứ điều gì trói buộc nó do đó nếu khi nào còn có thể hay cứ yêu hết mình và cũng đừng vì những đổi thay con người mà trở nên sầu muộn thiết tha.
Bạn hãy cứ sống hết mình, lắng nghe những điều trái tim nói chứ không phải sống vì ai hay vì bất cứ sự kỳ vọng của ai.
VỐN DĨ CUỘC ĐỜI ĐƠN GIẢN LẮM….
Tôi gọi những bài viết tiếp theo của Phạm Lữ Ân như vậy bởi vì thông qua những câu chuyện của mình tác giả muốn chúng ta sống một cuộc đời ý nghĩa. Một cuộc đời ý nghĩa thực sự,sống hết mình và hưởng thụ hết mình. Đôi khi chúng ta sống giữa đời và cảm thấy mỏi mệt nhưng tâm thế bản lĩnh là một phần giúp chúng ta vực dậy và chiến đấu như những dũng sĩ vĩ đại. Cuộc đời vốn đơn giản lắm, đơn giản như chính cái tên của nó vậy, không hề bon chen, khắc nghiệt, hơn thua, lừa dối… Có chăng tất cả là do con người tạo ra…Vậy nên chẳng còn cách thay đổi nào khác từ chính con người. Nếu yêu ai đó hay yêu hết mình, đừng để con tim khao khát được nói tiếng yêu thương…và nếu có yêu cũng xin đừng ràng buộc ai, bởi chẳng điều gì có thể ràng buộc được nhau . Hay có lúc nào đó quá chật vật giữa cuộc đời, hãy nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu để ta quên những trái ngang cuộc sống, hãy nghĩ về kí ức xưa, kí ức thời thơ ấu-vì chẳng đâu bình yên như tuổi bình dị ngày ấy….

Mua sách ở đâu bây giờ?

Tôi là một người rất thích ghi chú lại những câu nói hay trong sách và “Nếu biết trăm năm là hữu hạn” là cuốn sách có rất nhiều những trích dẫn hay về cuộc sống, tình yêu tình bạn. Có lúc, tôi đọc nó và cảm thấy nhớ nhà vô cùng, tự dưng tôi ước được trở về ngày xưa, những tháng ngày vô tư vô lo….Tôi đã tiếc một phần những tháng năm như thế? Còn bạn thì sao?

575 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 3 / 5. Số đánh giá 2