[Đoản] Anh hối hận rồi về với anh được không

  • bởi

#Đoản

  • – Lục Thần à ! Hôm nay anh sẽ về nhà sớm dùng bữa tối với em nhé ? Em đã làm rất nhiều món mà anh thích đấy ! Hôm nay em có điều bất ngờ muốn cho anh.

Cô gái với thân hình nhỏ bé, gầy gò cùng với tâm trạng vui vẻ ngồi trên một chiếc bàn ăn lớn với đầy đủ món ăn đã được chuẩn bị. Hôm nay cô đã đi khám thai và biết được tin mình có thai nên cô rất vui, cô muốn tạo bất ngờ cho anh, cô lặng lẽ chờ người đầu dây bên kia trả lời. Nhưng đáp lại tâm trạng vui vẻ của cô là một âm giọng tức giận hờ hững :

  • – Bạch Hi, cô có thể đừng suốt ngày chỉ biết làm phiền tôi không ? Tối nay tôi sẽ không về, nên cô hãy dùng bữa tối một mình đi, đừng đợi tôi !
Truyện tự sáng tác 1

Truyện tự sáng tác 1

[Đoản] Anh hối hận rồi về với anh được không?

Truyện tự sáng tác 2

Truyện tự sáng tác 2

Tác giả: TONAA

Truyện tự sáng tác 3

Truyện tự sáng tác 3

Thể loại: Ngôn tình

Sau đó cô chưa kịp định thần lại thì đầu dây bên kia đã cúp máy từ khi nào rồi.

Anh và cô đã cưới nhau gần được 1 năm, nhưng số lần anh về nhà cùng với cô thì có lẽ sẽ đếm được trên đầu ngón tay.Có lẽ là do chuyện năm đó, cô đã làm anh mất đi người anh yêu nhất, nên anh đã hận cô. Hận không thể bóp chết cô đền mạng cho cô ấy. Nhưng cô thật sự không cố ý, cô đã không nghĩ mọi chuyện sẽ thành ra như thế này ! Cô chỉ là muốn từ bỏ tình cảm đơn phương của mình và chúc phúc cho cả hai người. Đúng ! Vào buổi tối hôm ấy, cô không nên hẹn cô ấy ra ngoài gặp mặt rồi khiến cô ấy bị xe đâm chết.

Cô lặng lẽ ngồi co ro ở trước bàn ăn, từng giọt nước mắt lăn dài trên gò má, cô đã cố gắng để bù đắp cho anh ! Bù đắp những tổn thương mà cô đã gây ra nhưng nhận lại chỉ là sự lạnh nhạt tàn khốc của anh. Anh hiểu lầm cô vì muốn được ở bên anh nên đã cố tình hại chết cô ấy, anh đã dùng cách kết hôn và sự lạnh nhạt thờ ơ của mình để trả thù cô. Dù biết là như vậy, dù biết là anh không yêu cô nhưng cô vẫn chấp nhận, chấp nhận để anh dày vò bản thân của chính mình.

Buổi tối hôm đó, cô muốn nói cho anh biết là cô đã có thai, cô muốn cùng anh ăn một bữa tối thật ngon và hỏi xem anh thích con trai hay là con gái. Cô muốn được anh yêu thương 1 lần, cho dù có là giả vờ thì cô vẫn cảm thấy hạnh phúc.

Nhưng anh đã không chấp nhận yêu cầu nhỏ bé của cô, anh đã từ chối cô. Cô đã khóc, khóc rất nhiều, cô nghĩ trong lòng rằng nếu cô cứ cố gắng thì biết đâu sau này anh sẽ chấp nhận cô, anh sẽ yêu cô thôi, anh sẽ bỏ qua hết mọi chuyện và anh với cô sẽ bắt đầu lại. Nhưng không, mọi chuyện cô làm đều khiến anh cảm thấy ghê tởm, anh luôn tránh né cô, bỏ cô bơ vơ, cô đơn một mình trong căn nhà lớn.

Cô đã suy nghĩ rất lâu và quyết định viết cho anh một lá thư, có lẽ lá thư này là lá thư xin lỗi cũng là lá thư từ biệt, và cũng là những lời cuối cùng cô muốn nói với anh :

– Lục Thần à ! Em là Bạch Hi đây, có lẽ nếu như lúc anh nhìn thấy lá thư này thì chắc em cũng không còn ở nơi đau đớn này nữa, anh sẽ không nhìn thấy em nữa đâu và anh cũng chẳng thể tìm em được ! Hôm nay em đã rất vui, em muốn nói cho anh một bất ngờ, anh có biết đó là gì không ? Đó là EM ĐÃ CÓ THAI, em mang thai đứa con đầu tiên của chúng ta đó, anh vui không ? Em thật sự chỉ muốn cùng anh dùng một bữa cơm thôi, em nhớ anh lắm. Em biết là anh rất hận em, anh hận em đã hại chết người anh yêu, nhưng xin anh hãy tin em một lần được không ? Em thật sự không cố ý hại chết cô ấy đâu, anh tin em một lần nhé, anh hãy tha thứ cho em nhé Lục Thần !

– Từ nay, em sẽ không làm phiền đến anh nữa, em sẽ trả tự do cho anh, nếu có kiếp sau, em vẫn mong được làm vợ anh, làm người anh yêu nhất chứ không phải là người anh hận nhất đâu, hì hì. Em và con vẫn mãi yêu anh lắm, em và con sẽ cùng hẹn anh ở một nơi mới tốt đẹp hơn. Tạm biệt anh nhé, Lục Thần ! Hãy tha thứ cho em nhé. Không có em, anh vẫn cứ sống tốt như thế này nhé, hãy sống thay cho phần của em nhé ! Lục Thần à !

Khi viết xong thư, cô gấp là thư lại rồi đặt lên bàn, cô lặng lẽ bước ra cửa lớn, nhìn một vòng căn nhà, rồi tạm biệt nó cùng với nỗi cô đơn của cô. Có lẽ từ giây phút này trở đi, cô sẽ được thanh thản, sẽ không phải chật vật, cố gắng nữa, cái tuổi 25 của cô có lẽ sẽ kết thúc tại đây. Cô lẩm bẩm nói với đứa con được hai tuần tuổi của mình rằng :

  • – Con ngoan của mẹ à ! Chúng ta hãy đi cùng nhau nhé ! Ba của con không cần chúng ta nữa rồi ! Nhưng mà con và mẹ vẫn mãi yêu ba nhé, và hẹn ba ở một nơi khác tốt đẹp hơn nhé !

Nói xong cô lau nước mắt bước nhanh ra ngoài, tối hôm đó cũng không ai biết cô đã từ biệt thế giới này, kể cả anh…

Sáng hôm sau, anh lái xe từ công ty trở về nhà. Vừa tới cổng, anh đã cảm thấy có sự khác biệt, đó là lúc nào anh trở về, chỉ cần có tiếng động là lập tức sẽ có một cô gái với thân hình bé nhỏ chạy ra đón anh, nhưng hôm nay đáp lại anh là sự lạnh lẽo tột cùng, khiến anh bất chợt run lên. Anh bước xuống xe, rồi nhanh chân bước vào nhà, căn nhà lạnh lẽo, trên bàn ăn là những món ăn anh thích nhất nhưng tất cả đã nguội lạnh, cũng không còn thấy bóng dáng bé nhỏ ấy đâu cả. Anh đưa mắt tới chỗ lá thư được đặt ngay ngắn trên bàn, bước tới cầm lấy nó, anh mở ra đọc từng chữ từng chữ một, anh không dám đọc nhanh, sợ sẽ bỏ sót mất thứ gì đó. Từng chữ từng chữ như đâm vào tim anh, tim anh giờ đây như rỉ máu, anh run run lấy điện thoại từ túi áo gọi cho trợ lí, đầu dây bên kia nhanh chóng được trả lời :

  • – Thưa Lục Tổng, anh có gì dặn dò ạ ?

Anh lập tức quát :

  • – Cậu… Cậu mau điều động người, tìm Bạch Hi về ngay cho tôi, nếu như không tìm ra thì cậu cũng tự biết mình sẽ như thế nào đi !

Trợ Lí nghe được mệnh lệnh của anh thì tim như nhảy vọt ra ngoài, nhanh chóng đáp lại lời anh rồi điều động người đi tìm Bạch Hi.

Anh giờ đây như chết lặng, rõ ràng anh đã tha thứ cho cô, nhưng anh không dám đối diện với sự thật, anh thật sự không thể chấp nhận rằng là anh đã yêu cô, là anh, anh đã làm tổn thương cô, anh bỏ cô một mình trong căn nhà rộng lớn lạnh lẽo cùng với nỗi cô đơn. Nếu như tối hôm qua anh đồng ý về nhà ăn cơm với cô thì mọi chuyện sẽ không thành ra như thế này, anh thật sự rất sợ, sợ cô sẽ bỏ anh lại một mình, cả đứa con của anh và cô nữa, anh thật sự rất sợ.

Vài giờ sau, Trợ lí gọi cho anh, giọng hắn ta run run, không dám mở lời nói với anh, sợ anh sẽ giết chết bọn họ nếu biết được tin này, nhưng chuyện gì đến cũng sẽ đến.

Trợ Lí ấp a ấp úng một hồi rồi mới mở giọng nói :

  • – Thưa Lục Tổng, bên phía cảnh sát đã tìm được xác của Bà chủ ở dưới cầu sông Rồng ạ !

Tim anh lúc này dường như đã ngừng đập, cổ họng anh nghẹn lại, anh không biết phải làm gì nữa, anh mất tất cả rồi anh thật sự mất tất cả rồi, người anh yêu đã bỏ anh lại một mình rồi. Cô ấy đã bỏ anh rồi !

Mấy hôm sau, anh đã làm tang lễ cho cô, anh đã ngồi dưới mưa và khóc trước bia mộ của cô, Trợ Lí của anh khuyên can như thế nào thì anh cũng không nghe, giờ đây anh cảm thấy rất hối hận, nhưng những cái “Hối hận” của anh đã không thể giúp cô sống lại. Anh đã ngồi dưới mưa thề trước bia mộ của cô rằng :

– NẾU CÓ KIẾP SAU, ANH VẪN SẼ LÀ CHỒNG CỦA EM, SẼ LÀ NGƯỜI YÊU EM NHẤT, SẼ BÙ ĐẮP CHO EM, VÀ SẼ KHÔNG LÀM EM TỔN THƯƠNG ! ANH NGUYỆN DÀNH CẢ THANH XUÂN CỦA MÌNH ĐỂ ĐỐI XỬ VỚI EM MỘT CÁCH TỐT NHẤT ! Anh yêu em Bạch Hi

Có lẽ ở thế giới bên kia, Bạch Hi nghe được những lời này cũng có thể sẽ đang cười và mãn nguyện, yên tâm mà đi rồi !

105 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá