[2] FIRE LOVE Ngọn Lửa Tình Yêu – Truyện TỰ SÁNG TÁC

Nó đang ở trên taxi đến bệnh việnchiếc áo và chiếc khăn choàng được nó để kế bên người.Nó chợt nhớ phải gọi cho ba và chị, sau khi gọi xong nó lấy tay vuốt lại mái tóc của mình,chợt nó thấy anh tài xế cứ nhìn nó qua gương.”Anh cho tôi đến bệnh viện Nhân Ái. À, cảm ơn anh đã lái xe theo tôi.” – nó mở lời nói địa điểm nó muốn đến.”- Cô là khách hàng mà, cô đến bệnh viện để thăm bệnh sao?”

 Anh chàng tài xế vừa lái xe vừa hỏi nó,

Trông anh còn rất trẻ với đồng phục của tài xế, áo sơ mi trắng cùng caravat sọc xanh.- Không..tôi đến để nhận việc. – nó vẫn đang mải mê nhìn cảnh vật bên ngoài nhưng vẫn nghe những gì anh ta nói.

– Vậy cô làm gì trong bệnh viện. – Tôi là bác sĩ. /// haizzzz, vậy mà cứ tưởng….- Anh nghĩ tôi là gì? – nó bất ngờ hỏi, vì nó thấy anh ta thoải mái, nhẹ nhõm như đang trút được việc gì đó.

Tôi nghĩ cô là cảnh sát..nào ngờ cô lại là một bác sĩ trẻ

– nó không nói gì và không gian rơi vào im lặng, đến nơi.Nó bảo anh ta đợi một lát rồi mở cửa xe bước xuống….

.- Ba à…ba ngồi xuống nghĩ một chút....Thiên An, em ấy nói sẽ ghé bệnh viện một lát, sau đó sẽ về mà….ba đừng cứ mãi đi qua đi lại như thế…sẽ không tốt cho sức khỏe của ba đâu.- chất giọng nhẹ nhàng mềm mại được cô gái trẻ đứng cạnh nói.

Trông cô gái này rất dịu dàng thùy mị trong bộ váy voan vàng nhạt , cô không chỉ nói mà còn bước đến dìu ba mình lại sofa ngồi xuống.

Anh minh hoq

Anh minh hoq

  • – Chỉ là ta nôn nóng muốn gặp con bé, đã mười mấy năm ta không gặp nó ngay khi sang Mỹ thăm nó ta cũng không qua, không biết Thiên An nó có trách ta không nữa…
  • – Thiên An, em ấy sẽ hiểu cho ba mà..ba đừng lo lắng..-

‘Hy vọng là vậy…à mà Elena, hôm nay Thiên An trở về, con nên gọi Cyrus đến để dùng cơm chung với chúng ta. Dù sao thì cũng sắp trở thành người 1 nhà rồi, không phải sao?

– khi nghe ba mình nhắc đến tên hắn

, Elena cô đã nở nụ cười hạnh phúc, bởi ngoài có ba và em gái thì hắn là người cô luôn yêu thương, trái tim cô đã ở chỗ của hắn mất rồi. Cô hạnh phúc vì nghe những lời nói của ba mình, cũng như sự đồng ý của ông, bởi người đàn ông cô yêu, anh ta hoàn hảo về mọi mặt

.- Con đã có nói với anh ấy, nhưng anh ấy nói có việc bận và gửi lời xin lỗi đến chúng ta. Chúng con sắp kết hôn vì thế anh ấy nói phải sắp xếp công việc ở công ty để dành thời gian cho con…

– Elena không giấu nổi vẻ mặt hạnh phúc của mình, hành động là cô liên tục cười khi vừa nhắc đến hắn.

  • Xem con kìa…vừa nhắc đến Cyrus thôi là đã đỏ mặt rồi..Nhắc đến chuyện công ty, chuyện ba nói với con, con làm đến đâu rồi.// Vẫn thế thưa ba, chú Roke ủng hộ chúng ta và sẽ đưa giấy vào vài ngày nữa. Còn việc của Thiên An, đợi em ấy về, chiều nay con sẽ đưa em ấy đến công ty.
  • – Tốt lắm Elena, con đúng thực không làm ta thất vọng………Nó đang ngắm nhìn những tòa cao ốc, nhìn những hàng cây xanh cũng như những con người ở nơi đây, đối với nó tất cả những gì ở nơi đây đều rất mới mẻ. Nó thấy được nơi nó muốn đến qua cửa sổ, chỉ cần qua đường sẽ đến nhưng sao người nó đổ nhào về phía trước suýt chút nữa là đầu nó đập vào ghế phía trước

. “Có chuyện gì sao?” nó hỏi nhưng anh tài xế đã xuống xe từ lúc nào

.- Anh à, anh có sao không?

Ôi con tôi…có sao không con gái, sao con lại chạy ra đường….cảm ơn cậu cảm ơn cậu đã cứu con gái tôi…- một người phụ nữ chạy đến ôm bé gái vào lòng, vừa rồi là do bé gái bất ngờ xông ra ngoài đường nhặt quả bóng, xe của nó vừa đến cũng may là tài xế thắng kịp, nhưng dường như có ai đó đã ôm bé gái vào, nhưng sao nó không thấy nhỉ.

Nó vuốt nhẹ sửa lại mái tóc vừa rồi do cúi xuống mà rối nhẹ, sau đó cũng bước xuống xe vì thấy anh tài xế cúi đầu liên tục. Nhưng hình như anh tài xế không có sai

.- Cảm ơn…cảm ơn…- nó bước xuống thì thấy người phụ nữ vừa rồi cùng bé gái đã vừa rời khỏi.Vốn từ tiếng việt của nó rất tốt chỉ có điều cách phát âm của nó vẫn chưa chuẩn, nhưng không phải vì vậy mà nó không biết nhìn khẩu hình từ người khác.

– Có chuyện gì thế.

  • – Tôi vừa.
  •  
  • -giám đốc,anh có sao không? Trời ơi, chảy máu rồi kìa, mau mau đến bệnh viện.
  •  
  •  Anh có làm quá không vậy, chỉ là trầy xước nhẹ thôi.-

tiếng hốt hoảng cũng như tiếng cằn nhằn của hai người đàn ông gần bồn bông gần đó khiến nó và anh tài xế phải chuyển tầm nhìn đến.

Thì ra anh ta là người cứu bé gái đó. Chưa gì hết nó đã thấy anh tài xế bước đến cảm ơn rối rít , còn nó vào lại trong xe lấy thứ gì đó.- Anh chạy xe kiểu gì thế hả…có thấy bé gái…

.- người trợ lí không ngừng chỉ trích anh tài xế, trong khi anh tài xế chỉ biết cúi đầu lắng nghe.

Chàng trai đứng cạnh trợ lí cũng ngăn cản anh đang chỉ trích.

Tuy nói vết thương chỉ là chút trầy xước nhưng có thể thấy một ít máu đã thấm vào tay áo sơ mi trắng của anh chàng được gọi là giám đốc kia.

Nó bước đến trên tay là chai thuốc sát trùng cùng một ít băng gạc và đến trước anh chàng kia chỉ buông ra 3 chữ : tôi giúp anh. Anh cũng gật đầu xoắn tay áo lên cao. Từng thao tác của nó làm rất nhanh rất thuần thục.

Xong việc nó đứng lên, thu gom lại dụng cụ sau đó cuối đầu vào trong xe, anh tài xế cũng vào theo và không quên cúi đầu chào, cảm ơn rối rít.

– Người gì đâu..kì thật..

.- Lỗi cũng đâu phải anh ta..là bé gái kia sai mà…-anh nói trong khi ánh mắt chăm chú nhìn lớp gạc mỏng trên tay, phải nói là rất đẹp rất ngay ngắn gọn gàng, anh nghĩ cô gái vừa rồi chắc là 1 y tá hay trong ngành y nên mới thuần thục như vậy.-

Giám đốc à, cô gái lúc nãy là ai vậy…không phải là vợ anh ta đấy chứ…- người trợ lí đang suy nghĩ với bộ dáng rất đâm chiêu nhưng lại có sự hài hước.

– Anh không thấy chữ TAXI à…chắc cô ấy chỉ là khách thôi…thôi chúng ta đi thôi, không thôi mẹ tôi đợi. – anh nói xong cả hai cùng tiếp tục đi bộ, điểm đến chính là bệnh viện Nhân Ái.

Nhìn hai người con trai đi song song với nhau

, một người phong độ trong chiếc áo sơ mi trắng xoắn tay, quần âu giày da bóng, ánh nắng chiếu vào anh quả thực đẹp trai một cách rạng ngời, người đi cạnh anh là trợ lí của anh.

tuy lớn hơn anh hai tuổi nhưng còn rất trẻ và hài hước, và cách ăn mặc của anh rất thời trang, vest xanh và áo sơ mi vàng, anh rất vui tính và yêu thích những màu “sặc sỡ”, đó cũng chính là lý do vì sao khi hai người đi chung có nhiều người chú ý đến vậy

.

Minh hoa nv Robertt

Minh hoa nv Robertt

Quay lại với nó, cả hai đang tiếp tục, chỉ chút xíu nữa thôi là đến bệnh viện rồi, ai ngờ được lại xảy ra chuyện vừa rồi.- Xin lỗi cô nha…chuyện vừa rồi làm phiền và mất thời gian của cô rồi..

– anh tài xế có vẻ ngại.- Không có gì..vừa rồi cũng không phải lỗi của anh. – nó cất giọng trầm ổn…………….- Anh có thể đợi tôi một lát không?

– Nó bước vào trong bệnh viện sau khi nhận được cái gật đầu của anh tài xế, tài xế cũng lái xe tìm chỗ đậu và đợi nó.Bước vào trong bệnh viện có lẽ nó phải cảm thán trong đầu, bởi nó quá rộng và rất ư là chuẩn.

Sau khi nhận được địa chỉ nó đã tự tìm hiểu nhưng chỉ qua hình ảnh, nhưng hôm nay được đứng tận nơi này nó mới cảm thấy thật khác, đúng là bệnh viện đạt chuẩn quốc tế có khác.

Mọi thứ đều rất có quy định và quan trọng hơn tạo cho người bệnh có cảm giác tin tưởng và thoải mái về mọi thứ nơi đây.

Nó đến chỗ lễ tân, sau khi nhận được sự hướng dẫn từ phía lễ tân nó vào thang máy và bấm tầng mình muốn đến. Có một điều rất lạ nhưng lại rất quen đối với nó đó chính là sự xuất hiện dù chỉ lướt qua của nó cũng khiến người khác ngắm nhìn.

Anh minh hoa

Anh minh hoa

Bởi vì đôi mắt của nó, nó đã quen với điều này và cũng không có ý định che đi màu mắt này bởi đây là vẻ đẹp của mẹ nó truyền sang nó.

Một đôi mắt rất đặc biệt và rất hiếm có.

Bởi thế những ai thấy đôi mắt này đều giật mình, có người còn bảo nó đeo lens nhưng chẳng dám lên tiếng.”Cốc cốc…” nó gõ cửa sau đó có tiếng mời vào, nó mới mở cửa vào.Đây là căn phòng rộng, phòng của viện trưởng mà. Có bộ sofa có thể chứa trên 10 người, vả lại cũng có nhiều tủ bên trong lắp đầy tài liệu văn kiện.

Nó chỉ quan sát được chút ít thôi bởi viện trưởng đã gọi nó ngồi xuống. Ông rót trà và chuyển sang cho nó. Nó nhìn ông, ông có vẻ mặt rất phúc hậu cỡ tuổi trung niên cũng khoảng 50.

– Cháu là…

Cháu là Andrea Lewis.– Ah..ta nhớ ra rồi, cháu là bác sĩ trẻ chuyển công tác từ L.A., ta có xem thông tin của cháu…rất tài giỏi..- ông không nhận ra nó vì trông nó thật trẻ với trong hình, vả lại với phong cách của nó rất trẻ trung, nhìn nó trong chiếc áo thun trắng cùng quần jean đến gặp ông, ông cứ nghĩ là người nhà bệnh nhân. Đến khi nó giới thiệu tên ông mới nhận ra.

– Viện trưởng đã quá khen cháu rồi…- dù được khen nhưng biểu hiện của nó không như những cô gái khác ngại ngùng hay gì cả, là một sự trầm lặng chân thực.

Sau một lúc thảo luận nó đồng ý sau 2 ngày nó sẽ đến bệnh viện làm việc. Nó cũng không hiểu vì sao viện trưởng lại quyết định như vậy, nó chỉ nghe theo và sau đó nó đứng lên chào thì nghe tiếng mở cửa và thay vào đó là 1 tiếng “ba”.

Nó xoay người lại thì thấy người mà nó mới gặp lúc nãy, sau đó quay lại, cuối đầu và rời đi. Anh vẫn đứng ở cửa, nó đến cúi đầu rồi anh gật đầu trả lại thì nó đã đóng cửa từ lâu.

Anh bất ngờ với hành động này của nó, trước giờ chưa có cô gái nào đối với anh hờ hợt như vậy, mặc dù anh chưa có bạn gái. Nhưng với kinh nghiệm 2 năm sống ở nước ngoài cho anh biết điều đó.

– Ba…ba…cô ấy….làm nghề gì vậy, có phải y tá mới vào làm không ba?? – viện trưởng tháo kính ra.- Robert…sao hôm nay con nói chuyện cứ ấp úng vậy…cô ấy…con biết Thiên An sao? – –

Cô ấy tên Thiên An sao?” Ba à…ba nói cho con biết đi…cô ấy làm gì ở đây vậy? Có phải là nhân viên mới của bệnh viện không? – viện trưởng thấy anh hấp tấp ngồi xuống sofa đối diện với ông, có vẻ rất nôn nóng muốn biết câu trả lời nên ông cũng không vòng vo nữa

.- Không phải nhân viên mà là bác sĩ chuyển công tác từ L.A. sang đây, chỉ mới 27 tuổi thôi. – Từ L.A. sang đây sao? L.A. môi trường làm việc tốt như thế lại chuyển sang đây à…- Là vì gia đình thôi con..// Ba rất hiểu về cô Thiên An đó nhỉ?

– Dĩ nhiên…con của Thiên Long bạn ta mà lại.…- Con của bác Long?? Không phải bác Long chỉ có mình Elena thôi sao?? – anh bất ngờ vì cả hai nhà rất thân và anh cũng là bạn từ nhỏ của Elena. Nhưng anh không hay biết gì về việc Elena có em gái.

Chuyện của Thiên An hoàn toàn được bảo mật, cũng đã 17 năm nó chưa từng về VN, cho đến hôm nay nó mới quyết định trở về. Ngoài ông Long và Elena ra thì chắc cả ta con bé cũng không biết.-

Ah……// Sao hôm nay con hỏi nhiều thế?? Tay con bị sao vậy? – bị ba mình hỏi ngược lại. Anh cũng đành nói thật.- Chuyện dài lắm ba, chỉ là Thiên An vừa giúp con ở gần bệh viện.

– anh gọi tên nó rất tự nhiên mà không để ý đến ý cười hiện trong mắt của ba mình. Viện trưởng quan sát anh, anh nhìn vết thương trên tay nói nhưng vẻ mặt vô cùng hạnh phúc và có vẻ rất vui vả lại còn gọi tên nó thân mật như vậy.

69 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 11