Top 15 Bài thơ hay cho tình yêu đẹp nhưng còn giang dở

Tình yêu là thứ gia vị không thể thiếu cho cuộc sống này. Có tình yêu tâm hồn ta mới thăng hoa. Có tình yêu, chúng ta mới tìm thấy những nguồn cảm hứng mới. 

đẹp

Tình chỉ đẹp khi còn dang dở

Tình yêu đến đầu bạc răng long là tình yêu đáng kính, đáng ngưỡng mộ, nhưng một tình yêu đẹp thiệt đẹp là một tình yêu dang dở. Thi ca đã lột tả vẻ đẹp đó thế nào. Hãy cùng đọc và thưởng thức những bài thơ hay về những tình yêu đẹp nhưng buồn…

Tình chỉ đẹp khi tình dang dở …

1. MƠ …

Ta mơ nàng!
Giọt nắng tháng giêng
Làng cổ đại một chiều nổi gió
Em lang thang trên những tầng ngói đỏ
Ta tiếc mình những mảng rêu xanh

Ta mơ nàng!
Vạt nắng mong manh
Hoàng hôn muộn khóc thầm trên cỏ biếc
Em vô tư nói lời tạm biệt
Ta thương ta phố muộn những ánh đèn

Ta mơ nàng – một thoáng hương quen
Một vết môi trầm, một khoảng trời rất trẻ
Ta biết ta lối mòn nhỏ bé
Chợt giận mình không thể mênh mông…

Em sắp nói gì?
Lời tạm biệt phải không?
– Ta hiểu rồi!
Vầng trăng khuyết đã treo ngoài cửa sổ
Đêm thao thức nằm mơ người ngang phố
Ừ! Chỉ mơ thôi…
Tuyệt vọng đến vô cùng…
(Huỳnh Minh Nhật)

2. CHÂN TÌNH

Có lẽ một ngày rồi em cũng quên anh
Ta lại trở về như lúc mình chưa đến
Nhưng lần sau gặp chắc không còn bịn rịn
Bởi mùa yêu thương đã lỗi hẹn qua rồi…

Anh vẫn là anh của ngày cũ em ơi
Chỉ khác một điều không còn yêu ai nữa
Và những cơn mơ đã thôi không gõ cửa
Những đêm chập chờn cho giấc ngủ bình yên…

Chúng mình trở về làm người lạ từng quen
Nếu có gặp nhau em đừng nên bối rối
Đường vẫn thênh thang bàn chân quên chờ đợi
Hé một nụ cười rồi rẽ lối người dưng…

Ánh mắt mùa xa chẳng níu một bước dừng
Cứ như vậy nhé để lòng thôi vương vấn
Và để trái tim hiểu ra đừng ngộ nhận
Thứ mà từ lâu chưa chắc thuộc về mình…

Tất cả chúng ta rồi sẽ phải trưởng thành
Mọi nỗi đau cũng chỉ còn là quá khứ
Dĩ vãng không tên chôn vùi điều dang dở
Mình lại lớn thêm từ cay đắng cuộc đời…

Có cuộc tình nào không trắc trở chia phôi
Anh vẫn thầm mong em bên người hạnh phúc
Còn anh mai này dù bên trong hay đục
Cũng phụ lòng riêng đừng đến những con đò…

Nếu lỡ một ngày tất cả hóa tàn tro
Và hai chúng mình đều trở về cát bụi
Sẽ không còn gì để cõi trần tiếc nuối
Bởi những ngày qua ta đã sống chân tình.

(Thiên Gia Bảo)

3. LỜI CUỐI CHO ANH

Nói thế nào cũng khiến trái tim đau
Thôi cứ thế chia tay nhau lặng lẽ
Kỷ niệm xưa hãy quên đi người nhé
Yêu thương nào rồi cũng sẽ nguôi ngoai

Tình đôi mình chẳng thể có ngày mai
Mong gì nữa chuyện tương lai hạnh phúc
Nói thế nào cũng không sao thuyết phục
Tranh luận rồi lại ấm ức được thua

Cắt nghĩa thế nào cũng nhận lấy xót chua
Tổn thương nhau liệu có vừa tâm ý
Trót vấn vương đừng làm nhau khó nghĩ
Nhận được gì hay cũng chỉ đắng cay?

Chẳng còn gì thôi cứ thế chia tay
Thứ hạnh phúc đi vay thì nên trả
Kể từ đây mình thành người xa lạ
Bước ngược đường nên hóa những người dưng!

(Ngọc Hân)

4. ĐẮP MỘ CUỘC TÌNH

Hôm nay là ngày giỗ cuộc tình mình
Anh về thăm nấm mồ chôn kỷ niệm
Con đường yêu vẫn ngập tràn hoa tím
Chợt bâng khuâng khơi dậy chuyện của lòng…

Ở nơi ấy em hạnh phúc lắm không
Có còn nhớ ngày này chiều năm cũ
Mình hẹn hò dưới hàng cây lá đổ
Nói muôn đời yêu mãi có nhau thôi…

Định mệnh không cho hai đứa thành đôi
Mình chia tay một chiều mưa tầm tã
Rồi em đi về phương trời xứ lạ
Anh héo sầu như chiếc lá cô đơn…

tan vỡ

Em ra đi mang theo nửa mảnh tâm hồn

Em ra đi mang nửa mảnh tâm hồn
Anh ở lại một nửa hồn tan vỡ
Trách Cao Xanh không cho mình duyên nợ
Lụy trần ai gieo cảnh thế nhân sầu…

Em có nhớ ngày giỗ cuộc tình nhau
Thắp tâm nhang khơi lệ lòng giây phút
Rồi ca bài ngày xưa ta vẫn hát
Để gọi về tiễn biệt thứ đã qua…

(Bảo Toàn Thanh Tú)

5. NHỚ NGƯỜI YÊU

Em cùng Anh…mình hai người xa lạ
Năm tháng qua nay cũng quá nửa đời
Chốn tình trường mãi trôi nổi chia đôi
Duyên phận lỡ em ngồi luôn than thở.
Tình trái ngang bơ vơ duyên chẳng nợ
Luôn bồi hồi nằm nhớ những đắng cay
Nước mắt tuôn bởi ngày tháng đọa đày
Thầm lặng khóc duyên ít may nhiều rủi.
Ngày mai em ngậm ngùi theo cát bụi
Nằm một mình thui thủi giữa núi non
Đứng nhìn theo giữa kẻ mất người còn
Anh có nhớ héo hon…rưng rưng khóc.
Chốn trần gian hết rồi thời ngang dọc
Tình chẳng còn thôi trách móc dư âm
Quá đớn đau em gặm nhấm âm thầm
Ôm kỷ niệm lặng câm buồn duyên lỡ.

6. MAI EM ĐI RỒI

Mai em đi rồi! Còn nhớ hay không
Mưa hạ sầu mơ trên cánh phượng hồng
Góc sân ngày ấy bây giờ quạnh vắng
Còn một mình ta ngồi nhớ mênh mông
Mai em đi rồi! Mang hết yêu thương
Bỏ lại hàng cây buồn giữa sân trường
Có con bướm vàng một mình lặng lẽ
Trên nhánh hoa nào tìm chút u hương
Mai em đi rồi! Quên mất thơ ngây
Bỏ lại mộng xưa một bóng thân gầy
Quên dòng thư xanh tươi màu mực tím
Quên những hẹn hò tay nắm trong tay
Em đi xa rồi! Như giấc chiêm bao
Nhìn cánh phượng rơi còn đó ngọt ngào
Vơi đầy trong ta bao nhiêu sầu nhớ
Không biết bao giờ mình lại gặp nhau…

7. TÌNH TRONG MƠ

Nhìn cơn mưa chiều nay rơi nặng hạt
Nghe lòng mình vỡ nát bởi buồn thêm
Nhặt lá rơi…em ngồi đếm trước thềm
Rồi lần bước khi màn đêm chưa sáng.

Đời không may trái ngang tình nứt rạn
Ôm nỗi sầu năm tháng khóc chia phôi
Bước đường yêu tình ngược lối mất rồi
Đành cam phận lẻ đôi gồng gánh nhớ.

Còn bao nhiêu những vần thơ dang dở
Chưa trọn tình trăn trở muốn tìm nhau
Nét chữ nghiêng dù mực đã phai màu
Hay nghịch cảnh đớn đau tình không đổi.

Vừa tan mưa mình em ngồi ngóng đợi
Nguyện tình này chỉ trao gởi cùng anh
Ước mong sao luôn hạnh phúc an lành
Bao kỷ niệm ngày xanh đừng tuột mất.

Bởi chiêm bao nên giấc mơ chẳng thật
Tình chúng mình đã mất giữa trần gian.

(Cỏ Hoang Tình Buồn)

8. GÓC NHỎ TRONG TIM

Anh quay về với góc nhỏ nơi tim
Bới kỷ niệm đi tìm hình bóng ấy
Trong ký ức còn đâu anh được thấy
Ánh mắt ai ướt vậy tím hoàng hôn

Hàng mi cong hứng giọt lệ tủi hờn
Chưa một lần nắm tay em thật chặt
Đôi vai gầy dưới chiều mưa cong vắt
Giờ chia tay…ai quặn thắt con tim

Anh quay về căn gác nhỏ ngủ im
Con đường vắng hàng cây buồn rủ lá
Có lẽ nào tình chúng mình vội vã
Để bây giờ đôi ngả đã chia ly

Bước lên xe em không nói câu gì
Anh lặng lẽ nhìn xe đi lần cuối
Màn đêm buông như là đang xua đuổi
Sợi nắng chiều về tận phía chân mây.

(Thanh Trần)

9. HOÀI NIỆM BUỒN

Em vẫn biết chúng mình không duyên nợ
Đêm trăng tàn dang dỡ cuộc tình đau
Mộng ngày xưa như nước chảy qua cầu
Cơn Sóng giữ vùi cát sâu đáy biển

Lòng đau nhói lệ rơi chiều đưa tiễn
Kỉ niệm buồn từng chuyện cũ trôi qua
Dẫu trong tim hình bóng ấy chưa nhòa
Gạt nước mắt tháng ngày qua cay đắng

Anh nào biết ân tình em sâu nặng
Bởi em buồn chỉ thinh lặng mà thôi
Tự dối lòng trái tim hóa mồ côi
Rồi gục ngã giữa đôi dòng lệ đổ

buồn

Em lê bước chân về từng cuối phố

Em lê bước chân buồn về cuối phố
Cành hoa vàng mấy độ đã tàn bông
Con đường xưa bia đá phủ rêu phong
Mưa rơi rớt nghe lòng đau tan vỡ

Thầm an ủi thôi từ đây đừng nhớ
Gửi u buồn hoang hoải với vần thơ
Bước qua nhau trên lối nhỏ tình cờ
Đành thinh lặng giấu giọt sầu li biệt

(Hương Nguyễn)

10. KHÉP CỬA HỒN YÊU

Mình giờ là hai đường thẳng song song
Chữ tình ái đi đường vòng nên mệt
Người im lặng để trả lời hồi kết
Chuyện chúng ta sao giống hệt trò đùa.

Ván bài này đến phút cuối em thua
Song cửa mở gió chợt lùa vai lạnh
Sắc đã rũ em làm sao dám sánh
Chấp nhận thôi kiếp cô quạnh tủi hờn.

Đêm lại về đối diện với cô đơn
Kỷ niệm đẹp lại chập chờn vây kín
Giờ xa cách sao lòng nhiều bịn rịn
Muốn oán hờn nhưng câm nín chôn sâu

Nếu ngày xưa không có phút bắt đầu
Thì giờ đã chẳng phải đau tim nhỏ
Chắc người nghĩ em dối lừa này…nọ…
Nên lặng im mà chẳng có tạ từ

Nợ duyên mình cau đã héo trầu hư
Nên anh bước chẳng chần chừ gì nữa
Đời hụt hẫng chênh vênh không điểm tựa
Tắt nụ cười,em đóng cửa hồn yêu.

(Liên Tâm)

11. NHỚ NGƯỜI TÌNH

Chia tay anh! một chiều nơi cuối phố
Lòng xót xa nước mắt đổ thành dòng
Hết một thời hi vọng đứng chờ mong
Tình tan vỡ thấy lòng mình chua xót.

Thuở quen nhau em vẫn còn dại dột
Chuyện gối chăn cũng lỡ trót trao rồi
Chẳng trọn tình lòng bão nỗi chơi vơi
Đêm thiếu ngủ bồi hồi đâu tròn giấc.

Anh cùng em…tình mất còn gang tấc
Dù quên nhau nhưng thật sự nhớ hoài
Kỷ niệm này mãi mãi khó nguôi ngoai
Nhưng thể xác thiệt thòi em cam chịu.

Trên thế gian…còn lắm điều chưa hiểu
Nên đớn đau chẳng thiếu ở chúng mình
Trách cuộc đời! Khóc duyên nợ ba sinh
Khi đêm xuống nhớ người tình day dứt.

Giữa chiêm bao làm nức lòng tiềm thức
Nhưng xót đau bởi tình thực không còn.

(Cỏ Hoang Tình Buồn)

12. VỆT SÁNG ÁNH SAO MAI

Cho em làm…vệt sáng ánh Sao Mai
Để chấm hết những đêm dài tăm tối
Mãi quên đi những bồi hồi nông nỗi
Bình minh lên ngồi đợi bước anh về.
Nghe Ve sầu cùng Dế khóc thảm thê
Em vội bước giữa bốn bề trống vắng
Vết xước đau còn hằn sâu thầm lặng
Đêm chưa tan tìm giọt nắng nao lòng.
Gió xoay chiều đẩy bong bóng về sông
Em đứng lặng nghe lòng mình tan nát
Trách đời em man mác buồn phận bạc
Tình trái ngang chua chát mãi thở dài.
Em nguyện làm vệt sáng ánh Sao Mai
Luôn quyện chặt hình hài anh mãi nhớ
Hứa cùng nhau từng giờ chung hơi thở
Cho tình yêu muôn thuở vẫn ngọt ngào.

13. XIN TRẢ CHO NGƯỜI

Thôi người ơi xin trả lại bờ vai
Em đã lỡ mượn từ vài năm trước
Giữa dòng đời ta đi xuôi về ngược
Tay trong tay mình chung bước bên nhau

Thôi người ơi xin trả lại tình đầu
Nụ hôn thơm bờ môi màu thắm đỏ
Lời nói ngọt ngào tình yêu đã ngỏ
Cùng lời thề bay theo gió người quên

Thôi người ơi xin trả lại cái tên
Em thầm nhắc trong bao đêm không ngủ
Trả hết cho người đắm say tình cũ
Xa nhau rồi cố níu giữ mà chi

Xin trả cho người lệ ướt hoen mi
Em ở lại mãi ôm ghì nỗi nhớ
Trả lại anh cho anh đi lấy vợ
Mối tình này thành tình lỡ ngàn năm

Trả hết cho người chua xót hờn căm
Còn lại con tim xóc rằm buốt nhói
Biết trách ai ai là người có lỗi
Trả hết rồi chẳng cần nói gì thêm.

(Nguyễn Đình Hân)

14. VỀ ĐI ANH

Em nhớ quá….vòng tay người ấm áp
Choàng ôm em tha thiết từ phía sau
Hơi thở anh nồng ấm thật ngọt ngào
Lời yêu thương khẽ thầm thì da diết

Dẫu không chắc… tình anh là bất diệt
Nhưng tim em vẫn trao trọn cho người
Bởi em hiểu chỉ mỗi anh trên đời
Đã nguyện dành riêng cho em tất cả

Bờ môi anh nồng mơn man lơi lả
Làm hồn em bỗng chốc hóa dại khờ
Xa người rồi em chợt thấy bơ vơ
Tim run rẩy theo từng cơn mong nhớ

Bao mộng mơ… ngất ngây theo hơi thở
Rồi ngẩn ngơ ước cùng anh sum vầy
Vui bên nhau trọn hạnh phúc đong đầy
Người yêu hỡi hãy nhanh về anh nhé!

Giữa phố đông… em thấy mình nhỏ bé
Quá lẻ loi… lạc lõng dưới mưa buồn
Về đi anh… kẻo dòng lệ em tuôn
Được bên anh… đối với em…đã đủ.!

Em nhớ quá….vòng tay người ấm áp
Choàng ôm em tha thiết từ phía sau
Hơi thở anh nồng ấm thật ngọt ngào
Lời yêu thương khẽ thầm thì da diết

Dẫu không chắc… tình anh là bất diệt
Nhưng tim em vẫn trao trọn cho người
Bởi em hiểu chỉ mỗi anh trên đời
Đã nguyện dành riêng cho em tất cả

Bờ môi anh nồng mơn man lơi lả
Làm hồn em bỗng chốc hóa dại khờ
Xa người rồi em chợt thấy bơ vơ
Tim run rẩy theo từng cơn mong nhớ

Bao mộng mơ… ngất ngây theo hơi thở
Rồi ngẩn ngơ ước cùng anh sum vầy
Vui bên nhau trọn hạnh phúc đong đầy
Người yêu hỡi hãy nhanh về anh nhé!

Giữa phố đông… em thấy mình nhỏ bé
Quá lẻ loi… lạc lõng dưới mưa buồn
Về đi anh… kẻo dòng lệ em tuôn
Được bên anh… đối với em…đã đủ.!

15. QUÁN VẮNG MÌNH ANH

Nhìn bóng người thẫn thờ nơi quán vắng
Em chợt thấy lòng đau nhói tái tê
Đứng lặng im mong mưa bão kéo về
Hay hoàng hôn nhanh bao trùm phủ lấp

Em không biết nên quay lưng về gấp
Hay lạnh lùng hờ hững bước qua
Tình chúng mình kiếp này mãi chia xa
Dẫu biết vậy vẫn dâng trào chua xót

Bao kỷ niệm đã một thời chia xớt
Gốc quán xưa ta bên nhau cười đùa
Em bài đủ trò cá độ thắng thua
Giờ còn mình anh bên ly cà phê ủ rũ

Bởi vì ai ta bỗng nhiên thành người cũ
Ai ra đi không hứa hẹn một lời
Bỏ lại em bơ vơ lạc lõng bên đời
Năm tháng dài chẳng mong gì gặp lại

Vâng lời mẹ ngày đêm thúc giục mãi
Giấu vào tim giấc mộng thuở ban đầu
Gạt lệ lòng đành cất bước qua cầu
Chợt từ đâu bỗng dưng anh xuất hiện

Anh trở về chẳng vui mừng đưa tiễn
Lại ngẩn ngơ buông lời chúc thật buồn
Khiến cho lòng tan nát suối lệ tuôn
Còn gì nữa để luyến lưu người hỡi

Nếu đã yêu sao người không nhắn gởi
Một lời thôi cho em hy vọng đợi chờ
Để giờ đây đâu lỡ mối tình khờ
Có nói gì cũng chẳng thể nào thay đổi

Chuyện ngày xưa xin cất vào dĩ vãng
Trọn kiếp này đừng nhắc lại làm chi
Đã lỡ duyên chớ gặp nhau làm gì
Xin chôn chặt vào nấm mồ quá khứ

Người hãy đi vui trọn đời lữ thứ
Tiếc làm chi cho một kiếp má hồng
Em sẽ sống bình an hạnh phúc bên chồng
Đó chính là con đường em đã chọn!

Những câu thơ buồn như nói hết lòng ta. Hãy cứ để tình yêu ấy giữ trọn trong tim, trong những lời thơ này.

tình yêu

Tình yêu đẹp

Cảm ơn bạn đọc đã ủng hộ bài viết. Nếu thấy hay hãy chia sẻ cho bạn bè nhé!
Chúc bạn có một ngày vui vẻ, và tìm kiếm cho mình được một tình yêu đẹp, yêu nhau đến già nua.

539 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 1